Tây Tiến người đi không hẹn ước...

16:03 29/07/2013

Thực ra chúng tôi rất tình cờ nhập vào con đường Tây Tiến, cách thành phố Hòa Bình chừng 10 cây số. Mấy anh em có kế hoạch “phượt” một mạch thẳng ra bến Thung Nai, thuộc huyện Đà Bắc, rồi có thể tạt ngang đây đó tùy thích. Thì ra con đường quanh núi dẫn chúng tôi đi, đã in dấu những bước chân hành quân của những chiến sĩ, thuộc trung đoàn Tây Tiến năm 1947.

Không mấy ai không biết đến bài thơ Tây Tiến đầy bi tráng của cố thi sĩ Quang Dũng. Có người bất ngờ đọc lên mấy câu “Tây Tiến người đi không hẹn ước/Đường lên thăm thẳm một chia phôi...”. Ai ai cũng thấy nôn nao trong lòng. Đúng vậy, con đường vẫn hun hút trong bình minh, véo von trong tiếng chim hót, và chúng tôi vượt dốc...

Ước gì mẹ có mười tay!

Ấy thế rồi đường Tây Tiến chỉ cho chúng tôi rẽ vào bản Giang Mỗ. Đây là một bản người Mường cổ còn được giữ nguyên  từ nếp sinh hoạt, phong tục tập quán xa xưa. Mấy bà mế mừng vui ra đón chúng tôi rồi nói cứ vượt cầu qua suối là vào tới nhà văn hóa bản, tìm đến anh Khương đàn sáo đó.

Anh Đinh Thế Khương, đội trưởng đội văn nghệ của bản Giang Mỗ, quả là hiếu khách. Khi lên ngôi nhà sàn của gia đình anh, tôi mới hay ở đây còn có tới hơn chục sinh viên trường sư phạm nhạc họa đang tá túc. Một sinh viên gặp chúng tôi từ Hà Nội lên cứ như mở cờ trong bụng, và la lên ôi đồng hương đây rồi, nghe như quen nhau đã lâu lắm. Yến, vợ anh Khương, chừng 40 tuổi đon đả pha nước mời chúng tôi, rồi kể chuyện một mạch về cái bản một thời hoang vu của mình. Buồn lắm, hơn một trăm nóc nhà, quanh năm sương giăng. Đến con gà rừng đến kiếm ăn sớm rồi cũng bỏ về núi. Chúng cũng không ở lại với người của bản đâu.

Đúng như các cụ đã nói “Gà cỏ trở mỏ về rừng”. Tối đến chỉ có lời ru của những bà mẹ là còn níu giữ được hơi thở của sự sống... Thế rồi chị bỗng cười, đúng là một nụ cười sơn cước, như ngày nào nhạc sĩ Trần Hoàn đã từng xao xuyến dồn cảm xúc trong từng nốt nhạc “Sơn nữ ca”. Chị chỉ tấm biển nhỏ treo bên trái nhà sàn, với những chữ tiếng Hoa, tiếng Anh thông báo cho du khách đến rằng, nơi đây có phục vụ ca nhạc và những món ăn Mường, ý nói giờ bản đã vui lắm rồi. 

Anh Khương tập trung lên dây đàn, có lẽ đội văn nghệ đang chuẩn bị buổi diễn đón một đoàn khách nước ngoài thì phải. Lúc này mấy sinh viên cụm lại ngồi quanh chiếu trà. Một anh chàng yêu cầu chị Yến hát bài ru Mường nào đó cho nghe. Nhưng chị Yến chỉ cười và nói mình không ở đội văn nghệ với chồng nên hát không hay đâu. Khương lúc này âu yếm nhìn vợ, thì ru con thôi mà, đã hát mấy chục năm rồi còn gì. Anh lên dây đàn, nhưng nốt nhạc dịu dàng ngân lên trong thung lũng Giang Mỗ. Giọng chị Yến mộc mạc thấm ngọt đến từng lời ca: “Bồng bồng con nín con ơi/Dưới sông cá lội, ở trên trời chim bay/Ước gì mẹ có mười tay/Tay kia bắt cá, còn tay này bắn chim/Một tay chuốt chỉ luồn kim/Một tay đi làm ruộng, một tay tìm hái rau...”.  

Một ước muốn thật kỳ lạ, thật bất ngờ, vì trong những lời ru đồng bằng không thể có sự mong mỏi vất vả đến vậy. Nhưng rồi chị Yến tiếp tục hát trong tiếng đàn lạnh và buồn xót xa: “Một tay đi củi muối dưa/Còn tay để van lạy, để bẩm thưa, đỡ đòn/Tay nào để giữ lấy con/Tay nào lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay...”. Lời ru nơi nào cũng đều có thân phận của nó, đó là sự ngóng về, hay mơ về, nhưng đến câu “Tay lau nước mắt, mẹ còn thiếu tay” thì mới thấm cuộc sống của người phụ nữ Mường xưa sao đắng cay đến vậy. Hình như có cô sinh viên nấc tiếng nghẹn ngào trong lồng ngực. Anh Khương dừng tay đàn. Tất cả đều im lặng. Thật đúng là “Tây Tiến người đi không hẹn ước/Đường lên thăm thẳm một chia phôi”. Chúng tôi chia tay Giang Mỗ trong ánh mắt của mấy trẻ nhỏ lưu luyến, cho dù chúng đang quần nhau với quả bóng dưới thửa ruộng mới gặt xong. Chúng cười, vẫy tay chào như vừa thoát ra khỏi lời ru của mẹ ngày nào vậy, với bùn đất đầy người.

Con dốc

Tưởng đã chia tay Giang Mỗ, nhưng cách đó chừng cây số rưỡi, một con dốc của bản lại giữ chân chúng tôi vì một cụm tượng đài lừng lững với một bố cục đầy sức ám ảnh, ngay trên đường Tây Tiến. Đó là tượng anh hùng Cù Chính Lan, ghi dấu chiến công đánh tan xe tăng giặc Pháp, trên mặt trận dốc Giang Mỗ, tại chính nơi đây. Phía sau là dãy núi trùng điệp, tôi bỗng nhớ đến câu thơ ghi trên nẻo đường heo hút mà đoàn quân Tây Tiến đang hành quân lên Sơn La: “Người đi Châu Mộc chiều sương ấy/Có thấy hồn lau nẻo bến bờ”. Cánh đồng lau trắng trên đồi cao rì rào kể lại câu chuyện ngày ấy mà người anh hùng đã tạo nên cổ tích anh hùng.

Tượng đài Cù Chính Lan.

Đó là điều kỳ diệu xảy ra trong chiến dịch Hòa Bình, hồi 1951-1952, tại dốc bản Giang Mỗ. Nơi đây đã diễn ra hai cuộc đánh chặn xe tăng giặc Pháp. Đó là trận địa bao vây, đánh giáp lá cà của các chiến sĩ tiểu đoàn 353, thuộc trung đoàn 66, vào tháng 12-1951. Đặc biệt cuộc chiến thứ hai đã diễn ra hết sức khốc liệt giữa hai bên. Khi quân Pháp bị tiêu diệt nhiều, chúng biết là bị sa vào bẫy phục kích của quân đội ta, nên có hiệu lệnh bỏ chạy. Một số xe tăng Pháp tiếp viện để hỗ trợ cho lính đánh bộ rút lui. Chúng hùng hổ và bắn súng máy xối xả. Ngay lập tức, tiểu đội trưởng Cù Chính Lan tìm cách tiếp cận chiếc xe tăng đầu tiên, mở nắp xe rồi quăng lựu đạn vào, Tuy không kịp nổ nhưng đã làm kẻ địch hốt hoảng quay đầu bỏ chạy. Vừa chạy, chúng vừa quay nòng súng vãi đạn không thương tiếc. Không để cho kẻ địch chạy thoát, tiểu đội trưởng Cù Chính Lan chạy tắt vượt qua ngọn đồi đuổi kịp chiếc xe tăng.

Lần này, anh rút chốt kíp nổ, đợi cho xì khói, rồi mới ném vào trong khoang xe. Lựu đạn nổ tung tiêu diệt toàn bộ những tên lính trên xe tăng. Cù Chính Lan cũng bị hất tung khỏi xe, nhưng anh vẫn vùng dậy reo lên trong chiến thắng, khi chiếc xe tăng đổ gục tại con dốc Giang Mỗ. Đó là chiến công lớn mở đầu cho một cách đánh hết sức dũng cảm và rất hiệu quả, cho dù với vũ khí thô sơ cũng đánh được xe tăng giặc Pháp. Một phong trào đánh xe tăng mang tên Cù Chính Lan, với một khí thế hừng hực, trong những trận đánh sau đó của những đơn vị bộ đội khác.

Nhưng chỉ mấy tháng sau, vào năm 1952, người chiến sĩ anh hùng ấy đã hy sinh sau ba lần bị thương, gãy tay, gãy chân, trong chiến dịch đánh đồn Pháp, tại cứ điểm 148 trên con đường số 6. Anh đã cùng đồng đội chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, khi máu chảy quá nhiều, nhưng trận đánh đã thắng lợi vang dội. Anh hùng Cù Chính Lan đã hy sinh anh dũng ở tuổi 21.

Giờ đây khúc bi tráng Cù Chính Lan còn sừng sững với non ngàn, trên con đường Tây Tiến, đúng với nghĩa “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh/Áo bào thay chiếu anh về đất/Sông Mã gầm lên khúc độc hành” mà nhà thơ Quang Dũng đã viết về những anh hùng, năm 1948.

Một chuyện tình

Vậy là chúng tôi tiếp tục ngược lại con đường Tây Tiến hướng về Thung Nai. Cho dù chỉ có độ mười cây số nữa, nhưng đã vào địa phận huyện Đà Bắc. Có điều không ngờ, chúng tôi gặp lại một nhóm họa sĩ trẻ đang ngồi rải rác trên bãi cỏ, để vẽ cảnh trên bến dưới thuyền, tấp nập người đi lễ. Lúc này,Thành là người đã làm quen với chúng tôi ở Giang Mỗ chỉ tay về hướng một ông già rồi nói, đó là người kể chuyện Mường rất lạ. Hỏi chuyện cổ tích Mường nào ông cũng nhớ và còn thuộc cả trường ca “Đẻ đất đẻ nước”. Ô thế quả là thú vị. Hỏi tên ông không nói, chỉ nhận mình là ông già kể chuyện người Mường. Thành nói, đây là cơ hội mà chúng tôi có thể nghe ông ngâm ngợi trò chuyện, bởi ông lúc có mặt lúc không như người trời vậy. Chúng tôi lân la và nghe ông kể một chuyện tình đầy máu và nước mắt của chàng Khun Lồ, với nàng U Tiệm.

Trước mặt ông là một vò rượu nếp thơm ngát tựa mật ong vậy. Giọng ông trầm ấm. Đôi mắt ông mờ ảo như sương mai. Chòm râu trắng như cước và đôi vai ông gày tựa trúc vàng bên hồ. Chuyện rằng, ngày xưa... Chúng tôi bị cuốn hút theo câu chuyện tình không thành nhưng cái chết đã gắn kết tình yêu của hai người. Thân người có thể bị cướp lên trời nhưng hồn người luôn theo về cõi trần gian với người mình yêu. Ông già kể chuyện như hát một bản tình ca về “Sự tích cây sáo Ôi”. Chúng tôi ngỡ tưởng như chung quanh bến Thung Nai này mọc đầy trúc. Chúng cùng ngân nga lên nỗi ai oán cho một cuộc tình đau khổ. Hàng ngàn cây sáo trúc réo rắt ngợi ca về một mối tình chung thủy của người con gái Mường, đêm đêm hồn nàng vẫn bay về bên mộ người yêu. 

Ngay lúc đó tiếng loa ở gần một quán trà vang lên giọng ca ngọt ngào bài ca đi lễ bà Chúa Thác Bờ: “Ai lên tới thung Nai, Đà Bắc/Dọc sông Đà, bến Ngọc long lanh/Thăm đền chúa thác Hòa Bình/Chợ Bờ, hang Miếng thác gềnh cheo leo”. Tiếng người gọi nhau xuống bến lên đò. Một tốp thanh niên chạy ào tới đòi ông già đọc thơ cho nghe câu chuyện cổ về cây Chu đồng. Chúng tôi vội xuống đò. Giọng hát văn của NSƯT Văn Chương quấn quýt đuổi theo mọi người, với lời ca rộn ràng: “Môi son nở đóa hoa cười/Thanh tân lịch sự nét ngời thu ba/Tóc rườm rà rẽ đôi cánh phượng/Nét cong cong uốn lượn đường tơ/Xinh xinh để liễu thẫn thờ/Người xinh thời cảnh Thác Bờ thêm tươi”. Tiếng hát đằm thắm làm mê ly lòng người. Đến lúc này, trên con đò nhỏ chúng tôi mới ngộ ra, nơi nào thờ chúa cũng bắt đầu là những câu chuyện tình yêu. Về sự chung thủy. Về lòng tốt mãi mãi của con người cõi trần gian. Đó là những điều chúng tôi bắt được, với muôn vàn ký ức thăm thẳm không hẹn ước, trên con đường Tây Tiến ngày nào

Chung Tử

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文