Tâm sự của 2 nữ phạm nhân trẻ ở Trại giam số 5 (Thanh Hoá):

Ân hận muộn màng

07:10 20/06/2005

Có thể mọi chuyện đã không dừng lại. Có thể cuộc đời đã khác. Họ chưa kịp lớn đã kịp gắn tiền án vào đời mình. Hai số phận mà chúng tôi đề cập dưới đây chung nhau một Hà Nội, giống nhau ở cảnh ngộ và cùng ước thèm những hạnh phúc giản đơn.

1. Tôi là Nguyễn Thị Lệ Thu, vào Trại giam số 5 năm 2004 khi chưa đầy 18 tuổi về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Là nghe tòa tuyên án thế, chứ thực sự thì cũng không hình dung lại có cái tội ấy. Tôi có bố mẹ, có anh và em trai và một tuổi thơ đẹp trong con ngõ nhỏ phố Bạch Mai, Hà Nội. Bố tôi, người đàn ông chân chỉ hạt bột vốn là một nhân viên bảo vệ, ông đi làm từ sáng đến tối mịt, chỉ mong kiếm đủ tiền nuôi vợ và 3 đứa con. Nhưng có phép nhiệm màu cũng không thể đủ ăn với số tiền bé tẹo ấy. Bố mẹ tôi hay cãi nhau, vì tất cả mọi chuyện và nhiều khi chẳng vì chuyện gì. Năm tôi 13 tuổi, đang học dở lớp 7 trường Hà Huy Tập thì mẹ bỏ chúng tôi vào Nam sinh sống. Có lẽ tuổi 13 của tôi không giống với nhiều người. Tôi ý thức rất rõ về bản thân mình. Tôi ham chơi, chán nhà, tôi muốn cuộc sống khác của bố, một cuộc sống sáng sủa hơn, điều mà bố đã tuyệt vọng gần cả cuộc đời cũng không thể có…

Lê Thu (phải).

Sau đêm sinh nhật tuổi 16, tôi mượn xe của bạn và rồi một ý nghĩ lóe lên, nếu mình đem cầm đồ chiếc xe này chắc chắn sẽ có một khoản tiền tiêu xài. "Đói ăn vụng, túng làm liều", tôi đã không còn suy nghĩ được nhiều. Khi cầm nắm tiền trong tay tôi mới sợ hãi, không dám về nhà vì sợ bố đánh, sợ người ta tìm đến nhà đòi xe, xấu hổ với hàng xóm. Đêm đầu tiên trên chặng đường gió bụi ấy, tôi lang thang khắp phố rồi dạt vào một nhà nghỉ rẻ tiền cạnh hồ Thiền Quang. Một mình nằm co ro mà hoảng sợ với chính mình. Tôi chẳng còn đường về nữa. Cứ thế, tôi lần lượt tìm cách mượn xe của những người thân quen và cả những bạn bè xa gần để đi cầm đồ tiêu xài. Suốt 9 tháng trời, tôi đi thuê một cái nhà ổ chuột để ở, ngày ngồi lỳ trong phòng, tối mới dám ra đường và cắm 16 cái xe của bè bạn.

Cho đến ngày 16/5/2003, khi tôi đang lang thang trên phố Hàng Khoai thì một chủ xe nhận ra, đưa tôi về trụ sở Công an phường Hàng Bông. Tôi biết trước sau gì mình cũng sẽ có ngày này. Tôi vào trại, án 5 năm 10 tháng. Buổi tòa tuyên án, bố tôi có đến. Nước mắt ông lặng lẽ chảy. Tôi nhìn bố, không khóc được. Tuổi xuân của tôi đã không ở lại cùng bố, tôi đi đến một nơi mà chính tôi cũng chẳng nghĩ ra.

Vào trong này, tôi hay viết thư về cho bố và cho em, nhưng bố ít viết thư hỏi thăm tôi lắm. Có thể bố bận rộn, cũng có thể sự buồn phiền đã trì níu bố. Hơn một năm tôi vào trại, bố chỉ thăm được một lần. Bố bảo anh trai mới đi nghĩa vụ quân sự về, cũng chưa biết kiếm việc gì làm. Bất giác, tôi lo cho anh, vì nếu không có được công việc ổn định, biết đâu anh lại chẳng giẫm vào vết sai lầm của tôi. Tôi cũng nhớ thằng em dại, ngày tôi đi nó còn nhỏ quá, nó chẳng biết gì. Mẹ tôi bỏ nó đi quá sớm. Thực lòng tôi cũng không trách mẹ vì mẹ cũng chẳng sung sướng gì, nhưng tôi thương em ghê gớm. Nếu anh về Hà Nội, anh gắng qua nhà tôi, anh nói bố cố gắng thu xếp lên thăm tôi và cho em tôi đi cùng. Xa nhau lâu ngày, tôi nhớ nó lắm.

2. Đừng nhìn tôi như thế, trước khi… xấu đi, tôi vẫn là một người tốt với nhiều ước mơ và cũng có những năng khiếu hơn người. Ngày còn đi học, tôi đã từng là vận động viên điền kinh, đi thi và đoạt giải chạy việt dã toàn quốc. Mẹ đặt tên tôi là Kiều Mỹ Trang. Năm 1985, khi tôi tròn một tuổi thì bố đi Tiệp Khắc làm ăn. Ngày bố về tôi cũng đã lớn. Bố không về một mình và không về với mẹ. Bố mang theo người phụ nữ khác cùng với một đứa con. Bố mẹ chia tay nhau.

Khi đó tôi giận bố ghê gớm. Nhưng chẳng ai chọn được bố mẹ để làm con và không ai chọn được mái nhà để sinh ra. Mẹ khuyên tôi như thế và tôi cũng không muốn nhắc nhiều đến bố. Mẹ chăm lo cho cả cuộc đời tôi bằng sạp vải trên chợ Mơ (Hà Nội). Mẹ không để tôi thiếu thứ gì, vậy mà tôi vẫn hư hỏng do thiên tính của một đứa con gái ưa phá bĩnh. Tôi đua bạn đi hít ma tuý từ năm 2000 để rồi nghiện lúc nào không hay. Ngày nào tôi cũng đi chơi cùng với bạn.--PageBreak--

Mẹ tôi biết và khóc. Mẹ bảo tôi, con đừng đi chơi nữa, cứ ở nhà mẹ cho con tiền hít ma tuý cũng được. Mẹ sợ vĩnh viễn mất tôi. Nhưng tôi cứ lao đi. Để rồi ngày 23/10/2001, tôi bị Công an bắt vì tội cướp tài sản. Báo đăng khắp nơi, mẹ tôi bệnh nặng thêm vì xấu hổ. Bây giờ mỗi khi nghĩ đến mẹ tôi lại muốn khóc. Mẹ chính là nỗi ân hận lớn nhất trong đời tôi.

Ngày 1/7/2002, khi bước chân vào Trại giam số 5, điều tôi tâm niệm là phải cố gắng cải tạo tốt để nhanh chóng được ra trại để được sống gần bên mẹ mỗi ngày. Sáu tháng đầu, mẹ lặn lội mấy trăm cây số vào thăm tôi mỗi tháng một lần. Rồi mẹ không vào nữa. Tôi viết thư cho mẹ, anh trai nuôi của tôi sống chung nhà trả lời thư rằng mẹ đang bệnh nhưng cũng cảm xoàng thôi. Tôi chẳng tin, tôi bảo mẹ hãy cứ viết cho con 3 chữ thôi, rằng mẹ đang khỏe mạnh, như thế con mới yên tâm được. Thư sau vẫn chỉ là anh viết. Tôi khóc suốt một tuần liền.

Anh chẳng thể giấu. Vậy là mẹ chẳng chờ tôi được, mẹ lặng lẽ về với đất. Anh trai nuôi cùng họ hàng tôi lo đám tang cho mẹ. Rồi anh ở lại mái nhà cũ trên phố Hồng Mai, lo hương khói cho mẹ tôi, chờ ngày tôi ra trại. Ngày 8/3, ngày sinh nhật, ngày Tết… anh đều gửi cho tôi những tấm bưu thiếp, an ủi, động viên. Chính những điều đó đã giúp tôi thêm nghị lực để vượt qua những tháng ngày buồn bã này. Tôi đã viết rất nhiều thư, hầu như mỗi ngày, cho mẹ. Nhưng tôi đã không gửi, tôi cất đi cho riêng mình và chúng đã nhòe đi rất nhiều vì nước mắt. Khi mẹ mất tôi từng nghĩ đến cái chết. Nhưng bây giờ thì tôi biết mình cần phải sống. Khi xong án, tôi sẽ làm lại. Muộn cũng sẽ làm lại.

3. Chúng tôi là hai đứa nhỏ tuổi nhất trong phòng giam, được các mẹ các chị trong trại thương yêu chăm sóc. Khi còn những ngày tươi đẹp tự do, chẳng ai nghĩ đến ngày mình rơi vào vòng xoáy của tội lỗi và phải trả giá bằng cả quãng đời xuân trẻ đẹp nhất. Nhưng thực tế đã diễn ra như vậy. Giờ đây, chiều nào chúng tôi cũng ngồi cạnh nhau trò chuyện, cho nhau đọc những lá thư nhà và ngồi nhìn ra ngoài trời nghĩ về ngày mai.

Chúng tôi giống nhau bởi sự éo le của hoàn cảnh sống, cùng chịu án hơn 5 năm, cùng vào trại khi chưa thành niên và biết mùi phòng giam trước khi biết cái nắm tay của người khác phái. Không biết cái cảm giác ấy thế nào nhỉ? Có bồn chồn, có hồi hộp, có mừng vui và thất vọng như khi chúng tôi mong những lá thư nhà không? Hay là cảm giác tin cậy và yên ổn như khi chúng tôi được cán bộ gọi lên phòng, động viên an ủi khi gặp những chuyện buồn đau? Thật chẳng biết được.

Nhưng, có điều này, có thể là xa xỉ với chúng tôi trong hoàn cảnh này, nhưng chúng tôi cứ ao ước, khi ra trại có được một việc làm, gặp được một người đàn ông không đẹp, không giàu nhưng biết cảm thông. Và chúng tôi được làm mẹ. Con chúng tôi sẽ biết được những "hố ga" trên đường đời để không rơi xuống vực bẩn. Để không như mẹ chúng, nửa đêm bàng hoàng tỉnh mộng, đau buốt lòng khi biết mình đã bị quá khứ đòi nợ, đánh cắp vĩnh viễn tuổi hai mươi…

Dương Toàn

Từ thực tiễn triển khai đầu tư công giai đoạn 2021 - 2025, nhiều chuyên gia, nhà quản lý đã chỉ ra những nút thắt khiến hàng loạt dự án trọng điểm bị chậm tiến độ, đội vốn. Trong khi đó, giai đoạn 2026 - 2030 dự kiến tổng chi cho đầu tư phát triển của cả nước có thể đạt khoảng 8.500.000 tỷ đồng - mức cao nhất từ trước đến nay.

Trong 2 ngày 14 và 15/1, thời điểm bắt đầu thực hiện xử lý vi phạm “phạt nguội” về trật tự đô thị, vệ sinh môi trường, thông qua hệ thống camera AI, hình ảnh do cơ quan, tổ chức, cá nhân phản ánh, Công an TP Hà Nội đã tiến hành thực hiện xử lý “phạt nguội” 48 trường hợp, với số tiền hơn 58 triệu đồng. 

Mặc dù cơ quan chức năng đã thường xuyên tuyên truyền, cảnh báo và nhiều vụ việc tự chế pháo nổ gây hậu quả nghiêm trọng đã xảy ra, song tình trạng này vẫn tiềm ẩn nhiều nguy cơ phức tạp. Đáng lo ngại, không ít đối tượng, nhất là thanh, thiếu niên, vẫn bất chấp quy định pháp luật, tự ý chế tạo, tàng trữ, sử dụng pháo nổ, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn cho bản thân và cộng đồng.

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 15/1 (giờ địa phương, tức 16/1 giờ Việt Nam) đã đe dọa viện dẫn Đạo luật chống nổi loạn năm 1807 để triển khai quân đội tại bang Minnesota, sau nhiều ngày biểu tình căng thẳng bùng phát tại thành phố Minneapolis liên quan đến chiến dịch tăng cường hoạt động của lực lượng thực thi luật nhập cư liên bang.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng là sự kiện chính trị đặc biệt quan trọng, có ý nghĩa định hướng lâu dài đối với đất nước. Quy mô tổ chức lớn, chương trình dày, thành phần tham dự đa dạng, trong đó có các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, các đoàn khách quốc tế và lực lượng báo chí tác nghiệp đông đảo, khiến yêu cầu bảo đảm an ninh, an toàn là điều kiện tiên quyết để Đại hội diễn ra trang nghiêm, thông suốt.

Cố vấn của Tổng thống Palestine Mahmoud Abbas xác nhận phong trào Hamas đồng ý từ bỏ quyền kiểm soát đối với dải Gaza và sẽ trao lại cho ủy ban kỹ trị được thành lập theo kế hoạch hòa bình của Tổng thống Mỹ.

Thủ đô Hà Nội cùng với nhiều tỉnh thành khác ở miền Bắc hôm nay được dự báo trời nhiều mây, sương mù và có mưa rét. Từ Trung Bộ trở vào Nam Bộ có nắng, chiều tối mưa vài nơi.

Vào lúc 22h30 ngày 16/1/2026 (giờ Việt Nam), U23 Việt Nam sẽ bước vào trận tứ kết Vòng chung kết (VCK) U23 châu Á 2026, nơi thầy trò HLV Kim Sang Sik đối đầu U23 UAE với mục tiêu giành vé vào bán kết. Đây được xem là thử thách mang tính bản lề, không chỉ quyết định hành trình tại giải đấu năm nay mà còn là phép thử quan trọng cho tham vọng vươn tầm của lứa cầu thủ trẻ Việt Nam.

Công an phường Láng xác định rõ trạng thái sẵn sàng chiến đấu ở mức cao nhất, tổ chức lực lượng chính quy, tinh nhuệ, tính cơ động cao, tăng cường tuần tra, kiểm soát vũ trang công khai, siết chặt kỷ luật, kỷ cương, nâng cao tinh thần cảnh giác cách mạng; chủ động tấn công, trấn áp các loại tội phạm...

Ngày 15/1, Cơ quan CSĐT (Phòng Cảnh sát hình sự) Công an tỉnh An Giang đã ra quyết định tạm giữ hình sự đối với Lư Hải Đăng (SN 2007, trú ấp Hòa Đông, xã Đông Hòa, tỉnh An Giang) và Phan Nguyễn B.A. (SN 2009, trú ấp Phước Hòa A, xã Phước Long, tỉnh Cà Mau) để điều tra về hành vi “Trộm cắp tài sản”.

Quân đội Pháp và Đức ngày 15/1 đã bắt đầu triển khai lực lượng tới Greenland, trong bối cảnh Đan Mạch cùng các đồng minh châu Âu chuẩn bị các cuộc tập trận nhằm củng cố phòng thủ Bắc Cực và trấn an Tổng thống Mỹ Donald Trump, người đang gia tăng sức ép đòi Mỹ phải “sở hữu” hòn đảo này vì lý do an ninh.

Trước thềm trận tứ kết Vòng chung kết (VCK) U23 châu Á 2026 giữa U23 Việt Nam và U23 UAE, chiều 15/1 (giờ Việt Nam) HLV trưởng Kim Sang Sik cùng đội trưởng Khuất Văn Khang đã tham dự buổi họp báo, thể hiện niềm tin vào công tác chuẩn bị, tinh thần đoàn kết và khát vọng chinh phục những cột mốc mới của toàn đội.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文