Trên những con đường mờ sương

15:53 16/02/2018
Đó là những con đường cuối đông. Những con đường chạy qua những cánh đồng mờ sương về những ngôi làng đang dần dần thẫm tối phía xa. Tôi đã nhìn thấy những người đi xe đạp, đi bộ trên những con đường ấy của những năm tháng khi tôi còn trẻ.


Và trong những bóng người đi trên một trong những con đường ấy có tôi. Những bóng người ấy là những người sống xa quê đang trở về nhà ăn Tết. Hình ảnh đó lúc nào cũng làm lòng tôi ấm áp và xao động lạ thường.

Bây giờ, người ta đi ôtô, xe máy về quê ăn Tết. Nhưng chỉ mới mấy chục năm trước thôi, hầu hết mọi người về quê ăn Tết gần thì đi xe đạp, xa thì đi xe khách.

Hồi đó, chờ được xe khách về quê có khi mất cả một ngày, thậm chí phải ngủ lại bến xe chờ đến hôm sau mới có xe về. Bây giờ, có đi xe khách thì cũng về ngang qua đầu làng hoặc xe dừng cách làng cũng chỉ dăm trăm mét.

Ngày trước, nơi xe dừng trả khách thường cách làng dăm cây số. Có những làng ở xa thì phải đến hơn chục cây. Vì thế, xuống xe khách là những người về quê đi bộ hoặc đi xe đạp gửi theo buộc trên nóc xe khách.

Nhưng cho dù đoạn đường có dài bao nhiêu thì những người về quê ăn Tết cũng không thấy nản vì mỗi bước đặt xuống là thêm một bước gần quê hơn, là sắp về đến nhà.

Thường những người xa quê hoặc đi học, hoặc công tác rạo rực về quê ăn Tết trước cả một hai tháng. Đó là những năm tháng đất nước còn khó khăn, thiếu thốn đủ điều.

Vì thế mà những người về quê ăn Tết chuẩn bị mọi thứ từ việc dành dụm từng đồng tiền, từng miếng vải may quần áo, từng gói hạt tiêu, từng lạng đường, hộp sữa để làm bánh qui gai, từng chai nước mắm, từng chút mì chính, một hai bánh pháo, mấy lạng chè, dăm bao thuốc lá, ít miến dong, vài lạng măng khô, chút mộc nhĩ... Rồi đến giáp Tết thì mong ngóng cơ quan chia cho hộp mứt và vài ba thứ khác nữa. Tất cả được gói ghém cẩn thận và cất kín để đợi ngày về quê ăn Tết.

Rồi đến ngày được nghỉ thì cho tất cả vào một chiếc ba lô, túi xách, thậm chí là bao tải, chứ ngày ấy làm gì có va li hay các loại túi để đi du lịch tiện lợi như ngày nay. Thế rồi nấu một bữa cơm ăn cho thật no rồi ra bến tàu, bến xe về quê.

Những chuyến xe, tàu hồi đó vất vả như đường đi lên trời. Cả tàu, cả xe người chật như nêm, nhưng chẳng thấy ai khó chịu, cáu gắt, tranh giành như thời nay. Họ nhường chỗ cho nhau, cười nói, hỏi chuyện quê quán nhau, công việc của nhau...

Không khí về quê ăn Tết trùm phủ lên tất cả làm ai cũng náo nức, hạnh phúc, rộng lượng và thân ái với người khác. Khi có người xuống ở đoạn đường nào đó thì những người còn lại trên xe chào tạm biệt và chúc năm mới nhiều niềm vui, cứ như họ là những người thân của nhau đã từ lâu rồi. Và khi mỗi người xuống xe là một con đường hiện ra.

Vì ở xa nên chẳng mấy ai về đến nhà vào thời điểm còn sớm trong ngày. Bởi phương tiện giao thông hồi đó vô cùng hiếm và đường sá vô cùng xấu nên thời gian chờ có xe và thời gian đi một đoạn đường dăm bảy chục cây số cũng phải mất một ngày.

Chính thế mà khi xuống xe để về quê trời thường đã cuối chiều. Đó là lúc lạnh hơn và thường có sương chiều. Những con đường thôn quê hồi đó thường vắng vẻ chứ không đông đúc như bây giờ từ sáng đến tối. Những người về quê tay xách nách mang bọc to bọc nhỏ, đi bộ trên những con đường sương chiều mỗi lúc một dày.

Hình ảnh ấy thường gợi cho tôi về những kẻ độc hành xa xứ. Nhưng tôi không bao giờ có cảm giác những người đi trên đường mờ sương ấy đang cô đơn. Bởi cũng như tôi, trong họ đang vang lên tiếng gọi náo nức của gia đình và làng quê.

Tiếng gọi của quê hương lúc nào cũng là tiếng gọi da diết nhất và uy lực nhất. Điều này được chứng minh bằng người xa quê mỗi độ Tết về. Trong tập thơ “Thế giới không kết thúc” của nhà thơ Charles Simic, Thi bá nước Mỹ có một bài thơ viết về những người lính hồi hương sau khi chiến tranh kết thúc có đoạn: “Tôi là người lính Na-pô-lê-ông cuối cùng. Gần 200 năm sau tôi vẫn trên đường từ Mát-cơ-va hồi hương về quê mẹ. Bạch dương dựng lên con đường thẳng tắp và bùn bắn lên tận đầu gối của tôi”.

Thực sự đó là hình ảnh những người lính đã hy sinh trong chiến trận nhưng linh hồn họ vẫn tìm về quê nhà cho dù thời gian đã trôi đi hàng trăm năm. Quê hương là nơi chốn thiêng liêng với mọi con người ở mọi nền văn hóa và mọi thời đại.

Trong bộ phim “Từ bỏ thế giới vàng” nổi tiếng đã từng chiếu ở Việt Nam có nói về những người đào vàng vùng Alaska băng tuyết. Sau khi trở thành những người giàu có, họ về thành phố sống một cuộc sống vương giả. Nhưng cuối cùng, họ đã từ bỏ tất cả để trở về nơi chôn nhau cắt rốn của họ.

Nhân vật Bill trong bộ phim nói với người bạn rằng: “Tôi phải trở về Alaska của tôi. Đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng băng vỡ và tiếng sói hú”. Tiếng băng vỡ và tiếng sói hú chính là tiếng quê hương của Bill. Mỗi một người Việt Nam đều mang trong lòng mình tiếng của quê nhà.

Có thể do công việc bận rộn mà họ lãng quên tiếng quê nhà, nhưng cứ vào những ngày cuối năm giáp Tết, tiếng quê nhà vang lên da diết và thương nhớ. Hằng năm, báo chí vẫn đưa tin những người Trung Quốc về quê ăn Tết.

Thế giới đã gọi những chuyến về quê ăn Tết của người Trung Quốc là những cuộc “di dân” khổng lồ nhất của nhân loại trong toàn bộ lịch sử từ khi có con người. Tôi đã xem một bộ phim tài liệu về những người Trung Quốc làm thuê ở thành phố về quê ăn Tết. Đó là những chuyến đi thực sự kinh hãi như một chuyến đi lưu đày.

Nhưng cứ khi Tết đến, họ lại chuẩn bị về quê trong tiếng gọi không thể nào cưỡng lại được. Có người cho rằng, những chuyến về quê ăn Tết như thế gây nên nhiều phiền toái cho giao thông Trung Quốc. Nhưng tôi lại vô cùng ám ảnh về những cuộc hành hương trở về quê như vậy.

Khi con người quên nơi chôn nhau cắt rốn của mình, khi họ không còn nhớ về nơi chốn ấy thì cũng có nghĩa là họ không còn ý nghĩa gì đích thực trong cuộc đời mình nữa. Bởi thế, bóng những con người trên những con đường mờ sương của những năm tháng ấy làm cho tôi nhớ làng quê của mình xiết bao.

Trong khi những người đang trên đường về quê ăn Tết thì ở nơi làng quê của họ, những người thân yêu họ đang ngóng chờ họ trở về từng giờ. Tất cả những gia đình có người đi xa trong những ngày giáp Tết như luôn hướng tai, hướng mắt về phía cửa ngõ. Khi họ ra đường, người làng gặp họ đều hỏi anh ấy, chị ấy đã về quê ăn Tết chưa. Có những gia đình có người đi xa đợi họ trở về đến tận giao thừa.

Và thực tế ngày ấy có người sau giao thừa mới về đến nhà vì lỡ xe, chậm tàu. Niềm vui của người trở về và người ngóng đợi lúc đó mới lớn đến nhường nào. Nhiều lúc, tôi nghĩ có phải tôi là người cuối cùng còn sót lại của thế kỷ hai mươi khi năm nào cũng bồng bế con cái về quê ăn Tết và nghĩ về Tết như thế.

Ngay cả khi cha mẹ tôi đã mất và các con tôi đã trưởng thành thì hằng năm cả gia đình tôi vẫn về quê ăn Tết. Tôi không bị bất cứ điều gì bắt buộc ngoài tiếng gọi từ sâu thẳm trong con người tôi.

Mỗi người đều có một con đường ra đi khác nhau nhưng đều có một con đường trở về giống nhau. Đó là con đường trở về nơi chôn nhau cắt rốn, cho dù có những người chỉ trở về bằng tâm tưởng.

Nguyễn Quang Thiều

Trong chương trình “Mãi mãi niềm tin theo Đảng” vào tối 16/1 – chương trình chính luận nghệ thuật chào mừng kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng, hướng tới Đại hội XIV của Đảng, ca sĩ Anh Tú tạo nhiều bất ngờ khi giới thiệu đến công chúng ca khúc mang tên “Thưa Đảng” do chính anh sáng tác.

Trước thềm trận bán kết Vòng chung kết U23 châu Á, cái tên U23 Trung Quốc mang đến nhiều suy ngẫm lẫn tò mò. Không hào nhoáng, không áp đảo về mặt thế trận, đội bóng trẻ đến từ Đông Á lại lặng lẽ tiến sâu bằng một con đường khác biệt: phòng ngự đến tận cùng và chắt chiu từng khoảnh khắc sinh tồn. Đó không phải là lối chơi hấp dẫn, nhưng lại là một bài toán thực sự hóc búa cho bất kỳ đối thủ nào, trong đó có U23 Việt Nam.

Giữa trùng khơi, trong nhịp sóng vỗ nơi đảo tiền tiêu của Tổ quốc, hơn 1.900 người dân cùng các lực lượng vũ trang trên đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đang hân hoan, tin tưởng hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại của dân tộc mà còn mang theo bao mong muốn, kỳ vọng về một cuộc chuyển mình lịch sử cho Tổ quốc trong kỷ nguyên vươn mình.

Thực hiện cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, Công an tỉnh Điện Biên vừa bắt 1 đối tượng, tang vật thu giữ 10 bánh ma túy.

Trong bối cảnh địa chính trị toàn cầu có những chuyển dịch phức tạp, Greenland giờ không chỉ là một hòn đảo tự trị băng giá xa xôi của Đan Mạch. Tổng thống Donald Trump gần đây thường xuyên khẳng định, Mỹ phải kiểm soát Greenland để chống lại mối đe dọa từ các đối thủ ở khu vực Bắc Cực. Đặc biệt, với sự xuất hiện của hệ thống Vòm Vàng và hệ thống vũ khí hiện đại, nhu cầu kiểm soát Greenland trở nên đặc biệt cấp thiết.

Trong không khí Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Nguyễn Hồng Thái, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh đã trả lời phỏng vấn các cơ quan báo chí trung ương và địa phương về tầm nhìn, mục tiêu và những định hướng lớn nhằm xây dựng Bắc Ninh phát triển nhanh, bền vững, hiện đại, giàu bản sắc; phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trước năm 2030.

Những ngày gần đây, dư luận cả nước đặc biệt quan tâm đến thông tin báo chí phản ánh việc xuất hiện một ngôi nhà rường bằng gỗ dựng ngay trước cổng vào bửu thành của Lăng Hoàng thái hậu Từ Dụ, đồng thời một cổng gỗ dạng tam quan cũng được dựng ở khu vực phía ngoài Lăng vua Thiệu Trị. Cả hai công trình đều do Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế cho xây dựng, với lý do “phục vụ hương khói, nghi lễ” và được thực hiện từ nguồn xã hội hóa.

Với 88 ca ghép gan cho bệnh nhi, Bệnh viện Nhi Trung ương hiện là đơn vị có số ca ghép gan nhi nhiều nhất tại Việt Nam, trong đó có những ca đòi hỏi kỹ thuật khó. Sau mỗi ca ghép thành công là một tương lai được viết lại, một cuộc đời được hồi sinh từ lòng nhân ái của người hiến và gia đình, cùng sự tận tâm, nỗ lực của các y bác sĩ. Ca ghép thứ 88 được thực hiện cuối năm 2025 là dấu mốc quan trọng đánh dấu lần đầu tiên Bệnh viện Nhi Trung ương thực hiện thành công ca ghép gan từ người hiến chết não cho bệnh nhi 3 tuổi bị teo đường mật bẩm sinh.

Ngày 18/1, Ban Quản lý dự án Chương trình phát triển các đô thị loại II (thuộc Sở Tài chính TP Huế) cho biết, đã ban hành quyết định xử phạt Công ty Cổ phần 479 Hòa Bình với tổng số tiền hơn 1,5 tỷ đồng do vi phạm tiến độ hợp đồng tại gói thầu số 28 nâng cấp, mở rộng cầu Vỹ Dạ và xây dựng tuyến đường 100m nối khu đô thị A-B thuộc khu đô thị An Vân Dương.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文