Chuyện những người phụ nữ hành nghề đánh giày

08:28 10/10/2008
Thời này, các em gái, phụ nữ cải trang thành những người "đi tham quan" để hành nghề đánh giày ngày một nhiều tại Hà Nội. Thế nhưng, có đi sâu vào mới thấy nhiều đắng cay khi họ phải lao vào cái nghề đáng ra chỉ hợp với cánh đàn ông. Họ thường gặp những tủi hờn trong bước đường cơm áo gạo tiền... nơi góc phố vỉa hè.

Cải trang để mưu sinh trên phố

Trên phố Trần Hưng Đạo, chúng tôi đang ngồi bên quán trà cóc, từ xa, một người đàn bà tay xách túi nilon tiến lại, ban đầu cứ tưởng là chị đang đi tham quan, gương mặt ngơ ngác ngó nghiêng cảnh phố và người. Nhưng, đến sát bên chúng tôi, chị bảo: "Đánh giày không anh?". Lúc này, mấy ông bạn ít tiếp xúc với xã hội của tôi sững sờ nhìn người đàn bà đánh giày rồi nói chưa từng thấy chị em phụ nữ làm cái nghề buồn tủi này.

Thấy sự ngỡ ngàng của đám bạn tôi, chị cũng không giấu được vẻ ngại ngùng, nhưng biết làm sao vì miếng cơm manh áo, vì lo cuộc sống của gia đình, chị đành cam chịu. Chị nói: "Khi mới vào nghề tôi cũng ngại lắm chứ, nhưng biết làm sao được, cái nghèo cứ đeo bám tôi mãi".

Chị là Nguyễn Thị Huệ, 43 tuổi, quê gốc Thường Tín, Hà Nội, đánh giày được 6 tháng nay. Chị kể, ngày trước công việc này là của chồng chị nhưng bây giờ chỉ thị của thành phố không cho người đánh giày lang thang khắp nơi để hành nghề nữa, chị đành phải thay chồng "cải trang" làm khách du lịch để đánh giày kiếm tiền nuôi gia đình. Chị phải "làm liều" để lấy tiền nuôi con ăn học... Chị vẫn biết làm công việc này trái với quy định của thành phố nhưng vì mưu sinh chị đành phải làm vậy.

Chị nói, nếu ngày nào may mắn thì chị cũng kiếm được bốn mươi, năm mươi nghìn đồng. Tối đến, chị trở về xóm trọ ở phố Minh Khai cùng mấy em gái đánh giày khác. Họ phải trả 5.000đ một người cho một đêm ngủ trọ. Chị kể, cái phòng bé tẹo nhưng hơn chục chị em ngủ phải nằm úp thìa, sáng ra đau hết cả người vì không có không gian rộng để trở mình được thoải mái...

Còn em bé Trần Thị Dung, 12 tuổi, quê ở xứ Thanh cùng làm nghề đánh giày như chị Huệ cũng có hoàn cảnh khó khăn không kém. Tôi gặp em đang thất thểu với một túi xách mà bên trong là bộ đồ đánh giày được ngụy trang kín đáo trên phố Ngô Thì Nhậm, khuôn mặt buồn, đôi mắt đã ngân ngấn nước, giọng nói lí nhí. Em đã đi đánh giày được 5 tháng nay rồi.

Em nói giọng buồn buồn: "Thế là hôm nay không đủ tiền để gửi về quê cho mẹ và em rồi, mẹ em bị bại liệt 3 năm nay chỉ nằm một chỗ thôi, hai thằng em thì vừa "thất nghiệp" về quê, tất cả trông chờ vào em". Tôi hỏi: "Nghề này không hợp với em, sao em không kiếm việc khác?". Em trả lời vẫn giọng buồn buồn: "Em thử rồi, làm đủ nghề, từ rửa bát, trông trẻ thuê... nhưng cũng chẳng ăn thua gì".

Dung bảo rằng, đã là đánh giày thì ai chả sợ, nhất là con gái lại càng sợ. Những đồng tiền, manh áo đều đổ lên đôi vai gầy bé nhỏ sớm mồ côi cha, thay thế cha, thay thế mẹ gánh vác cuộc sống gia đình. Cái tuổi mà đáng ra em đang được ăn học, vui chơi như những bạn bè cùng trang lứa khác. Nhưng em còn may mắn hơn bé Nhài vì vẫn còn mẹ, còn chỗ dựa vững chắc về tinh thần để em lui về trong những lần cần hơi ấm của mẹ, cần sự chở che của tình mẫu tử.

Hoàn cảnh bé Nhài thật đáng thương, bé đã mất cả cha lẫn mẹ, mất nhà cửa trong lần cơn bão đổ bộ vào miền Trung nên em đành phải bỏ xóm chài theo mấy chị ra đây kiếm sống, lúc đầu em đi bán từng bao thuốc lá, cột kẹo cao su nhưng không lời lãi được bao nhiêu, sau thấy chị Dung làm nghề đánh giày cũng có tiền nên em sắm "đồ nghề" theo các chị lang thang trên các con phố để mưu sinh... Khi màn đêm buông xuống, chị em họ lại hẹn gặp nhau ở bến xe Kim Mã để cùng trở về xóm trọ ngủ úp thìa qua đêm với giá 5.000đ.

Cảnh báo những rủi ro

Mỗi chị em làm nghề đánh giày có hoàn cảnh khó khăn khác nhau, với những lý do khác nhau, không ai giống ai, nhưng họ đều phải chấp nhận làm cái nghề này và chấp nhận bỏ qua mọi lời đàm tiếu và những cái nhìn hờ hững của người đời xung quanh. Những phụ nữ có tuổi thì họ đã có kinh nghiệm sống, còn những bé gái suốt ngày lang thang tại các hẻm phố thì sao? Trên những con phố, ngõ ngách mà họ hành nghề, không biết có bao nhiêu cạm bẫy vô hình đang rình rập.

Em Hoa, một bé gái quê ở tỉnh Hà Nam hành nghề đánh giày kể lại, một lần em lên TP Hà Đông hành nghề, khi đi qua vùng tiếp giáp giữa Thanh Xuân và Hà Đông, em đang đánh giày cho khách thì có bà to béo lại hỏi: "Sao, làm được không cưng?". Hoa ngây thơ trả lời: "Không, thu nhập kém lắm cô ạ". "Thế thì bỏ nghề đi, vào phục vụ nhà hàng cho chị, em còn trẻ, lại xinh thế này, ắt sẽ có nhiều tiền ngay" - bà ta dụ dỗ. Nghe đến đây, Hoa phát hoảng, vì trước lúc lên Hà Nội đi đánh giày, em đã được bố mẹ dặn kỹ phải tránh xa những tệ buôn hoa bán phấn nơi đô thành đầy cạm bẫy.

Ngoài em Hoa, còn có bé Điệp, mới 14 tuổi. Một lần đến phố Ngọc Khánh, đi đến nửa buổi mà chưa có khách. Chợt từ trong căn nhà trên mặt phố, một ông già độ 60 tuổi gọi giật lại, nói là vào nhà đánh cho vài đôi giày. Khi vào trong nhà đánh giày, em hoảng sợ khi thấy ông già cứ nhìn hau háu vào ngực em.

Trong lúc cả nhà đi vắng, ông ta hỏi han qua loa vài câu rồi ngồi sát lại chỗ em, bất ngờ ông ta đưa đôi tay gân guốc ôm lấy vai em, em giật mình đứng phắt dậy. Ông ta bảo, nếu chiều ông ta, ông sẽ cho nhiều tiền. Em sợ quá bỏ chạy ra phố. Tối hôm đó trở về nhà trọ, kể cho nhau nghe chuyện chẳng lành, hai bé gái chỉ ôm nhau mà khóc, tủi cho thân phận đi đánh giày...

T.V.

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Từ phản ánh của nhiều người dân và du khách, trưa 21/2 phóng viên Báo CAND đã đến Khu du lịch Long Vân Garden ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên trước đây – nay là thôn Suối Phèn, xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk để tìm hiểu thực hư về chuyện “chặt chém” ở bãi giữ xe ô tô tự phát nằm kế bên khu du lịch này.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

Từ mùng 3 Tết Nguyên đán, Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận gia tăng bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển lên; bệnh nhân nội trú tăng gấp đôi so với mọi năm. Bệnh viện huy động bác sĩ, điều dưỡng rút ngắn ngày nghỉ Tết quay trở lại làm việc. 

Lợi dụng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, tình trạng người tham gia giao thông vi phạm quy định về nồng độ cồn và chạy quá tốc độ..., các đối tượng sử dụng không gian mạng (Facebook, Zalo...) hình thành các hội nhóm “báo chốt, né chốt” và xuyên tạc hoạt động của CSGT.

Thực hiện kế hoạch cao điểm của Cục CSGT và chỉ đạo của Công an TP Hà Nội, lực lượng CSGT Thủ đô vẫn tiếp tục tăng cường các tổ công tác làm nhiệm vụ xuyên suốt kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, qua đó phát hiện xử lý nhiều trường hợp tài xế taxi và xe khách vi phạm nồng độ cồn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文