Israel: Những điều mắt thấy, tai nghe
Tại tất cả các sân bay có máy bay đi Israel (Hãng Hàng không El Al) đều có biển yêu cầu mọi hành khách “làm việc” với an ninh
Biết tin tôi định đi du lịch
Hơn nữa, tôi đâu có phải là khách duy nhất của tour du lịch này. Bạn tổ chức một chuyến đi khảo sát, tham quan chuyên về nền nông nghiệp công nghệ cao của Israel (gọi tắt là Agritech) trong vòng một tuần lễ, và có tới 40 nhà báo, nhà nghiên cứu của 25 quốc gia các châu lục cùng dự. Phía Việt Nam chỉ có mình tôi, đi theo lời mời của ông Đại sứ Israel tại Việt Nam Effie Ben-Matityau, với danh nghĩa một nhà báo tự do (freelance journalist) - theo yêu cầu của tôi - Vậy là cuối năm 2005, với một cái balô nhỏ, một chiếc máy ảnh du lịch và cuốn hộ chiếu phổ thông, tôi bay sang Bangkok - vì cũng chỉ từ đó mới có máy bay đi tiếp sang Israel.
Một chuyện nhỏ đầu tiên cần kể với bạn đọc là việc xin thị thực nhập xuất cảnh (visa) của
Chẳng hạn tại các quốc gia Arập vùng Vịnh (
Tại tất cả các sân bay có máy bay đi Israel (Hãng Hàng không El Al) đều có biển yêu cầu mọi hành khách “làm việc” với an ninh
Riêng lần này, có lẽ vì có thư giới thiệu của Đại sứ quán Israel tại Hà Nội, ghi rõ tôi là “nhà báo tự do” đi theo lời mời tham dự tour tham quan Agritech, nên họ chẳng khám xét gì cả, và anh nhân viên an ninh Do Thái ở sân bay Bangkok còn thầm thì “mong ông thông cảm!” sau khi dán trên vé máy bay và bìa cuốn hộ chiếu của tôi một miếng giấy đỏ hình vuông, bé bằng đầu ngón tay trên có in chữ B1.
Trước khi lên máy bay Hãng El Al, còn một đợt kiểm tra kỹ lưỡng nữa. Tôi để ý loại có dán “B1” như tôi thì được mời ngồi uống nước và đợi giờ lên máy bay. Các loại khác thì phải cởi cả giày, rà máy khắp người. Các loại túi xách tay thì có một nhân viên an ninh dùng một chiếc que quấn bông, tẩm một thứ hóa chất màu xanh quét trên khóa (phéc-mơ-tuya). Vốn dĩ tò mò nên tôi cứ lẳng lặng ngồi... xem, và thấy có túi phải mở hết ra, mở cả những gói nhỏ chứa trong túi, chắc vì thứ hóa chất đó đổi màu chăng. Nghĩ cho cùng, tất cả những việc đó họ làm là vì sự an toàn của chuyến bay, vì hành khách như mình, bởi sống trong khu vực Trung Đông nóng bỏng, an ninh của Israel đã có quá nhiều kinh nghiệm rồi.
Sau 11 giờ bay, tôi đến Tel-Aviv lúc 5h sáng (giờ địa phương) và biết rằng ở Hà Nội mình lúc này là 10h sáng. Bạn đã giữ chỗ tại một khách sạn 5 sao - khách sạn Dan Panorama Tel-Aviv kề bên bờ Địa Trung Hải- nên tới nơi, đã có người đứng đợi trao chìa khóa và về phòng mà tắm rửa. Ngay sáng hôm đó đoàn đã bắt tay vào làm việc luôn, nghe giới thiệu tổng quát và bắt đầu lên xe để đi tham quan các cơ sở nông nghiệp của bạn.
Tôi không có ý định kể lại về những thành tựu nông nghiệp đáng ca ngợi của
Chỉ xin tóm tắt rằng: một đất nước có diện tích không hơn tỉnh Nghệ An của ta nhiều lắm, trong đó 1/3 là sa mạc Negev ở phía nam, đất đai thì cằn cỗi, bạc màu, chẳng có lấy một con sông nào cho đáng gọi là sông (con sông chạy dọc từ bắc xuống nam của Israel là một con sông đào, không lớn hơn con sông Tô Lịch của Hà Nội), lượng mưa hàng năm xếp vào loại không đáng kể, ngay tại Tel-Aviv cả năm chỉ có 600 mm - có dễ còn thua một trận mưa lớn ở Huế của mình. Dân số chỉ có 6,5 triệu người mà tỉ lệ làm nông nghiệp rất thấp, vì ngành mũi nhọn của kinh tế
Cả đoàn nhà báo quốc tế đã bước vào những nhà có màng lợp, liền kề nhau trên một diện tích 30 ha của một hợp tác xã trồng cà chua, và mọi người phải kinh ngạc với năng suất 500 tấn/ha (khi trở về, tôi phải gọi điện hỏi ngay một anh bạn ở ngành nông nghiệp để biết năng suất cà chua của ta, cao nhất là 48 tấn/ha).
Một con số khác: ở một trại chăn nuôi bò sữa -mà tôi đã cố xoay xở góc độ để chụp tấm ảnh chị công nhân Do Thái đang vắt sữa bằng máy - một con bò cho mỗi năm 12,5 tấn sữa! Tôi nói “phải cố xoay sở góc độ” vì muốn lưu ý bạn đọc rằng mỗi con bò khi vào vắt sữa đều có một chiếc máy tính treo trên cao theo dõi lượng sữa vắt mỗi lần, chất lượng sữa ra sao... và ở phòng kỹ thuật của HTX có bảng theo dõi cập nhật từng con bò trong từng buổi.
Tôi không muốn làm rối trí bạn đọc bằng những con số, chỉ xin kể rằng ở Việt Nam ta, các chuyên gia nông nghiệp Israel đã sang chuyển giao cho ta những công nghệ cao này ở Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Cần Thơ, Bình Thuận. Không chỉ như thế, bạn còn nhận các đoàn sinh viên nông nghiệp của ta sang thực tập dài hạn (hiện đã có 2 đoàn, mỗi đoàn 20 em, với tiêu chuẩn phải tốt nghiệp ĐH Nông nghiệp trong nước, sang vừa học vừa làm 11 tháng, mỗi ngày được trả 19 USD.
![]() |
| Trong một trang trại bò sữa của Israel. |
Tôi đã yêu cầu và được bạn cho xe chạy hơn 200 km từ khách sạn ở Tel-Aviv đến HTX mà đoàn các em đang được đào tạo để thăm hỏi và được nghe chính các em khen là chương trình học rất tốt). Israel có những trung tâm nghiên cứu và phát triển (R & D) rất lớn, và số đông những nhà khoa học đang làm việc ở đó là người Nga gốc Do Thái di cư về, nên có thể xem đó là một thuận lợi của bạn. Đến thăm những trung tâm này, ngoài tiếng Anh và tiếng Pháp, bạn có thể dùng tiếng Nga một cách thoải mái!
Viết bài cho bạn đọc của Báo ANTG nên tôi xin kể về chuyện an ninh. Điều đầu tiên mà tôi chú ý là tại các cửa hàng, nhà ăn và nhiều HTX, lực lượng bảo vệ phần lớn là của các công ty bảo vệ tư nhân, chứ không phải của nhà nước. Trong khách sạn tôi ở, có những loại báo quảng cáo về các công ty này. Anh bạn Hà Lan còn trêu tôi: “Anh có thể thuê một cô vệ sĩ xinh đẹp, giỏi võ để đi kèm bảo vệ anh. Giá thuê “chỉ” vài trăm USD một ngày thôi!”. Tôi chọc lại: “Anh thuê trước đi, nếu xinh đẹp thật thì tôi sẽ bắt chước anh ngay!”.
Tuy nhiên, một điều nhận xét nữa của tôi là tình hình an ninh không đến nỗi như bạn bè tôi... hù dọa trước khi đi. Suốt trong một tuần lễ, chiếc xe bus 50 chỗ ngồi đưa cả đoàn chúng tôi chạy dọc ngang đất nước, với khoảng cách khá xa Tel-Aviv: hơn 100 km về phía bắc, hơn 200 km về phía đông nam mà chẳng... hề hấn gì!
Hôm đi gặp các em sinh viên Việt
Tôi đã định kết thúc bài viết ở đây, nhưng điện thoại lại đang réo. Mấy ông bạn già gọi để hỏi: “Ý kiến anh như thế nào về vụ đánh bom khủng bố ngày 17/4 vừa qua ở một cửa hàng ăn tại Tel-Aviv, làm 9 người chết và hơn 40 người bị thương?”. Các bạn tôi chưa biết tin rằng ngay hôm sau, 18/4/2006,
Tôi không ngạc nhiên lắm về những thông tin này, vì theo dõi tình hình mấy tháng qua, từ khi ở
Kế đó là việc trả đũa của quân đội
Đánh bom tự sát, lại nhằm đánh vào cửa hàng ăn là nơi tập trung những người dân thường, chắc chắn không thể coi là cách giải quyết cuộc xung đột Palestine-Israel từ hơn nửa thế kỷ nay. Còn về góc độ an ninh, hành động đó cũng không đến nỗi gây náo loạn, hoảng hốt trong dân và trong du khách
