Kỷ niệm chiến thắng 30-4: Những người thua trận đã nói gì?

14:30 01/05/2009
Ngày 26/4/1975, Nguyễn Văn Thiệu phải cuống cuồng xách va li chuồn khỏi Sài Gòn sang Anh quốc xin tị nạn chính trị. Từ thủ đô London của xứ sở sương mù, trong cảnh phải sống di tản nhục nhã, mỗi lần có cơ hội lên truyền hình, tên độc tài khét tiếng này vẫn không quên dùng những lời lẽ cay độc để trách cứ, buộc tội các quan thầy Mỹ mà nhiều năm hắn vẫn coi là thần tượng.

Khi tình hình chiến sự đã đến hồi nguy kịch, quân ngụy ở Xuân Lộc phải tháo chạy, Sài Gòn đã bị quân giải phóng áp sát bao vây từ nhiều hướng, phía cách mạng đã bác bỏ cái gọi là "đề nghị ngừng bắn và thương lượng trong khuôn khổ Hiệp định Paris" của Dương Văn Minh, người mới thay Trần Văn Hương làm Tổng thống ngụy ngày 26/4/1975 và đòi ông ta phải đầu hàng, đòi Mỹ phải rút hết thì Đại sứ Mỹ Martin thật sự hoang mang.

Martin và tướng Smith nhất trí là "Phải thực hiện ngay phương án 4 thôi, nếu không chúng ta chỉ là những kẻ ngu dại và sẽ chết ráo ở đây" (tức tháo chạy ra biển bằng máy bay lên thẳng, phương án được xem là làm mất thể diện người Mỹ). Và tình hình được cấp tốc báo cáo về Mỹ.

Tổng thống Hoa Kỳ lúc này là Gerald Ford, Bộ trưởng Quốc phòng Shlessinger, Ngoại trưởng Henry Kissinger cũng thống nhất cần gấp rút di tản người Mỹ ra khỏi Sài Gòn.

Giám đốc Cơ quan tình báo Hoa Kỳ lúc đó là William Colby triệu tập cuộc họp khẩn cấp các trợ thủ hàng đầu và đi đến kết luận "Cộng sản đã vào đến ngoại ô Sài Gòn chuẩn bị đánh chiếm Thủ đô. Chính phủ Dương Văn Minh đã quá lạc hậu với tình thế. Chỉ trong hôm nay (29/4/1975) hoặc ngày mai (30/4/1975) là cùng, quân Việt Cộng sẽ làm chủ Sài Gòn. Đó là điều không thể tránh khỏi". Giới am hiểu cho rằng đây là nhận định khách quan nhất, chính xác nhất của CIA có được từ 1965 tới nay ở Việt Nam.

Ngày 30/4/1975, hồi 3h20', trước khi lên máy bay di tản, trùm CIA tại Sài Gòn Timed gửi bức điện cuối cùng về Nhà Trắng thừa nhận với William Colby rằng: "Kết cục bi thảm là chúng ta đã thất bại. Hy vọng người Mỹ từ nay sẽ rút được bài học này và không bao giờ để có một Việt Nam khác nữa…".

Còn đối với Nguyễn Văn Thiệu, ngày 21/4/1975 là ngày đáng nguyền rủa nhất. Để mất Xuân Lộc, chốt chặn phòng thủ mạnh nhất phía Đông Sài Gòn, Thiệu bị quan thầy Mỹ và êkíp mới thân Mỹ được dịp ép buộc hắn phải từ chức.

Và chỉ 5 ngày sau, 26/4/1975, Thiệu lại phải cuống cuồng xách va li chuồn khỏi Sài Gòn sang Anh quốc xin tị nạn chính trị. Từ thủ đô London của xứ sở sương mù, trong cảnh phải sống di tản nhục nhã, mỗi lần có cơ hội lên truyền hình, tên độc tài khét tiếng này vẫn không quên dùng những lời lẽ cay độc để trách cứ, buộc tội các quan thầy Mỹ mà nhiều năm hắn vẫn coi là thần tượng.

Thiệu nói: "…Người Mỹ đã bội ước. Lão Henry (chỉ Ngoại trưởng Mỹ Kissinger thời đó) dám lừa tôi. Lão dụ tôi đặt bút ký vào cái hiệp định quái quỷ ấy (Hiệp định Paris ngày 27/1/1973). Lão bảo tôi, đó chỉ là giải pháp tình thế, nước Mỹ sẽ không bao giờ bỏ rơi các ông, luôn bảo vệ các ông".

Lão còn nói thêm "Người Mỹ rút đi nhưng cầu hàng không viện trợ vẫn còn, thậm chí sẽ còn hào phóng hơn trước" và rằng "chỉ cần các ông (ngụy) yên tâm quyết chiến đấu chống Việt Cộng đến cùng…".

Nhưng rốt cuộc tất cả chỉ là trò lừa bịp, dụ dỗ. Giá mà tôi biết trước có ngày thầy trò lão (chỉ Tổng thống Mỹ Gerald Ford và Ngoại trưởng Henry Kissinger) tuyên bố tỉnh queo trước cánh báo chí (19/4/1975 ở Washington) rằng: "Vấn đề của Việt Nam phải do người Việt Nam quyết định. Nước Mỹ sẽ không can thiệp".

Và lão Martin (chỉ Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn) sau đó 2 hôm còn lên giọng bảo tôi: "Các ông không còn sự lựa chọn nào khác nữa đâu. Từ chức đi thôi. Chịu thất thủ thôi. Sớm muộn thì Sài Gòn cũng rơi vào tay cộng sản…".

Dối trá cả. Lừa bịp hết. Độc chiếm miền Nam Việt Nam biến nơi đây thành một phần lãnh thổ của nước Mỹ vẫn luôn là tham vọng cháy bỏng của Washington. Họ chẳng bao giờ vì chúng tôi. Thật ra chúng tôi (ngụy) chỉ là con tốt trên bàn cờ chính trị của họ (Mỹ). Chớ nên đặt lòng tin vào người Mỹ. Họ đã nuốt lời hứa mà quên mất rằng một khi chúng tôi đã mất tất cả thì nước Mỹ cũng sẽ mất tất cả…".

Nhưng người Mỹ vốn nổi tiếng thế giới về tính thực dụng, lọc lõi và cũng không phải là tay vừa, biết ăn miếng trả miếng. Đáp lại những lời cáo buộc đầy oán hận của Nguyễn Văn Thiệu là sự lên tiếng phủ nhận thẳng thừng của Tổng thống Mỹ Gerald Ford: "Chúng tôi chẳng tạo ra một áp lực nào cả với ông Thiệu. Từ chức hay không từ chức là quyết định của chính ông ta. Ông Thiệu lúc đó (ngày 21/4/1975) có bị mất trí đâu?".

Còn James Kean - một trong những cố vấn Mỹ cuối cùng rút chạy bằng máy bay lên thẳng đậu trên sân thượng tòa đại sứ Mỹ ở Sài Gòn ngày 30/4/1975 đã đầy vẻ tức tối khi nhắc đến Nguyễn Văn Thiệu: "… Nước Mỹ đã dày công gây dựng chính quyền Sài Gòn và cam kết luôn sát cánh bên họ. Nhưng từ bấy đến nay (chỉ chính quyền ngụy từ thời Ngô Đình Diệm 1954), nước Mỹ đã không tiếc tiền tiếc của nhưng bọn họ (ngụy) đã quá ư tham lam. Hàng tỷ đô la viện trợ rốt cuộc đã rơi vào túi lũ tướng tá Sài Gòn (chỉ quân ngụy). Họ khoái làm giàu cho bản thân hơn là đánh chác. Họ chỉ là những con buôn, những kẻ đầu cơ trục lợi chứ không phải là những chính trị gia, càng không phải là những người lính xả thân vì đất nước như điều mà người Mỹ chúng tôi mong muốn. Chúng tôi đã dốc công dốc của xây dựng và trao cho ông Thiệu một đội quân đông thứ tư trên thế giới nhưng cuối cùng đã chịu đại bại trước Việt Cộng. Thật là nhục nhã và đáng xấu hổ…"

Thế Trường (theo các báo Mỹ và nước ngoài)

Đêm 21/2 (tức mùng 5 Tết), giao thông tại cửa ngõ phía Nam Thủ đô vẫn tương đối "nóng", mật độ phương tiện ở đoạn cuối cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ theo hướng vào Hà Nội vẫn tiếp tục đông đúc. Nhiều người cho hay họ chủ động chọn đi đêm nhưng không thoát khỏi cảnh ùn tắc.

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Các tỉnh thành ở miền Bắc tiếp tục duy trì thời tiết mưa nhỏ, trưa chiều nắng ấm và chỉ còn rét về sáng sớm và đêm. Trong khi đó, Nam Bộ nắng nóng tiếp diễn, trời oi bức khô nóng. 

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Từ phản ánh của nhiều người dân và du khách, trưa 21/2 phóng viên Báo CAND đã đến Khu du lịch Long Vân Garden ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên trước đây – nay là thôn Suối Phèn, xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk để tìm hiểu thực hư về chuyện “chặt chém” ở bãi giữ xe ô tô tự phát nằm kế bên khu du lịch này.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

Từ mùng 3 Tết Nguyên đán, Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận gia tăng bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển lên; bệnh nhân nội trú tăng gấp đôi so với mọi năm. Bệnh viện huy động bác sĩ, điều dưỡng rút ngắn ngày nghỉ Tết quay trở lại làm việc. 

Lợi dụng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, tình trạng người tham gia giao thông vi phạm quy định về nồng độ cồn và chạy quá tốc độ..., các đối tượng sử dụng không gian mạng (Facebook, Zalo...) hình thành các hội nhóm “báo chốt, né chốt” và xuyên tạc hoạt động của CSGT.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文