Ký ức tuổi thơ và làng quê năm ấy

07:13 24/04/2005
Khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mùa Xuân năm 1975 của quân dân ta đang rầm rộ khắp chiến trường miền Nam, lẽ trẻ mới học lớp 4 chúng tôi chỉ có thể nghĩ về chiến thắng một cách giản đơn “ta thắng, địch thua”, rồi “thống nhất ngày được ăn mười bữa”.

Tôi còn nhớ, ngày ấy xóm tôi nghèo lắm, cả xóm  chỉ nhà bác Ngò có chiếc radio vỏ gỗ, chạy pin con thỏ. Bình thường bác Ngò cứ lụ khụ ngồi ru rú ở nhà uống nước chè và nghe đài, nhưng từ khi đài công bố ta đã giải phóng Buôn Ma Thuột, bác hoạt bát hẳn lên. Bác ôm chiếc đài vỏ gỗ của mình hăm hở đến các nhà hàng xóm để báo tin thắng trận : “Ông ơi, giải phóng Nha Trang rồi!…”.

Cứ thế, cứ thế lần nào bác Ngò đến báo tin cho bố tôi cũng vội vàng, bác chẳng kịp uống nước, nói xong cái tin vắn ấy bác lại hấp tấp sang nhà khác. Có hôm bố tôi sốt ruột, muốn biết chi tiết thêm, cũng lẽo đẽo theo bác đi các nhà, rồi còn nhiều người lớn nữa, cùng bọn trẻ con chúng tôi quần đùi chân đất lốc nhốc nhập đoàn bác Ngò diễu qua tất cả các ngõ ngách trong xóm.

Ngày đó, trên đường chúng tôi đến lớp, xã cho dựng ngay một tấm bản đồ Việt Nam to tướng. Chú cán bộ văn hóa xã hôm nào cũng bắc ghế để vẽ những lá cờ nửa xanh nửa đỏ lên những địa phương mà quân ta vừa tiến đến. Chúng tôi xúm xít dưới chân chú và chí chóe bàn luận: “Ngày mai quân ta, tao bảo đảm phải đi được một gang nữa (tính theo khoảng cách trong bản đồ)”.  Tôi nhớ, có hôm thằng Hiếu trong bọn tôi nói với chú cán bộ văn hóa xã:

- Đằng nào ngày mai quân ta cũng giải phóng hai tỉnh nữa, chú cứ vẽ luôn cờ vào đó đi, ngày mai khỏi phải vẽ.

Chú cán bộ văn hóa xã chỉ xoa đầu thằng Hiếu. Nhưng có một hôm, không thấy chú cán bộ văn hóa xã làm công việc vẽ cờ nữa. Chúng tôi thấy buồn buồn. Hôm sau cũng không thấy chú đâu, cả bác Ngò ngay sát nhà tôi cũng không ôm đài đi quanh xóm như thường lệ.

Chúng tôi thấy lo lo bảo nhau: “Sao bộ đội mình không cố nốt đi nhỉ? Còn hai gang nữa thôi là giải phóng hết miền Nam, dừng lại làm gì?”. (Với đầu óc non nớt của con trẻ có hiểu đâu rằng chỉ một gang tay trên bản đồ đã là cuộc hành trình vĩ đại, bi tráng của lịch sử, của dân tộc. Năng lượng cho cuộc hành trình này là bằng xương bằng máu, là sinh mạng của hàng triệu con người).

Sau này lớn lên tôi mới hiểu độ mười ngày chiếc bản đồ trên đường đến lớp của chúng tôi chẳng vẽ thêm được một lá cờ giải phóng nào là do ngày đó quân ta đã tiến đến Xuân Lộc, cửa ngõ của Sài Gòn, đã áp sát vào sào huyệt của địch, nên chúng cố thủ quyết liệt, mặt khác cũng phải chuẩn bị lực lượng để đánh trận cuối cùng giải phóng hoàn toàn miền Nam.

Khoảng quá 12h trưa ngày 30/4, tôi đang rửa bát ngoài cầu ao, bỗng có tiếng gọi bố tôi với vẻ khẩn cấp, quan trọng: “Ta cắm cờ trên dinh Độc Lập rồi! Đài vừa công bố cách đây 5 phút”. Bố tôi ngây người lắp bắp: “Thế à? Ông vào đây cái đã”. Bác Ngò hình  như không nghe thấy, quay ngoắt rồi lập cập đi ra…

Không một ai nói năng gì, bố mẹ tôi đều rơm rớm nước mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu những khi sung sướng tột độ thì người lớn lại khóc. Bố tôi nhào vội ra cửa đuổi theo bác Ngò, tôi cũng bám sát. Bố tôi bảo: “Những ngày này, nhiều người chẳng ăn gì cũng no”.

Những ngày tiếp đó niềm vui của bọn trẻ con chúng tôi được thỏa thuê cùng niềm vui chung của người lớn. Nhưng dù là còn bé chúng tôi cũng đã nhận thấy nhiều nhà đã có cái gì đó thấp thỏm mong người trở về”. Thế nào thằng Dũng nhà ông đã có thư về chưa?”. “ Thằng  Hải nhà bác có tin tức gì chưa? À này, thằng Trịnh nhà ông Phong vừa về đấy, ông xuống hỏi nó xem sao”. Những người lớn thường trao đổi với nhau chủ đề ấy.

Tôi không nhớ chính xác hôm đó vào ngày nào tháng nào, chỉ nhớ hôm đó trời tối lắm, anh Hà con bác tôi đi chiến trường B đã sáu, bảy năm, đột nhiên lù lù bước vào nhà. Bà bác tôi thảng thốt gọi tên anh rồi lao về phía anh ôm chầm và khóc. Mãi đến tận bây giờ, khi lớn lên và đi nhiều nơi, tôi vẫn chưa được gặp lại cái âm thanh lạ lùng của bà bác tôi gọi tên anh Hà khi trở về sau 30/4/1975. Khi anh Hà về, bác trai tôi lục trong hòm quần áo, lôi ra một bánh pháo dài, bác định đốt, nhưng ông tôi can:--PageBreak--

- Lúc này có một nghìn bánh pháo cũng đáng đốt, nhưng làm gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau, nghĩ đến hàng xóm nữa chứ. Nhà bác Lập (xóm nhà tôi) có hai thằng đi, một thằng hy sinh năm 1972, một thằng bây giờ vẫn chưa có tin tức gì… Rồi còn bao nhiêu nhà như thế nữa, người ta đang héo hon chờ đợi thì mình đốt pháo làm gì…

Nói rồi ông tôi đi ngay sang nhà bác Lập. Ông ngồi im phăng phắc, mặt căng ra, còn bác Lập gái phủ phục trùm kín chăn người cứ rung lên từng hồi.

Sau này khi lớn lên, có một thời gian tôi thấy buồn. Đó là vào những năm 1985 - 1991, khi tôi đang học Đại học Dược, lúc đó Đông Âu đang sụp đổ, Liên Xô rệu rã, kinh tế đất nước đang gặp nhiều khó khăn… Anh Động con bác  Nhiễm ở xóm tôi, một chiến sĩ quả cảm (anh có rất nhiều Huân chương) đang đeo quân hàm Đại úy đã thức trắng nhiều đêm năn nỉ xin bố cho phép anh về “một cục” để đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô, hầu mong gia đình thoát khỏi cảnh bần hàn. Sau đó ít ngày, tôi càng cảm thấy vui hơn vì được tiếp xúc với nhà văn Lê Lựu vừa đi thăm Mỹ trở về. Tôi hỏi nhà văn Lê Lựu:

- Em nghe kể bên Mỹ người ta trân trọng bác lắm, đăng ảnh bác trên báo rõ to, chắc do quyển “Thời xa vắng” bác viết xúc động quá?

- Đâu phải thế, văn chương của mình thì có chuyện gì để nói, có điều bên đó người ta trân trọng mình vì mình là trong số những người lính cầm súng và đã chiến thắng họ. Với lại mình không như những kẻ khác, trông thấy nhà cao, nhiều ôtô, nhiều đôla mà lóa hết cả mắt, người như phát rồ, phát dại. Chú cứ nghĩ xem: “Ở nhà dù mình có chuyện gì càu nhàu (thậm chí cãi lại) bố mẹ, nhưng ra đến ngoài, nếu thằng nào lớ xớ đụng đến bố mẹ mình chả bao giờ mình để nó yên. Chính người Mỹ cũng trân trọng điều đó”

Núp bóng doanh nghiệp hoạt động lĩnh vực vui chơi giải trí quốc tế,  Zeng Hua (Tăng Hoa), HKTT tại Ma Cao, Trung Quốc, là Giám đốc kiêm Chủ tịch hội đồng quản trị Công ty TNHH Vui chơi giải trí và Du lịch Thái Dương đã cho lắp đặt các thiết bị, vật dụng và thuê các đối tượng gồm cả người nước ngoài và người Việt Nam điều hành hoạt động tổ chức đánh bạc và đánh bạc với quy mô "khủng".

Các hộ dân cho rằng, 2 tòa tháp 13 tầng nằm trong dự án Nhà tang lễ quận Thanh Xuân (phường Khương Đình, Hà Nội) nhằm lưu trữ tro cốt sẽ ảnh hưởng đến đời sống hàng ngày, do đó, họ đã gửi đơn kiến nghị đến nhiều nơi.

Ngày 6/5, Công an tỉnh Ninh Bình cho biết, đơn vị đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam đối với Nguyễn Văn Lợi, SN 1984, trú tại thôn 1 Hải Đường, xã Hải Anh, tỉnh Ninh Bình về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” theo quy định tại Điều 174, Bộ luật Hình sự.

Thanh tra TP Huế vừa có kết luận chỉ ra nhiều sai phạm trong quản lý, sử dụng nhà, đất công trên địa bàn. Đáng chú ý, có tới 245 cơ sở nhà, đất đã được phê duyệt phương án sắp xếp, xử lý từ trước, nhưng đến thời điểm thanh tra vẫn chưa thực hiện được theo kế hoạch. Sự chậm trễ kéo dài trong tổ chức thực hiện đã làm giảm hiệu quả quản lý tài sản công.

Là công trình đặc trưng của văn hóa Chăm Pa có nhiều giá trị khoa học, lịch sử, kiến trúc, di tích tháp đôi Liễu Cốc (ở làng Liễu Cốc Thượng, phường Kim Trà, TP Huế) hơn 1.000 năm tuổi đã được các cơ quan chức năng tổ chức khai quật khảo cổ học 2 đợt. Tuy nhiên đến nay, di tích kiến trúc - nghệ thuật cấp quốc gia này đang trong tình trạng xuống cấp, chưa được tu bổ, bảo tồn để phát huy giá trị di tích.

U17 Việt Nam bước vào Vòng chung kết (VCK) U17 châu Á 2026 với tâm thế của một đội bóng trẻ giàu khát vọng, nhưng phía sau trận ra quân gặp U17 Yemen không chỉ là câu chuyện điểm số. Đây còn là phép thử quan trọng cho quá trình phát triển bóng đá trẻ Việt Nam, nơi mỗi giải đấu châu lục đều trở thành thước đo về chất lượng đào tạo, bản lĩnh thi đấu và khả năng cạnh tranh của thế hệ kế cận.

Ban Chỉ đạo Phòng thủ dân sự Quốc gia vừa có văn bản gửi UBND các tỉnh, thành phố khu vực Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ và ven biển từ Quảng Ninh đến Quảng Ngãi về việc chủ động ứng phó với mưa lớn, lốc, sét, mưa đá, lũ quét, sạt lở đất và gió mạnh trên biển.

Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026 ghi nhận số lượng thí sinh tự do đăng ký dự thi tăng cao chưa từng có, với gần 64.000 thí sinh. Thực tế này không chỉ phản ánh nhu cầu thi lại để tìm đường vào đại học của nhiều người học, mà còn đặt ra yêu cầu về công tác hướng nghiệp cho học sinh cần hiệu quả hơn.

Hàng loạt tài xế chạy xe quá tốc độ bị tổ công tác của Đội CSGT số 11 (Phòng CSGT Công an TP Hà Nội) xử lý trong quá trình làm nhiệm vụ trên tuyến Hoà Lạc – Hoà Bình, đồng thời cảnh báo nguy hiểm đối với hành vi vi phạm này có thể dẫn tới tai nạn nghiêm trọng, thiệt hại về người và tài sản.

Kỳ tuyển sinh đầu cấp và thi vào lớp 10 tại TP Hồ Chí Minh năm học 2026 -2027 ghi nhận nhiều điểm mới về phương thức tuyển sinh, phân bổ chỉ tiêu và cách thức đăng ký. Trong bối cảnh số lượng học sinh tăng mạnh, áp lực thi cử vẫn hiện hữu, đòi hỏi những giải pháp căn cơ để giảm căng thẳng cho học sinh và phụ huynh.

Ngày 6/5, Công an tỉnh Bắc Ninh cho biết, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bắc Ninh vừa ra Quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với 1 đối tượng về tội “Vu khống” dưới hình thức gửi 31 đơn thư đến nhiều cơ quan chức năng, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín, danh dự của người khác.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文