Người “đánh trống qua cửa nhà sấm”

09:29 20/02/2007

Ông tự gọi mình như thế. Chính xác và đầy đủ hơn, đó cũng là nhan đề một cuốn sách mà ông là tác giả, cuốn “Những tiếng trống qua cửa các nhà sấm”.

Những “con mọt sách chân chính” ưa sục sạo trong mớ hỗn độn và mù mịt của con chữ hẳn không mấy người không biết đến ông, một bậc thức giả không học hàm học vị nhưng có khối lượng tri thức đồ sộ.

Mười lăm năm nay, rất đông độc giả - trong đó có chúng tôi - cứ háo hức từng tuần một để được diện kiến, học hỏi từ kho tri thức đáng kính và thú vị của ông trên trang mục “Chuyện Đông chuyện Tây” của tạp chí Kiến thức ngày nay (KTNN). Có lẽ, đây cũng là một trong những chuyên mục báo chí có tuổi thọ dài nhất ở Việt Nam.

Huệ Thiên, bút danh đầu tiên của ông thực ra chỉ là từ nói lái của tên thật Võ Thiện Hoa (Huê). Nhà có ba anh em, ông là con cả, sinh năm 1935. Khi nhỏ, ông vào làng Tây, học trường Tây.

Cụ thân sinh của ông đã nhờ một người bạn là Nicolas Lucatos, thành viên một gánh hát Pháp sang Đông Dương lưu diễn nhận làm cha đỡ đầu để ông được mang thêm cái họ Lucatos. Ông học không thật sự xuất sắc, nhưng có một trí nhớ trên cả tuyệt vời. Do bản tính trầm lặng nên Võ Thiện Hoa ít la cà hay chơi bời mà chỉ thích suốt ngày ngồi ở nhà đọc sách. Thứ gì cậu cũng đọc, dù chẳng biết là đọc để làm gì.

Năm đầu tiên ở Trường trung học Chasseloup Laubat, Võ Thiện Hoa tình cờ vớ được cuốn “Thời thơ ấu của tôi” của Maxim Gorky. “Mày không phải là tấm mề đay mà cứ bám lủng lẳng trên cổ tao mãi. Hãy cút ra đường mà kiếm sống!”. Lời ông mắng cháu trong sách đột nhiên thức tỉnh gây cho anh một ý niệm hoàn toàn mới mẻ vào cuộc sống.

Vứt bỏ những tiểu thuyết diễm tình của Pháp sang một bên, anh vồ lấy và ngốn ngấu không biết chán những tiểu thuyết Nga dày cộp - bản in bằng tiếng Pháp - trong đó có cả những cuốn như “Thanh niên cận vệ đội”, “Thép đã tôi thế đấy”...

Lý tưởng Cộng sản từ những cuốn sách lạ đã làm anh thay đổi hẳn. Quên mất bổn phận học để tiến thân thành thầy thông, thầy phán. Năm 1952, Võ Thiện Hoa tham gia Đoàn học sinh bí mật Chợ Lớn, hăng hái đấu tranh. Hiệp định Genève ký kết, tự nhận ra mình là người “ghét Tây, thương nước, khoái CNXH”, anh khăng khăng tìm cách để được đi tập kết.

Không có tên trong danh sách, ngày 1/5/1955, anh vượt tuyến bằng cách sử dụng một tấm giấy chu lưu do Cảnh sát Sài Gòn cấp, đàng hoàng mua vé máy bay bay thẳng ra Hải Phòng, nơi vẫn đang trong hạn tập kết 300 ngày của quân đội Pháp. Từ đó, anh tự tìm đường thoát ra vùng đệm Hải Dương để về Hà Nội và được đưa về Trại học sinh miền Nam số 5 ở Giảng Võ. Ít lâu sau anh tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP mới thành lập, tham gia làm đường sắt tuyến Hà Nội - Lào Cai ở Phú Thọ. Hơn một năm sau, khá may mắn, anh được cử đi học Trung cấp Sư phạm để trở thành một giáo viên dạy cấp 2, bộ môn Văn - Sử - Địa ở Thái Bình.

Đặc biệt say mê ngôn ngữ học, anh dự định sẽ viết một quyển sách nghiên cứu về vấn đề từ nguyên của các từ Hán - Việt. Ban đầu, mục tiêu của anh chỉ rất đơn giản: tìm kiếm và tự tạo thêm một nguồn tài liệu để phục vụ việc giảng dạy trong nhà trường. Nhưng càng nghiên cứu, biểu đồ hình gân lá của con đường phát triển tri thức càng dẫn anh đi quá xa. Hoa lạc hẳn vào sự mênh mông chằng chịt của học thuật.

Không chịu dừng, anh đã rẽ trái, quẹo phải liên tục, tự học thêm cả tiếng Sankrit, Latinh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Nga... bổ sung vào vốn sinh ngữ Anh, Pháp có sẵn từ thời trung học. Anh thường lên Hà Nội lùng tìm và khuân về hàng chồng sách, suốt ngàỵ nghiên cứu và ghi chép.

Yêu CNXH cuồng nhiệt, song Võ Thiện Hoa lại quá ngây thơ, ngờ nghệch, thậm chí bị coi là lập dị để có thể sống chu đáo, trọn vẹn như một “con người mới XHCN” thực thụ. Biết anh ở miền Bắc khó khăn, thỉnh thoảng gia đình ở Sài Gòn lại nhờ người quen ở Phnôm Pênh chuyển ra cho anh một thùng quà gồm đủ thứ, trong đó có cả đường, sữa, vải vóc, quần áo, đồng hồ... Những chiếc áo đặt may cho anh thường có măng sét hoặc hàng cúc bằng vàng. Thỉnh thoảng anh lại cắt một chiếc cúc măng sét, lên một tiệm quen cạnh Hồ Hoàn Kiếm, bán lấy tiền tiêu xài, mua sách.

Không bận tâm gì lắm việc mình đang sống khá xa xỉ so với mức lương ít ỏi, anh vô tình trở thành cái gai trong mắt nhiều người. Rõ ràng, một anh giáo viên cấp 2 mà đọc được 4, 5 ngoại ngữ, ăn rau muống mà nghiên cứu tiếng Phạn, lại dám tiêu cả tháng lương chỉ để đổi lấy một cuốn “Thông dụng học sinh từ điển” bằng chữ Tàu bé tin hin và long bìa, tróc gáy thì đích thị là “ló đuôi tư sản”, chắc chắn tư tưởng phải có vấn đề! Đã thế lại “hay phát biểu lung tung”.

Cuối tháng chưa được nhận lương nhưng tiền ăn cho tháng sau thì dứt khoát phải đóng ngay, cả miền Bắc thời đó nơi nào mà chẳng thế. Chỉ có “lập trường tư sản” như Võ Thiện Hoa mới dại dột nói thật với đồng nghiệp rằng “rõ ràng những chuyện không logic vẫn tồn tại như thường!”.

Vậy là anh bị sa thải. Với một vali nặng đầy sách cũ, người trí thức trẻ trở thành “không ai cả” đứng bơ vơ, lạc lõng, không biết phải đi đâu, về đâu. Còn may, có bác cấp dưỡng già ở Trường cấp 2 An Ninh, Kiến Xương, Thái Bình thương tình đưa về nhà cho ở nhờ, sau đó lại được ông Lê Câu, hiệu trưởng trường này xin giúp cho cái sổ gạo và can thiệp, nhờ vả thế nào đó, anh mới được Trường Bồi dưỡng cán bộ Thái Bình nhận về làm một chân phụ động.

Rất may là phụ động khác... phụ bếp, công việc chỉ là mua gạo, mắm, than, củi và làm kế toán cho bếp ăn tập thể của trường nên Võ Thiện Hoa không quá bận bịu. Để giết thì giờ, anh lao vào nghiên cứu tiếng... Hy Lạp cổ và tập tành viết những khảo luận ngôn ngữ dày cộp, chỉ nhằm thỏa mãn ý thích.--PageBreak--

Thời gian được điều về phụ trách kho sách của Trường học sinh miền Nam số 8 ở Hòa Bình, anh hầu như không làm gì khác ngoài đọc sách. Khát khao lùng sục, nghiên cứu ngôn ngữ của anh gần như được thỏa mãn. Nhờ có sự quen biết với ông Ca Văn Thỉnh, Giám đốc Thư viện KHXH, anh có thể mượn đem về nhà nhiều tuần liền những cuốn sách cực quý hiếm như “Dictionnaire Sanskrit - Française” xuất bản tại Paris năm 1932, cuốn “Introdution à I’étude comparative des langues Indo-Européennes”, cũng in tại Paris năm 1937, trong khi với người khác, muốn được chạm tay vào chúng, nhất thiết phải có bằng phó tiến sĩ trở lên.

Trở về miền Nam năm 1975, ông vẫn tiếp tục phục vụ trong ngành giáo dục. Năm 1984, đang là hiệu trưởng một trường trung học, ông tự dưng xin về hưu non, chẳng vì nguyên nhân, mục đích gì cả. Hơn 6 năm trời  sau đó, ông  chỉ đóng cửa ngồi nhà đọc sách.

Đất nước đang đứng trước thời kỳ mở cửa, người ta đua nhau đi học sinh ngữ, mong “đón đầu một cơ hội”. Ông thì khác, chỉ nghiên cứu toàn từ ngữ, lạc vào cả tiếng Pali, tiếng Phạn suốt ngày cứ rị mọ với những từ nguyên - âm tiết - hình vị không có khả năng “đẻ ra tiền”. Lắm người tưởng ông bị thần kinh, bị ngộ chữ. Ông cậu ruột của ông thì nổi đóa: “Thằng Hoa nó làm thế để đạt đến cái gì”. Ông không trả lời, người khác cũng chẳng biết đâu mà đáp.

Họa hoằn mới có một vài người bạn đến chơi đàm đạo chuyện chữ nghĩa cùng ông. Phục ông thông tuệ, có người bảo ông sao không thử viết bài đăng báo. Thì thử. Tiếp ông ở tạp chí KTNN là Thư ký tòa soạn Nguyễn Khắc Cường, vốn cũng đang là một giảng viên Tiếng Việt - Ngôn ngữ học ở ĐHTH. Chủ và khách chuyện trò tương đắc lắm.

Bài báo đầu tiên của ông có nhan đề “Từ nguyên của địa danh Sài Gòn” được đăng trên KTNN số ra đầu tháng 3/1990. Được trớn, bạn đọc hoan nghênh, ông về đóng cửa viết và đăng luôn một hơi, nào là “Vài mẩu chuyện về việc chơi chữ của người Trung Hoa”, “Hùng Vương hay Lạc Vương?”, rồi “Luận về một kỳ thi Quốc gia cách đây 500 năm”, “Mạc Đăng Dung có dâng đất cho nhà Minh hay không?”...

Ở ông có một sự nhạy bén kỳ lạ, cứ hễ có dịp kỷ niệm lễ lạt nào mà xã hội quan tâm, trong đầu ông lại hình thành ngay trang viết có nội dung về chính vấn đề đó một cách rõ ràng, mạch lạc và hấp dẫn. Sự xuất hiện của ông thổi vào đời sống văn nghệ, báo chí một hơi hướng lạ, đầy chất mẫn tuệ. Thư từ bạn đọc, đơn đặt hàng mời ông viết gửi về tới tấp. Tự lượng sức không kham nổi, ông chỉ nhận lời và cộng tác thường xuyên cho thêm một vài tờ như tạp chí Văn, tạp chí Thông tin - Khoa học công nghệ...

Riêng trên tạp chí KTNN, sự tin tưởng và kỳ vọng của bạn đọc đã khiến tòa soạn ra hẳn trang mục “Chuyện Đông chuyện Tây”, giao hẳn cho ông phụ trách. Nhiều người cứ đinh ninh rằng cái gì ông cũng biết, lĩnh vực nào ông cũng uyên thâm, gặp bất cứ thắc mắc gì, lĩnh vực nào, từ văn, sử, địa lý, chính trị đến ngôn ngữ, nghệ thuật, tôn giáo,... họ cũng đều viết thư hỏi ông.

Những ngày nhàn nhã, đọc sách như một thú tiêu tao biến mất. Ông bảo: “Có cố gắng lắm, tôi cũng chỉ đủ sức trả lời 10% lượng thư từ. Phần còn lại không thuộc các lĩnh vực mà mình biết, mình có thể tra cứu nên đành chịu”. Bận bịu và mệt mỏi, song đây lại là thời kỳ mà ông hạnh phúc nhất. “Ít ra sở học của mình cũng trở nên có ích cho cộng đồng, cho xã hội. Nhờ có yêu cầu của độc giả, tôi buộc phải đọc hệ thống hơn, cụ thể hơn, không đọc lan man thiếu định hướng như trước nữa”.

Ông học và làm rất... không giống ai. Tiếng Nga, tiếng Tây Ban Nha, ông không nghe, không nói được nhưng lại thuộc ngữ pháp vanh vách, có thể giải nghĩa chính xác mọi ngõ ngách từ từ nguyên, biến thể, sự lai tạp... đến mức các chuyên gia ngôn ngữ cũng phải bái phục. Đặc biệt, ông có thể nhớ đến tận chi tiết từng vấn đề, từng từ ngữ đang cần tìm nằm ở đâu, cuốn sách nào để có thể lần giở, đối chiếu ngay mà không cần phải suy nghĩ nhiều.

Tri thức ngôn ngữ uyên bác đã được ông biến thành công cụ để giải mã, soi sáng hàng loạt bế tắc trong các lĩnh vực tri thức khác từ địa lý, lịch sử, thiên văn đến văn chương nghệ thuật. Nhờ vậy, hễ độc giả có câu hỏi là ông có câu trả lời. Điều quan trọng, với ông, không phải là biết mà là biết tri thức cần tìm nằm ở đâu. Một quan niệm và phong cách làm việc hết sức chuyên nghiệp.

Đang “vang danh thiên hạ”, bỗng dưng ông gặp tai vạ, phải giã từ bút danh Huệ Thiên trên tờ KTNN. Thay vào đó, ông sử dụng bút danh An Chi. Kèm theo nụ cười hóm hỉnh và tinh quái của một ông già tuổi gần thất thập là lời giải thích: “Thì lão giả an chi đó mà, có mong chi hơn đâu”. Ai dè “cao nhân tất hữu cao nhân trị”, GS Mai Cao Chương, một bậc túc nho ở Trường ĐHTH phát hiện ra ngay: “Đổi đâu mà đổi, An Chi là y chan (y như cũ), vẫn là Huệ Thiên đó chứ ai!”.

Bây giờ thì ông đã có một gia tài đồ sộ gồm 6 tập “Chuyện Đông chuyện Tây”, một cuốn “Tiếng trống qua cửa các nhà sấm”, tổng cộng gần 3.500 trang sách lèn cứng tri thức. Thêm cuốn “Đối thoại đơn phương” cũng sắp in xong... Nổi tiếng, nhưng phong cách lặng lẽ, chu đáo của ông vẫn không một chút thay đổi.

Hôm chúng tôi đến thăm, ông vẫn đang ngồi máy tính miệt mài soạn giải một số câu trong kinh Phật. Phía bên hàng xóm vẫn có một đám mắng chửi nhau loạn ngậu cả lên. Cảm thấy ái ngại cho bậc thức giả nhưng chúng tôi cũng không dám đề cập bởi có vẻ như ông không hề nghe thấy, vẫn điềm nhiên cùng sách. Thôi thì mặc, Phật tổ ngày xưa chắc còn gặp lắm rắc rối, phiền toái hơn nhiều.

Khi chúng tôi vừa yên vị, ông bèn lôi cuốn “Thông dụng học sinh từ điển” in từ năm 1907 ra, dùng kính lúp soi chỉ cho tôi và bảo: “Này nhé, đừng tưởng sa là cát, trần là bụi mới là tiếng Hán. Cát cũng là tiếng Hán đấy, không phải thuần Việt đâu. Sách viết: Sa: trần cấu dã, tức là bụi bặm vậy. Có sách hẳn hoi, đừng cãi nhau nữa!”

Nguyễn Hồng Lam - Thuận Thiên

Tối 4/4 trên sân Hàng Đẫy, CLB Công an Hà Nội (CAHN) đã giành chiến thắng đậm 5-1 trước SHB Đà Nẵng FC trong khuôn khổ vòng 17 V.league mùa 2025/2026, qua đó tiếp tục củng cố vững chắc ngôi đầu bảng xếp hạng. Trận đấu này mang ý nghĩa đặc biệt khi tiền vệ Nguyễn Quang Hải và thủ môn Nguyễn Filip cùng cán mốc 100 lần ra sân trong màu áo đội bóng Thủ đô.

Thất bại đậm 0-4 trước Manchester City tại tứ kết FA Cup tối 4/4 (giờ Việt Nam) không chỉ khiến Liverpool dừng bước mà còn đẩy HLV Arne Slot vào tâm điểm chỉ trích, trong bối cảnh “Lữ đoàn đỏ” đang bộc lộ nhiều dấu hiệu trục trặc ở mùa giải thứ hai dưới thời chiến lược gia người Hà Lan này.

Ngày 4/4, Phòng CSĐT tội phạm về ma tuý, Công an TP Hà Nội cho biết đã hoàn thành bản kết luận điều tra vụ án “Mua bán trái phép chất ma tuý” và “Sử dụng trái phép chất ma tuý” xảy ra tại phường Tây Hồ (Hà Nội). Căn cứ vào các tài liệu thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã chuyển hồ sơ sang Viện KSND TP Hà Nội đề nghị truy tố 4 đối tượng.

Công ty Deahan đã thực hiện 60 hợp đồng, lắp đặt 69 trạm quan trắc tại 47 đơn vị trên 23 tỉnh, thành; Công ty Seiki thực hiện 21 hợp đồng, lắp đặt 76 trạm quan trắc trên 20 tỉnh, thành. Dư luận đặt câu hỏi, vậy Đậu Tuấn Anh, Chủ tịch HĐQT Công ty Seiki và Công ty Deahan có vai vế thế nào, có chiêu bài gì đặc biệt mà được ưu ái như vậy?

Vụ việc 300 tấn thịt lợn nhiễm dịch tả lợn châu Phi được tuồn ra thị trường, thậm chí vào các trường học đã gây bức xúc trong dư luận. Sự việc xảy ra cho thấy, đã có sự buông lỏng quản lý, “đứt gãy” trong cơ chế giám sát theo chuỗi, từ khâu kiểm dịch, kiểm soát giết mổ và giám sát lưu thông.

Hôm 2/4 (giờ địa phương), sứ mệnh Artemis II chính thức rời bệ phóng tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy (Mỹ), đánh dấu lần đầu tiên sau hơn 50 năm con người quay trở lại quỹ đạo Mặt trăng. Với sự tham gia của đội ngũ phi hành gia đặc biệt và hệ thống công nghệ trị giá hàng chục tỷ USD, chuyến bay không chỉ kiểm tra giới hạn vận hành của tàu Orion mà còn mang theo những thông điệp ấn tượng, từ hợp tác quốc tế đến câu chuyện truyền cảm hứng của một cậu bé 8 tuổi.

Một trong những nguyên nhân khiến hàng loạt dự án đầu tư công trên địa bàn TP Hồ Chí Minh chậm tiến độ, đội vốn đầu tư thời gian qua đã được chỉ rõ là do chậm trễ trong việc bồi thường, giải tỏa, thu hồi đất. Dù mức bồi thường theo Luật Đất đai năm 2024 đã tăng lên khá cao, đến ngày 30/3 vừa qua các cơ quan, đơn vị có trách nhiệm vẫn chưa thể giải ngân hết số tiền chi bồi thường, thu hồi đất của năm 2025….

Đường sắt tốc độ cao trên trục Bắc - Nam là dự án trọng điểm quốc gia, có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với phát triển kinh tế - xã hội nên trong thời gian vừa qua, tại các địa phương có dự án đi qua, công tác chuẩn bị các điều kiện tốt nhất để khởi công, thi công dự án đang được tập trung cao độ.

Mùa tuyển sinh đại học năm 2026 chứng kiến sự xuất hiện của hàng loạt ngành học mới tại nhiều cơ sở giáo dục đại học, đặc biệt là các nhóm ngành liên quan đến công nghệ, trí tuệ nhân tạo và chuyển đổi số. Thực tế này khiến thí sinh rất băn khoăn khi chọn ngành, chọn trường. 

Trước thực trạng mỹ phẩm giả, kém chất lượng đang len lỏi vào thị trường với nhiều thủ đoạn tinh vi, TP Hồ Chí Minh đã và đang mở cao điểm đấu tranh, quyết tâm “tuyên chiến” mạnh mẽ với loại tội phạm này. Không chỉ là vấn đề gian lận thương mại, mỹ phẩm giả còn trực tiếp đe dọa sức khỏe cộng đồng, đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và người tiêu dùng.

Trong lúc nhảy lầu từ tầng 7 xuống đất, nam thanh niên va chạm dây cáp viễn thông, dây tải điện nên bật lên rồi mới rơi xuống trúng ô tô du lịch đang đậu trước khi chạm đất. Điều đáng nói là nam thanh niên này đã thoát chết sau ca cấp cứu tại bệnh viện.

Thời gian gần đây, tại nhiều địa phương trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa và một số tỉnh lân cận, “cơn sốt” săn lùng cây muội hồng bất ngờ bùng phát, thu hút sự quan tâm của không ít người chơi cây cảnh. Từ những hội nhóm trên mạng xã hội đến các cuộc trao đổi, mua bán ngoài đời thực, cây muội hồng được thổi giá lên cao hàng chục triệu, trở thành đối tượng săn tìm ráo riết. Tuy nhiên, phía sau thú chơi tưởng chừng vô hại này lại tiềm ẩn nhiều hệ lụy và những nguy cơ vi phạm pháp luật hiện hữu.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文