Nhà báo với 700 ngày ở Trại Davis

23:49 28/01/2013
Tôi đánh liều đến thăm ông mà không gọi điện thoại hẹn trước vì biết tính ông - nhà báo, Đại tá Phạm Phú Bằng (Báo Quân đội nhân dân) - vốn là một nhà báo lâu năm, ông đã viết, viết rất nhiều về những người khác nhưng hình như ông lại không muốn người khác viết về mình.
>> Những ngày tháng làm việc trong phái đoàn quân sự Liên hiệp bốn bên

Vì vậy nếu điện thoại trước chắc chắn ông sẽ từ chối, điều nữa là dù đã bước sang tuổi 84 nhưng ông vẫn chưa hề muốn dừng lại nhưng chuyến đi. Trước đây khi mới nghỉ hưu, còn sức thì ông tự đi bằng xe máy, bây giờ mắt mờ chân chậm, ông đi bằng xe khách, ông đi và đến những vùng đất mà ở đó còn có những người nghèo, còn có những số phận bất hạnh… Ông đi làm công tác từ thiện!

“Đột kích” thế mà hay, tôi đã gặp được ông nhưng không ngoài dự đoán, ông nói: “Mình bây giờ già rồi, nhớ nhớ quên quên với lại còn nhiều người ở Trại Davis thời gian lâu hơn mình, biết được nhiều chuyện hơn, cậu nên tìm đến những người đó…”. Cụ đã từ chối thì mình cũng phải có mẹo là làm như vô tình, bất ngờ tôi hỏi: “Hình như ngày đó trong đoàn nhà báo của mình có ông Hồ Văn Sanh?”.

Mới nhắc một cái tên cách đây đã… 40 mươi năm vậy mà mắt nhà báo Phạm Phú Bằng sáng rỡ lên: “Đúng đấy, Hồ Văn Sanh sau này là Phó Tư lệnh Chính trị mặt trận 979, Quân khu 9”. Không những nhớ tên mà còn nhớ được chức vụ của đồng đội một thời cùng nhau ở Trại Davis. Thế là tôi đã khơi được “cái nhớ” trong ông về những năm tháng ở Trại Davis.

Ông nói không biết đối với những người khác thì sao chứ với ông thì nhận được lệnh lên đường vào Trại Davis trong tình trạng khá gấp rút và cũng không được phổ biến gì nhiều. Nhưng với sự nhạy cảm của một nhà báo và là người lính đã trải qua nhiều chiến trường, ông tâm đắc câu: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” của Cụ Hồ nên cũng không đắn đo băn khoăn gì nhiều. Trước khi lên đường ông được trang bị đầy đủ súng đạn, quân tư trang mới với quân hàm thiếu tá trên vai và bắt đầu một cuộc hành quân có lẽ là độc nhất vô nhị trong lịch sử chiến tranh.

Có thể nói trong lịch sử chiến tranh thế giới cũng như của dân tộc ta, chưa từng có trường hợp nào mà một bên đối địch lại hợp pháp cắm được một bộ phận lực lượng của mình công khai, hiên ngang ngay tại trung tâm đầu não của đối phương, được thế giới công nhận và dư luận quốc tế quan tâm theo dõi.

Ngày đó mặc dù Hiệp định Paris đã được ký kết, nhưng với dã tâm muốn phá bỏ Hiệp định Pasis của chính quyền Sài Gòn nên rải rác đây đó ở các vùng xôi đậu hay vùng giới tuyến vẫn còn những cuộc nổ súng, giành dân, giành đất.

Mặc dù Hiệp định đã được ký nhưng toà soạn vừa nhận được tin buồn là cô nhân viên đánh máy của cơ quan ông đóng ở căn cứ vừa hy sinh vì đạn thù. Nhưng là người lính, đã có lệnh là đi. Vì đi tiền trạm nên ông biết trong đoàn sẽ có rất nhiều thành phần, trong đó thành phần không thể thiếu là các đồng chí làm nhiệm vụ an ninh. Nhưng như ông nói ai cũng có nhiệm vụ riêng của mình, trong trường hợp này, biết càng ít về nhau, về nhiệm vụ của nhau càng tốt.

Nói là cuộc hành quân đặc biệt có một không hai là vì mình hành quân mà máy bay thì phía Mỹ lái, người Mỹ làm công tác “an ninh hàng không” với đầy đủ súng ống, đạn dược. Trước đó dù cũng đã đi máy bay vài lần nhưng toàn là máy bay ta, loại nhỏ, do phi công ta lái. Giờ lần đầu tiên leo lên máy bay “địch”, do địch lái, lại là máy bay C-130 được thiết kế bay vận tải, cứu thương và vận chuyển quân, loại máy bay này đáp ứng được nhiều vai trò, gồm máy bay vũ trang hạng nặng, tấn công trên không, tìm kiếm và cứu hộ, nghiên cứu khoa học, nghiên cứu thời tiết, tiếp dầu trên không và máy bay cứu hoả. Cũng chính C -130 đã thường xuyên bay dọc các cung đường Trường Sơn để săn xe vận tải và bộ đội ta hành quân.

Các cán bộ bảo vệ an ninh phái đoàn ta tại Trại Davis - Tân Sơn Nhất (ảnh chụp ngày 22/12/1973).

Leo lên máy bay rồi thấy cái gì cũng lạ lẫm và bỡ ngỡ. Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, làm như vô tình họ để rơi xuống dưới sàn máy bay trước mặt Phạm Phú Bằng và phái đoàn ta một chồng Tạp chí Playboy như ngầm nói: “Chúng tôi còn thích ăn chơi lắm, chưa muốn chết đâu”. Hoặc là thông điệp: “Nếu các ông về với chúng tôi thì sẽ được ăn chơi sung sướng. Đất nước chúng tôi là thiên đường dưới trần gian”.

Sau này vào sống hai năm ở Trại Davis thì Phạm Phú Bằng và đồng đội của ông thường xuyên nhận được thông điệp thứ hai từ phía bên kia. Có lần làm như thân mật nhau từ lâu, một thiếu tá phái bên kia chỉ lên cầu vai thiếu tá của Phạm Phú Bằng nói: “Dù là thiếu tá như nhau nhưng nếu ông về với chúng tôi thì tiền lương của ông sẽ gấp đôi tôi đấy”.

Hay có lần họ lại khích: “Phía bên ông quân hàm thấp quá”. Và còn nhiều, còn nhiều cám dỗ khác nữa mà muốn đứng vững để chiến đấu và chiến thắng không còn con đường nào khác là phải tự mình làm công tác “an ninh” cho chính mình.

Sau này, nguyên Đại tá, Trưởng phòng Tình báo quân đội ngụy Nguyễn Văn Học khai: “Chúng tôi đã gặp một đối thủ quá cứng rắn. Tất cả những lần tiếp xúc thông thường thì không sao, nhưng khi đụng vào những nội dung cần thiết thì đều bị đánh bật ra, khiến những sĩ quan có hạng như chúng tôi cũng phải lắc đầu”.

Còn nhà báo Phạm Phú Bằng thì nói: “Các cám dỗ kia không đáng sợ bằng thỉnh thoảng đi điều tra, giữa đường hay đến đầu một thôn xóm - đặc biệt là thôn xóm có nhiều người từ miền Bắc di cư vào - họ giả bộ cho xe chết máy rồi bỏ đi đâu đó, chỉ để lại một mình mình với chiếc xe và khi đó dân tình ùa ra, mắng chửi, đe doạ. Trong những trường hợp đó, chỉ cần một chút mất bình tĩnh, manh động là phá hỏng cả đại cuộc, họ sẽ vu vạ cho ta phá hoại Hiệp định Paris”.

Bao giờ cũng vậy, đấu tranh trực diện với kẻ thù dù khốc liệt đến đâu cũng vẫn còn dễ chịu hơn là khi phải đấu tranh với chính dân mình, những người dân Việt cần cù chất phác nhưng vì những lý do nào đó đang bị địch lợi dụng để chống phá lại chính quyền cách mạng, làm mồi dẫn để chính quyền phía bên kia kiếm cớ phá hoại Hiệp định Paris.

Để đứng vững, chiến đấu đến ngày chiến thắng phải cần nhiều yếu tố, nhưng có một yếu tố không nhỏ đó là tình hữu nghị của bạn bè quốc tế. Nhiều nhà báo quốc tế, các sĩ quan Đoàn Hungary và Ba Lan trong Ủy ban quốc tế Kiểm soát và giám sát việc thi hành Hiệp định Paris ở Việt Nam (ICCS) đã phải thốt lên: “Chỉ có mỗi Đạo quân Giải phóng này chịu đựng được như thế”.

Điều này được nhà báo Phạm Phú Bằng kể lại: Có lần do làm việc trong điều kiện căng thẳng về thần kinh và quá sức về cường độ mà nhà báo Phạm Phú Bằng bị ốm nặng, sống trong lòng địch, bệnh viện, thầy thuốc đều của họ cả vì vậy mà ông đến bệnh viện, mà nhờ đến Đoàn Hungary trong Ủy ban quốc tế Kiểm soát và giám sát việc thi hành Hiệp định Paris ở Việt Nam (ICCS). Họ đã phải làm bệnh án của một sỹ quan Hungary để lấy thuốc về cho ông chữa bệnh.  

Sở dĩ đầu bài viết tôi có nhắc đến Thiếu tướng Hồ Văn Sanh - Bảy Sanh - với Đại tá nhà báo Phạm Phú Bằng vì đã nhiều lần tôi được đi dự trại viết văn cùng ông Bảy Sanh, trong những cuộc trò chuyện, ông thường nhắc đến những ngày tháng ở Trại Davis.

Theo như ông kể thì thời điểm đó, ông được tổ chức phân công làm Trưởng ban Thông tấn báo chí của phái đoàn quân sự Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam trong Ban Liên hiệp quân sự hai bên. Và chính các nhà báo như ông Bảy Sanh, Phạm Phú Bằng… là những người đã ghi lại được bằng chữ, bằng hình những khoảnh khắc hào hùng của một giai đoạn lịch sử hào hùng và vô cùng đặc biệt của quân và dân ta trong cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước.

Chính nhờ những cuộc đấu trí, đấu lực của ta đã bằng mọi cách buộc Mỹ phải rút quân đúng, đủ số lượng cả về người và vũ khí, trang bị, đúng thời gian từng đợt theo quy định dưới sự giám sát chặt chẽ của ta và ICCS. Ngày 29/3/1973, đúng thời hạn 60 ngày, người lính Mỹ cuối cùng, kể cả nhân viên quân sự Hoa Kỳ trong Ban Liên hợp quân sự 4 bên và 159 lính thủy đánh bộ canh gác Đại sứ quán của họ đã phải rút khỏi miền Nam sau 18 năm 8 tháng có mặt với vai trò đạo quân xâm lược.

Cũng trong giai đoạn 60 ngày, phái đoàn ta đã đấu tranh quyết liệt, buộc địch phải thực hiện việc trao trả gần 31.500 nhân viên quân sự và nhân viên dân sự của các bên bị bắt. Trong đó có các đồng chí Trương Mỹ Hoa, Võ Thị Thắng, Lê Quang Vịnh… Chính ông Bảy Sanh đã chụp được bức ảnh chị Võ Thị Thắng - Người có “Nụ cười chiến thắng” -  ngày được trao trả tù binh tại sân bay Lộc Ninh.

Năm nay đã bước sang tuổi 84, theo như ông nói là nhớ nhớ quên quên, nhưng tôi tin những tháng ngày ở Trại Davis và những kỷ niệm của một thời chiến đấu hào hùng, vô tư trong sáng sẽ theo ông đến hết cuộc đời

Nguyễn Thế Hùng

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam là sự kiện chính trị trọng đại của Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam, trên tinh thần “chủ động phòng ngừa từ sớm, từ xa”, cùng với Công an toàn quốc thời gian qua Công an tỉnh Sơn La đã ra quân đồng loạt, triển khai các phương án hiệp đồng tác chiến, quyết tâm giữ vững ANTT ngay từ cơ sở.

Những ngày này, Thủ đô Hà Nội ngập sắc cờ hoa, chuẩn bị cho sự kiện chính trị trọng đại của đất nước. Hoà trong không khí rộn ràng, hân hoan và phấn khởi, CBCS Công an TP Hà Nội đã và đang triển khai đồng bộ các nội dung trọng tâm về công tác bảo đảm ANTT, với quyết tâm đảm bảo tuyệt đối an ninh, an toàn Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng.

Liên quan đến vụ triệt phá đường dây sản xuất, buôn bán trên 50 tấn thịt giả, bắt giữ 8 đối tượng thu lợi bất chính hàng tỷ đồng, công bố thông tin ngày 16/1, Cơ quan CSĐT Công an TP Hồ Chí Minh cho biết đã đồng loạt khám xét các địa điểm, qua đó làm rõ quy trình “phù phép” thịt heo thành thịt nhím, nai, đà điểu... để tuồn vào nhà hàng, siêu thị tiêu thụ…

Sáng 17/1, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP Đà Nẵng cho biết vừa triệt phá đường dây tội phạm “Sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản và mua bán trái phép thông tin tài khoản ngân hàng” có liên quan đến các đường dây hoạt động lừa đảo trực tuyến ở Campuchia, khởi tố, bắt giữ 35 đối tượng.

Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Thứ trưởng Bộ Công Thương Phan Thị Thắng đã trả lời phỏng vấn báo chí, làm rõ vai trò nòng cốt, trụ cột của ngành Công Thương trong phát triển kinh tế đất nước, bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia cũng như những nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm trong năm 2026 và giai đoạn tiếp theo.

Đề án “Di dời dân cư, giải phóng mặt bằng khu vực 1 di tích Kinh thành Huế” được triển khai năm 2019, với khung chính sách đặc thù của Chính phủ. Qua đó, hoàn trả mặt bằng cho khu vực di tích Kinh thành Huế để bảo tồn, tu bổ và hướng đến phát huy giá trị di sản.

Trong bối cảnh chuyển đổi số đang trở thành xu thế tất yếu, là động lực quan trọng để xây dựng nền hành chính hiện đại, phục vụ nhân dân ngày càng tốt hơn, lực lượng CAND nói chung và Công an TP Huế nói riêng đã thể hiện rõ vai trò tiên phong, gương mẫu, chủ động đổi mới tư duy, phương thức và tổ chức thực hiện nhiệm vụ trên các lĩnh vực công tác.

Những năm gần đây, việc sử dụng ma túy, đặc biệt là ma tuý tổng hợp đã và đang trở thành “thú vui” của một bộ phận giới trẻ. Với tâm lý chủ quan cho rằng, sử dụng ma tuý tổng hợp không gây nghiện, số khác lại tin rằng có thể tự kiểm soát và xuất phát từ sự tò mò, không ít bạn trẻ đã dễ dàng rơi vào vòng xoáy của ma tuý.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文