Nhật ký bằng thư của lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam (kỳ II)

09:02 11/05/2006

Gary tâm sự, chiến tranh đối với một anh lính trẻ là tiếng đạn pháo xé nát không gian, tiếng động cơ trực thăng, là sự chuyển động của bóng cây vào những đêm phải đứng gác, là hơi khói sặc sụa trong các chiến hào vì phải nhả đạn trong nhiều giờ. Đó là những quả pháo bắn nhầm chỗ, những tiếng nổ ngay gần lều của Gary khiến những gương mặt thân quen hàng ngày đột nhiên biến mất.

Đó là cảm giác khó tả khi phải cầm bút viết thư chia buồn gửi tới bố mẹ của những anh lính tử trận. Đó là nóng, lạnh, bụi, bùn đất, muỗi, rệp... Đó còn là những thói hư tật xấu, sự cô đơn, sợ hãi, nỗi ám ảnh tội lỗi và câu hỏi “tại sao mình lại phải ở đây”...

Những ngày còn ở Đông Hà, Gary viết:

“Đêm thứ Bảy,
...Bọn anh xem trực thăng quần đảo và bắn phá vào những điểm được cho là có Việt Cộng đang ẩn náu. Không biết những cuộc không kích như vậy có hiệu quả không, nhưng có một thực tế là Việt Cộng bắn trả máy bay khi chúng từ bỏ mục tiêu. Thật nực cười khi bọn anh ngồi đây và quan sát một phần của cuộc chiến tranh đang diễn ra, thậm chí chụp ảnh nữa”.

Những lá thư miêu tả cảnh chiến tranh xung quanh căn cứ kèm theo ảnh đã khiến bà Maxie bị sốc và Gary cũng bắt đầu hoảng sợ dù chưa trực tiếp tham chiến. Và rồi mọi chuyện càng trở nên tồi tệ khi Gary trực tiếp lao mình vào từng trận chiến.

Đêm 7/6/1968, Gary bỏ dở lá thư đang viết và thư hôm sau ông giải thích:

“Đêm qua, bọn anh phải “đón khách” (quân Giải phóng tấn công - PV) lúc 2 giờ sáng. Anh đang lột trần ra ngủ và thật khủng khiếp khi cố mặc quần trong đêm tối. Anh nhảy nhầm vào một cái hố... chiến hào rất lạnh...

Còn hôm nay, sau một ngày đi tuần tra, bắt bớ, buổi chiều bọn anh phải ở trong chiến hào để “đón khách”. Anh vừa tháo giày khi “khách” đến nên phải chạy bằng chân trần. Làm sao có thể gọi là cuộc sống khi một người chui dưới chiến hào suốt buổi chiều. Anh mong nó sẽ kết thúc sớm. Thật vô nghĩa”.

Chết chóc:

“Thứ Bảy,
Đại đội vừa bị tấn công và bọn anh cũng chưa biết rõ điều gì xảy ra. Tính đến nay đã có 5 chiến binh tử trận, 6 người khác bị thương...”.

Lại một thứ Bảy khác: “Bọn anh tính được có 50 người chết và bị thương, 3 người mất tích”.

Gary cho biết công việc sau mỗi trận chiến:

“Thứ Hai,
Bọn anh bận rộn với việc thu nhặt giấy tờ của những người chết và bị thương trong những ngày qua... Đêm qua, anh không thể ngủ được vì nghĩ đến cuộc chiến tranh và những người đã chết ở đây”.

“Thứ Năm,
...Đại đội anh lại bị tấn công. Chỉ vài người bị thương, không ai chết... Thế cũng đã may mắn rồi vì ít nhất họ vẫn có cơ hội để trở về quê nhà. Anh hy vọng vị Tổng thống tương lai sẽ kết thúc sớm cuộc chiến tranh này. Tất cả đều vô nghĩa”.

Chiến tranh luôn mang tới những điều không thể ngờ:

“Thứ Sáu,
Thư trước anh viết rằng đại đội lại bị tấn công, anh chỉ không ngờ rằng kết cục lại tồi tệ như vậy. Hôm nay bọn anh mới phát hiện có 40 người bị thương, 4 người chết và không dám chắc đó là tất cả. Anh sẽ không mất tự chủ như trước nữa – Em biết đấy, anh đã bị sốc nhiều lần... Tất cả những gì anh muốn nói là sự vô nghĩa đến khủng khiếp”.

“Ngày 8/7,
...Hôm nay đại đội lại có thêm 2 chiến binh tử trận. Hai là quá nhiều... Mảnh đất này không là nơi để sống mà là nơi để chết. Nó làm cho anh đau khổ khi phải chứng kiến những người xung quanh phải nằm lại đây mãi mãi trong cuộc chiến tranh phi nghĩa này bởi vì lỗi lầm của một số tướng lĩnh ngu ngốc. Chắc em đã biết việc bọn anh rút khỏi Khe Sanh sau khi đã có quá nhiều người chết để bảo vệ nó. Thật ngu ngốc!... Khi nào nó kết thúc? Khi nào những người cầm quyền mới nhận ra cuộc chiến phi nghĩa này và đưa bọn anh ra khỏi đây?... Thật nực cười!
...
Con người đang chết dần ở đây chẳng vì cái gì và anh đang tức giận... Tại sao? Tại sao? Tại sao? Nó là một đống... phân. Bọn anh ở đây vì mệnh lệnh”.

Sống sót sau từng trận chiến tàn khốc như vậy, Gary đã làm một bài thơ nói về thứ âm thanh “bụp, đoàng” quá quen thuộc của súng đạn và kết luận:

“...Tôi nghe đã đủ rồi
Mãi mãi
Chẳng muốn nghe thêm dù chỉ một lần”.

Các trận chiến nối tiếp ngày qua ngày đến mức Gary và các chiến binh khác cảm thấy như thiếu đi một cái gì đó nếu không có “khách”. Tuy nhiên, Gary không dám nói thật cảm giác này với bà Maxie. Gary chỉ tâm sự với tôi điều này khi cố lục lại ký ức về những năm tháng mà ông không bao giờ muốn nhắc đến.

Nhật ký đại đội:

Gary kể với tôi rằng, các đơn vị đều phải có nhật ký ghi lại hoạt động như ai đến, ai đi, bao nhiêu người chết hoặc bị thương. Gary từng được giao nhiệm vụ ghi nhật ký đại đội có tới hơn 200 chiến binh. Lúc đầu Gary rất hào hứng với công việc này để chứng tỏ khả năng của mình và cũng là cách chạy trốn chiến tranh. Tuy nhiên, Gary sớm nhận ra rằng việc ghi nhật ký chiến tranh của một đơn vị lính chiến cũng nặng nề và khủng khiếp không kém gì việc cầm súng trực tiếp bắn giết.

Thư viết vào tháng 6/1969, Gary cho biết sự tàn khốc của chiến tranh:

“Bọn anh đón 65 người mới trong tháng này, nhưng chỉ 2 người trong số họ trải qua 13 tháng tham chiến mà không phải vào bệnh xá lần nào”.

Thư ngày 1/8:
“Một ngày khủng khiếp. Các chiến binh trong đại đội nhận án phạt phải đi ra ngoài tuần tra vì phạm lỗi. Trong 200 chiến binh chỉ có 3 người không phạm lỗi. Ngày mai anh sẽ phải ghi nhật ký về tất cả những chiến binh phạm lỗi... Tuần qua, đại đội có 35 người chết và bị thương - Vì thế bọn anh sẽ đón 35 người mới trong tuần này”.

Thư chia buồn:
Khi một chiến binh tử trận, một trong những nhiệm vụ đầu tiên của người còn sống là phải viết hoặc đánh máy thư chia buồn cho thân nhân của họ ở Mỹ. Gary tâm sự, đây là công việc khó khăn nhất phải làm ở chiến trường Việt Nam bởi ông không biết giải thích thế nào với những người còn sống ở Mỹ về cái chết của con, chồng hoặc cha của họ. Gary tâm sự với vợ rằng, hầu như lá thư nào cũng phải bắt đầu với câu:

“Thưa ông bà,
Thật khó bày tỏ sự thương tiếc và đau buồn của chúng tôi về cái chết của con trai ông bà gần đây...”.

Mỗi lá thư, cần phải nêu ra lý do dẫn tới cái chết, không cần chi tiết. Ngoài những nội dung mà hầu như thư nào cũng giống nhau, Gary phải đánh máy một cách chính xác những thông tin riêng của người tử trận. Mỗi lần phải làm việc này, Gary tâm sự, ông như bị tra tấn.

“Thứ Ba,
...Hôm nay bọn anh có nhiều xác chết. Anh phải hoàn thành vài lá thư chia buồn tối nay, nhưng không biết phải viết thế nào. Có lẽ anh sẽ viết vào ngày mai. Thư chia buồn cũng là những vết thương với người còn sống”.

Trường hợp đau đớn nhất mà Gary kể với vợ:

“Thứ Tư,
... Bọn anh đã hoàn thành một đống thư chia buồn vào tối nay. Anh phải viết 3 lá thư cho 1 người tử trận - 1 cho vợ, 2 cho bố mẹ của anh ta vì họ đã ly dị.
Thật khó để viết 3 lá thư khác nhau cho 1 người tử trận”.--PageBreak--

Đời lính chiến - những chuyện chưa từng biết

Nghiện ngập:
Chán ghét chiến tranh, sợ chết, nên ma túy, thuốc lá, rượu đã nghiền nát cuộc sống của những người lính trẻ như Gary. Trong các lá thư gửi vợ, Gary cho biết đã phải đấu tranh, vật vã thế nào nhưng cuối cùng vẫn dính vào những thói quen tệ hại trên vì mọi thứ luôn có sẵn và rất rẻ. Gary nhiều lần bỏ dở lá thư đang viết cho vợ vì phải đến hộp đêm, vì uống quá nhiều... và để quên đi nỗi sợ hãi. Ông khuyên vợ không phải lo lắng vì vẫn kiềm chế được, nhưng ngay sau đó lại thừa nhận đã quá muộn để trở lại cuộc sống bình thường. Lúc đầu Gary và các chiến binh Mỹ khác chỉ hút 1 điếu thuốc, uống 2 cốc bia, nhưng sau đó họ hút 3 - 4 gói thuốc và uống để say mỗi ngày.

Tuy nhiên, Gary vẫn thừa nhận với tôi ông đã may mắn hơn nhiều chiến binh khác khi chưa dính vào ma túy. Gary còn nhớ có một chiến binh trong đại đội của ông bị bắt vì dùng ma túy và sau đó phải ra tòa án binh. Những năm Gary tham chiến ở Việt Nam, ma túy chưa trở nên phổ biến trong đại đội của ông.

Để vợ khỏi lo lắng, Gary giải thích:

“Thứ Hai,
Maxie,... em không phải lo lắng về việc anh hút thuốc bởi vì anh đã biết hút từ trước khi đến đây. Anh cố hút ít đi, nhưng không thể bỏ. Anh cần nó để vượt qua quãng thời gian này...”.

“Thứ Tư,
... Đừng lo lắng về việc anh hay say xỉn bởi vì anh không thể mua nhiều mỗi ngày”.

Gary cho biết đã đăng ký vào câu lạc bộ đàn ông ở Đông Hà, Quảng Trị, Đà Nẵng, nơi chỉ phục vụ bia rượu. Ông uống để hòa nhập với những người xung quanh, uống để quên và uống để nhớ đến thế giới thực... Bà Maxie đã rất thất vọng vì chồng mình rơi vào nghiện ngập. Bố mẹ của bà Maxie cũng biết chuyện con rể mình nghiện ngập và điều này từng khiến Gary rất khó chịu.

“Thứ Hai,
...Anh uống hàng đêm bởi vì anh cô đơn và những người khác trong đại đội đều uống. Anh chán ghét chỗ này, chán ghét chiến tranh và việc phải xa em. Anh cần một thứ gì đó để vượt qua thời gian này... Nhưng nếu em muốn anh sẽ không uống nữa”.

Tuy nhiên, Gary ngày càng nghiện bia rượu nặng hơn.

"Thứ Bảy, 1969,
Xin lỗi, anh đã không viết cho em tối qua. Một người bạn của anh bị say ở câu lạc bộ...”.

Giải thích cho tất cả, ông viết:

“Em hỏi tại sao những người đàn ông lại uống nhiều như vậy. Anh chỉ có thể trả lời cho chính anh và cho thực tại. Maxie, anh cô đơn và buồn chán. Chẳng có gì để làm trong thời gian rảnh rỗi, chẳng nơi nào để đi... Em cũng biết anh không uống nhiều khi có em ở bên”.

Gary chỉ còn biết hứa với vợ:

“Khi trở về mọi thứ sẽ thay đổi”.

Giải trí:

Tại chiến trường Việt Nam, Gary và các chiến binh không được xem bất kỳ chương trình truyền hình tiếng Anh nào. Tờ báo tiếng Anh duy nhất là “Stars and Stripes” (Sao và Vạch) của quân đội Mỹ và họ chỉ nghe tin tức từ một đài phát thanh quân sự. Thỉnh thoảng Gary cũng vùi đầu vào đọc sách khi mượn được từ người khác. Tuy nhiên, những cuốn sách mà Gary đọc chỉ được tính trên đầu ngón tay như “The Adventurers” (Những người thám hiểm), “Joy in the morning” (Vui sớm), “Last Exit to Brooklyn” (Lần đào thoát cuối cùng tới Brooklyn)... Để phục vụ đời sống tinh thần của lính chiến, thỉnh thoảng cũng có những buổi trình diễn ca nhạc, nhưng theo Gary là chán ngắt.

Thu nhập và loại tiền đặc biệt của chiến binh:

Gary tâm sự rằng tại vùng chiến sự, họ còn được trả loại tiền đặc biệt được gọi là MPC “Military Payment Certificates” (Chứng nhận sự trả tiền của quân đội) thay cho đồng USD. MPC có thể mua mọi thứ trong các câu lạc bộ như thuốc lá, rượu, bia... Khi nhận USD, Gary và các chiến binh khác thường gửi về Mỹ vì họ không thể tiêu chúng tại vùng chiến sự. Trong lá thư viết cho bà Maxie ngày 1-8-1968, Gary cho biết chi tiết thu nhập của một lính chiến như ông trong một tháng, sau khi trừ đi các khoản phí bắt buộc như an ninh xã hội, bảo hiểm... còn 399 USD. Cụ thể về thu nhập bao gồm: Lương cơ bản:  291 USD; Tiền trực tiếp tham chiến (Combat pay): 65 USD; Chiến đấu ở nước ngoài: 16 USD; Sự chia cắt (với người thân): 30 USD. Tổng cộng là 507 USD. Tuy nhiên, các khoản chi phí bắt buộc khác tiêu tốn mất 108 USD.

Gary tâm sự, thực ra những chiến binh trực tiếp ở vùng chiến sự như ông tiêu tốn rất ít vì không có nhiều chỗ để tiêu. Ngoài thuốc lá, bia rượu họ chẳng biết tiêu vào việc gì.

Thu nhập của Gary trong tháng 8/1969 cao hơn những tháng trước.

“Thứ Năm,
...Anh làm khá tốt trong việc kiếm thêm tiền vào tháng này. Anh nghĩ mình sẽ được trả 15 USD cho việc viết lách. Nếu không anh cũng đang được nhận 8 USD cho mỗi lần... Mỗi đêm tới câu lạc bộ, anh tiêu không nhiều, nhưng sẽ là một khoản lớn nếu tính cả tháng... Nếu tới Đà Nẵng, anh sẽ tiêu nhiều vào thức ăn, trà, kem..., những thứ không có ở Đông Hà”.

Buồn chán:

Những từ như “chẳng có gì mới xảy ra”, “tẻ nhạt”, “chán quá”, “thất vọng”, “mệt mỏi”... xuất hiện hầu như trong mọi lá thư của Gary.

“Thứ Bảy,
...Chẳng có gì mới xảy ra ở đây ngoại trừ công việc buồn chán mà anh vẫn làm hàng ngày là đánh máy”.

“Ngày 7/6,
...Thời gian chẳng là gì cả (không có lịch). Anh thậm chí chẳng cần biết hôm nay là ngày nào”.

“Thứ Hai,
...Anh mong mỗi ngày trôi qua thật nhanh... Chán quá, anh muốn ở bên em”.

“Chủ Nhật,
...Anh cảm thấy như bị cầm tù ở đây”.

“Thứ Bảy,
...Anh cảm thấy cô đơn và buồn chán đến khủng khiếp. Những chiến binh xung quanh anh, người bị thương, kẻ tử trận... Anh không sao, nhưng thực sự cảm thấy đau đớn...”.

Trở về:

Một ngày tháng 3/1970, Gary và các chiến binh khác rời Đà Nẵng trên một chuyến bay thương mại. Khi tiếp viên phân phát áo lạnh, Gary nghĩ mọi việc đã kết thúc với mình mà không ngờ rằng nó thực ra vẫn còn ở phía trước. Khác với 3 năm trước khi các chiến binh cười đùa thoải mái trong hành trình tới Việt Nam, nay không ai nói với nhau lời nào khi trở về. Cũng như lúc đi, máy bay dừng ở Okinawa trước khi đưa các chiến binh tới căn cứ Không quân El Torro ở California. Xuống máy bay, các chiến binh được chào đón bằng buổi biểu diễn của một ban nhạc. Họ được cắt tóc và chờ để giải ngũ làm thường dân.

(Còn tiếp)

Trí Đường

Không đi theo lối trinh thám hay phá án quen thuộc, “Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới” của nhà văn Dương Bình Nguyên đặt người đọc vào vùng nhạy cảm của đời sống đương đại, nơi những cái chết được gọi tên là tự sát thực chất gắn với mạng lưới vô hình của dữ liệu, công nghệ và quyền lực. Tiểu thuyết gợi ra một câu hỏi nhức nhối về phẩm giá con người trong thời đại số, khi thân xác có thể mất đi nhưng dấu vết sống vẫn tiếp tục bị khai thác.

Ngày 12/1, Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT), Bộ Công an kết thúc điều tra vụ án hình sự "Vi phạm các quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng; Đưa hối lộ; Nhận hối lộ" xảy ra tại Công ty TNHH Cây xanh Công Minh và các tỉnh, thành phố và ra bản kết luận điều tra vụ án hình sự đề nghị truy tố số 02/KLĐT-ANĐT-P4.

Để bảo đảm TTATGT phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19/1 đến 25/1/2026, Công an TP Hà Nội thông báo chính thức về việc phân luồng và tổ chức hướng đi cho các phương tiện. Người dân cần đặc biệt lưu ý các khung giờ cao điểm và lộ trình tạm cấm đối với xe tải, xe khách trên 16 chỗ tại nhiều tuyến phố trọng điểm.

Quá trình sử dụng nguồn ngân sách Nhà nước cấp tại Trung tâm Huấn luyện - Thi đấu TDTT Hà Tĩnh có nhiều sai phạm nghiêm trọng, dẫn đến ảnh hưởng quyền lợi vận động viên và chất lượng thể thao thành tích cao của tỉnh nên nữ Giám đốc và Kế toán trưởng của Trung tâm này đã bị bắt giữ.

Ngày 13/1, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, tạm giam Nguyễn Anh Tuấn (SN 2007), trú tại tổ dân phố Đầm Vạc, phường Vĩnh Phúc, tỉnh Phú Thọ về tội "Cố ý gây thương tích".

Nam sinh lớp 11 tại Hà Tĩnh đã tự tìm hiểu trên mạng xã hội cách chế tạo pháo nổ, sau đó đặt mua thuốc pháo, dây cháy chậm và các vật liệu cần thiết để chế tạo 25 quả pháo nhằm mục đích sử dụng trong các dịp lễ, Tết.

Ngày 13/1, UBND tỉnh Lâm Đồng ban hành quyết định thu hồi toàn bộ diện tích đất đã giao, cho thuê và cho phép chuyển mục đích sử dụng đất đối với Công ty Cổ phần Đầu tư – Du lịch Sài Gòn Đại Ninh để thực hiện Dự án Khu đô thị thương mại, du lịch, nghỉ dưỡng sinh thái Đại Ninh.

Sáng 13/1, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương phối hợp với Bộ Quốc phòng, Bộ Công an và Bộ Ngoại giao tổ chức Hội thảo khoa học cấp quốc gia với chủ đề: “Xây dựng thế trận bảo vệ Tổ quốc trong tình hình hiện nay - Một số vấn đề lý luận và thực tiễn”. Hội thảo có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, góp phần hệ thống hóa, bổ sung và phát triển tư duy, nhận thức về thế trận bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, với nhiều thời cơ đan xen thách thức.

Sáng 13/1, nhân dịp chủ trì sơ duyệt công tác tổ chức phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Trần Cẩm Tú, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Trưởng Tiểu ban Tổ chức phục vụ Đại hội XIV của Đảng cùng các thành viên Tiểu ban đã tới thăm, kiểm tra Trung tâm Chỉ huy Bộ Công an đặt tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia.

Việc tuân thủ Luật An ninh mạng và Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ không còn là sự lựa chọn mà là yêu cầu sống còn. Các doanh nghiệp cần chuyển dịch từ trang bị đối phó sang đầu tư bài bản, áp dụng các tiêu chuẩn an ninh mạng quốc tế và coi dữ liệu là tài sản cần bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文