Tâm sự của vợ "con bạc triệu đô" Bùi Tiến Dũng

06:55 16/03/2006

Những người sống gần nhà chị Lê Hải Vân cũng như những người cùng cơ quan Bùi Tiến Dũng ít ai biết chị là "phu nhân" Tổng Giám đốc. 22 năm là vợ chồng, nhưng thời gian họ thực sự là vợ chồng chỉ khoảng 10 năm. Hơn 10 năm ly thân, mỗi người đều có cuộc sống riêng. Con cái là sợi dây gắn kết nhưng chúng không đủ mạnh để kéo anh ta trở về.

Thiên tình sử của con bạc triệu đô Bùi Tiến Dũng với các người đẹp vốn đã quá nổi tiếng. Và cũng chưa có mấy "đại gia" nào hào phóng với người đẹp như Dũng. Cô diễn viên T.H được tặng biệt thự, xe hơi; cô ca sỹ H.H cũng được tặng những phần quà tương tự… Đến cả người đàn bà bán bia hơi khi được anh ta để mắt cũng được ăn "lộc". Thế nên, nhiều người mới nghĩ vợ anh ta chắc chắn sẽ "ăn đủ". Tiếp xúc với chị Lê Hải Vân, người vợ có hôn thú, mẹ của hai đứa con ngoan, học giỏi của Bùi Tiến Dũng lại cho bất ngờ khác.

Tối 19/1, nghĩa là sau mấy ngày danh tính của vị Tổng Giám đốc PMU 18 được công khai đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng, tôi đã có cuộc tiếp xúc với chị. Khóc, đó là thái độ đầu tiên của chị mặc dù chúng tôi chưa từng gặp nhau. Chị nhận lời tiếp xúc bởi tôi được người bạn thân giới thiệu. "Lúc này, chị chẳng biết nói gì, nói với nhà báo thì càng không. Chị em mình hãy nói chuyện với nhau như những người bạn nhé".

Chị không hề biết "sự kiện" Tổng Giám đốc PMU 18 đang làm nóng mọi nguồn thông tin. Ảnh Bùi Tiến Dũng được "trang trọng" đăng góc dưới trên trang nhất. Người ta mổ xẻ, phân tích, phỏng đoán vị Tổng Giám đốc này lấy đâu ra nhiều tiền thế. Và họ cũng chẳng ngại ngần công bố những đặc tính nổi bật của con người này như ham thể thao, chơi xe đẹp (điển hình là con "Mec" 6868). Chỉ đến khi một người bạn đọc báo và nhận ra chồng chị vội đưa báo đến, chị mới hay. Là người vợ, việc tày trời xảy ra với chồng như vậy mà cũng không biết có phải là vô tâm chăng?

Vô tâm ư? Có chồng làm to, giàu, ai chả mừng, chả vui sướng, tự hào. Thế mà những người xung quanh chẳng ai biết chị có chồng làm to cả. Những người cùng cơ quan chồng cũng chẳng ai biết chị là "phu nhân" Tổng Giám đốc. Mẹ con chị chuyển đến nơi này sống lặng lẽ và ít quan hệ với xung quanh.

Gia đình Bùi Tiến Dũng thủa hàn vi.

Ít người đàn bà nào dại dột chối bỏ những thứ mà người chồng thành đạt đem lại. Chị cũng muốn giữ gìn, níu kéo, nhưng anh ta vẫn ra đi. 22 năm là vợ chồng, nhưng thời gian họ thực sự là vợ chồng chỉ khoảng 10 năm. Hơn 10 năm ly thân, mỗi người đều có cuộc sống riêng cho dù họ từng ở cùng một mái nhà. Con cái là sợi dây gắn kết nhưng chúng không đủ mạnh để kéo anh ta trở về.

Có những lúc cô con gái bé bỏng chạy đến với bố. Nó nũng nịu đòi đi chơi nhưng người cha lại bảo để bố bảo cô nọ, chú kia ở cơ quan đưa con đi. Chị cố gắng bù đắp sự thiệt thòi của con trẻ. Trong những tấm ảnh kỷ niệm những chuyến đi dã ngoại, du lịch hay các cuộc sum vầy gia đình đều vắng bóng người cha. Sau một thời gian ly thân, chị quyết định xây dựng ngôi nhà tại 68 Phạm Huy Thông để chị và hai con không làm ảnh hưởng đến cuộc sống, sinh hoạt của chồng.   

Chị giấu mình vì cái sĩ diện đàn bà. Chị không muốn thiên hạ biết mình bị chồng bạc đãi. Và cũng không người đàn bà nào muốn khoe chồng mình có bồ. Tôi hỏi rằng có phải chị không ghen nên làm như vậy, chị lắc đầu. Phàm là đàn bà thì ai chả ghen, có mà ghen lồng, ghen lộn lên ấy chứ. Chị đã từng đi rình rập, đi đánh ghen. Chị còn nhớ tên, nhớ nghề nghiệp, gốc gác của người đàn bà đầu tiên chen ngang vào cuộc sống vợ chồng chị.

Khi đứa con thứ 2 còn nhỏ, chị đã bế đi tìm chồng. Đường cùng chị phải lấy con là vũ khí mong kéo chồng về với mình. Lần bồng con đi tìm cha đó, khiến cháu bị viêm phổi nặng. Khi đến bệnh viện, bác sĩ đã mắng chị vì để con nhiễm lạnh. Chị không nói gì, chỉ khóc. Thế rồi anh ta lại có người đàn bà khác nữa. Cô ta là một người đẹp và khá nổi tiếng. Chị đã đến tận nhà nói với chồng cô ta. Không hiểu do tin vợ hay vì lý do tế nhị nào đó mà anh chồng nọ lơ đi.  Đến nước này chị cũng đành chịu.

Chị bảo rằng không nhớ bao nhiêu trận đòn của chồng. Vết tích còn lại bây giờ là nửa cái răng gãy. Có những năm Tết đến chị phải mang bộ mặt đầy vết thâm tím. Đã có lần chị bị đánh ngất phải đưa đi cấp cứu. Mỗi lần nhắc đến một trận đòn nào đó, nước mắt chị lại tuôn. Chẳng có lý do gì chị cũng bị ăn đòn. Cả hai vợ chồng đều là trí thức, thế mà anh ta lại hành xử với vợ như vậy đó.

Tôi hỏi: "Chị lấy anh ta vì tình yêu hay sự sắp đặt?". Câu trả lời tôi nhận được là "tình yêu". Cuộc gặp gỡ đầu tiên đã tạo nên ấn tượng rất tốt đẹp đối với chị. Đó là trong dịp Tết, một người bạn của chị đưa anh ta về nhà chơi. Cô sinh viên Trường Nông nghiệp vốn có tiếng là đẹp, bị anh chàng mặc áo lính chinh phục. Họ yêu nhau, anh đóng quân ở Điện Biên, chị học bên Gia Lâm. Nhắc đến đây chị mỉm cười, nụ cười khi nghĩ về những ký ức đẹp.

Thuở hàn vi, vợ chồng chị buôn gà giống, lợn giống, trứng vịt lộn, thuốc thú y, tân dược... Bùi Tiến Dũng hồi đó chẳng ngại ngần gì sang tận Gia Lâm chở gà, lợn, hay mua thuốc. Chị Vân nói rằng nếu hồi đó mà có H5N1 như bây giờ thì cả nhà mắc dịch hết. Gà giống để trong nhà, làm giá để chúng chồng lên nhau, người ngủ ngay bên cạnh. Vốn là cán bộ thú y nên công việc này hợp với chị và cũng đem lại thu nhập rất khá.

Khi mua nhà riêng ở đường Trường Chinh thì tình cảm hai bên đã sứt mẻ. Nguyên nhân cũng bởi quan hệ tình ái của chồng. Cùng với thời gian, anh ta ngày càng được thăng chức còn chị thì mệt mỏi với những ghen tuông nên buông xuôi. Bây giờ việc xảy ra với anh ta thế này, chị không khỏi đau buồn bởi dù gì anh cũng là chồng, là cha của con chị.

Hôm nay, khi gặp lại tôi, chị cho biết mới đây cơ quan điều tra triệu tập. Chị đến cơ quan Công an muộn một ngày do không nhận được giấy gọi. Bố chị đọc báo thấy thông tin chị không đến khi được triệu tập nên thông báo lại. Chị đã hỏi tổng đài 1080 để biết đến đâu. Họ hướng dẫn chị đến C14 trên đường Hoàng Hoa Thám. Chị đã có mặt tại cơ quan Công an 3 buổi để khai báo. Theo chị cho biết thì nội dung cuộc làm việc xoay quanh nguồn gốc căn nhà ở Phạm Huy Thông, nơi mẹ con chị đang ở; căn nhà ở đường Trường Chinh, nơi Bùi Tiến Dũng ở và ngôi nhà ở Mỹ Đình đang xây dựng mà con trai chị đứng tên. Biết đến đâu, chị khai báo đến đấy với mong muốn mọi việc được làm sáng tỏ.

Hai lần ra tòa nhưng không ly hôn cũng vì con cái. Đến nay mối ràng buộc của họ vẫn được pháp luật thừa nhận. Chị bảo không biết đến việc cá độ của chồng. Chị chỉ biết mỗi điều là anh làm Tổng Giám đốc. Trong câu chuyện với chị, tôi thấy ngoài sự bàng hoàng còn có tình thương. Chị thắc mắc không biết tội của anh sẽ bị xử như thế nào, tương lai ra sao. Tôi biết trong sâu thẳm, người đàn bà này vẫn còn tình cảm với chồng.

 Tôi hỏi: “Nếu sau này anh ta muốn trở về, chị có mở rộng cửa?”. Chị trầm ngâm bảo vì con sẽ làm tất cả. Vì đó là bố của chúng mà. Chị đã vì sĩ diện, vì danh dự  và cũng vì tương lai của chúng mà cam chịu. Bây giờ sự việc đã bung bét, các con chị là thiệt thòi nhất bởi chúng bị ảnh hưởng quá nhiều. Là người vợ khi không còn niềm tin ở chồng thì họ dành hết cho con. Trước sóng gió của gia đình, người mẹ ấy lại lo lắng chống đỡ để con ít bị ảnh hưởng nhất

Ngọc Tước – P.V.

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文