“Thiên thần áo trắng” ở trại tù giữa rừng U Minh

15:45 07/12/2006
Bác sĩ Diệp nhẹ tay đỡ một bệnh nhân trên 80 tuổi lên giường rồi đặt ống nghe và thăm hỏi rất ân cần. Không còn ranh giới giữa người chiến sĩ Công an với phạm nhân. Công việc thầm lặng, đầy ắp tình người này thường xuyên xảy ra giữa chốn rừng tràm sâu thẳm U Minh.

Gỡ khẩu trang, bao tay ra, Thiếu tá Đặng Hoàng Diệp kể cho tôi nghe việc thường nhật của anh và các đồng sự rằng, ngoài việc theo dõi bệnh tình của khoảng 30 phạm nhân nằm lại bệnh xá, cứ sau giờ lao động của phạm nhân (thường là 16h mỗi ngày), các anh tổ chức cấp thuốc cho khoảng 150 bệnh nhân tại cả hai khu của phạm nhân nam và nữ. Xong việc có khi đến 19h, các anh mới lo chuyện cơm nước. Bận rộn là thế nhưng chiều hôm đó, tôi thấy chỉ có mỗi mình anh với một y sĩ khác.

Theo lời kể của Thượng tá Trần Hoàng Thọ - Giám thị, cả bệnh xá của Trại Cái Tàu này hiện có 7 anh em. Khi Bệnh xá trưởng - Thượng úy Lê Việt Hận, đi học chuyên khoa siêu âm, một y sĩ khác đi học bác sĩ tại Hà Nội thì số anh em còn lại phải căng sức ra để hoàn thành nhiệm vụ.

Cụ thể, tại Phân trại K1 (nằm trên địa phận xã Khánh An, huyện U Minh), dù là phân trại có phạm nhân đông nhất nhưng chỉ có Thiếu tá Diệp và 2 cán bộ. Hai phân trại còn lại (K2 ở xã Khánh Hải, huyện Trần Văn Thời, cách Phân trại K1 60km và Phân trại K3, cùng xã Khánh An, U Minh, cách Phân trại K1 khoảng 15km) mỗi nơi chỉ có một nhân viên y tế.

Thiếu tá Diệp bổ sung: "Bệnh xá của Trại hiện chỉ có 12 giường. Nếu căn theo tỉ lệ trung bình là 200 phạm nhân/giường thì Trại Cái Tàu còn thiếu đến 1/2 quân số có chuyên môn y tế".

Các anh không nói nhưng tôi hiểu được rằng, với sự thiếu người trầm trọng như thế, chỉ cần một người đi học thôi thì trách nhiệm "ở nhà" sẽ đè lên anh em còn lại. Tuy nhiên, cũng chính từ thực tế này, tôi mới có dịp biết đến những nỗ lực đáng ghi nhận của những "thiên thần áo trắng" nơi đây.

Giám thị Trần Hoàng Thọ kể, cách đây chưa lâu, được sự hỗ trợ nhiệt tình của Cục Y tế (Bộ Công an) kết hợp cùng Trung tâm chống lao TP Hồ Chí Minh, đã có trên 1.000 phạm nhân nghi bệnh lao được xét nghiệm. Qua đó đã phát hiện trên 100 ca bị lao.

Sau đợt công tác này, Trại cũng được trang bị 2 máy xét nghiệm đờm, thuận lợi cho việc theo dõi, phòng chống căn bệnh dễ lây lan, nhất là môi trường sống, sinh hoạt tập trung như trại giam. Các phạm nhân rất phấn khởi khi có thêm những phương tiện này.

Có một mảng công việc khá đặc biệt, thể hiện đậm tình thương giữa con người với con người với nhau là việc chăm sóc cho số phạm nhân có HIV/AIDS. Bác sĩ Diệp kể, năm 1998, lần đầu tiên phạm nhân của Trại được xét nghiệm HIV/AIDS, phát hiện trên 30 ca, nhiều anh em cảm thấy lo lắng. Đến giai đoạn 2003 - 2004, tỉ lệ phạm nhân có HIV cao ngất ngưởng - trên 30%. Nguyên do Trại tiếp nhận chủ yếu phạm nhân là tội phạm hình sự nghiện ngập từ địa bàn TP Hồ Chí Minh chuyển đến.

Kể từ năm 2005, việc xét nghiệm HIV được Trại trực tiếp thực hiện. Theo quy định hiện nay, nếu phạm nhân xác định chuyển sang AIDS thời kỳ cuối, sẽ được trở về địa phương. Cũng từ quy định này mà số phạm nhân có HIV/AIDS tại Trại hiện chỉ còn 198 ca (trong đó đã có 34 ca chuyển sang AIDS). Tuy nhiên, tỉ lệ này hiện cũng cao nhất so với các trại giam khác tại miền Tây.

Là một trong những người nằm trong tốp "lão làng" của Trại với 34 năm tuổi ngành và đặc biệt là 28 năm gắn bó với công việc của người thầy thuốc, bác sĩ Diệp cho biết, có nhiều lúc anh và đồng đội vì quá chú tâm vào việc chăm sóc sức khỏe bệnh nhân mà chẳng thấy ranh giới giữa Công an và phạm nhân.

Vào thời điểm số phạm nhân có HIV/AIDS đông, có khi chỉ trong một tuần, anh và các đồng nghiệp rơi nước mắt khi chứng kiến gần cả chục người ra đi. Anh chỉ tay về phía sau Trại nói: "Đấy là nghĩa địa dành cho những con người xấu số như thế. Hiện nghĩa địa này đã có trên 100 ngôi mộ. Thỉnh thoảng người nhà họ đến xin được thắp nén nhang và xin cho họ nằm vĩnh viễn lại đây".

Bác sĩ Diệp kể cho tôi nghe trường hợp có HIV/AIDS khiến anh và rất nhiều cán bộ, chiến sĩ Trại Cái Tàu không thể nào quên. Đó là phạm nhân M., quê ở TP Hồ Chí Minh. Sau khi biết mình có HIV, anh M. đã có nhiều biểu hiện tiêu cực. Có hôm hàng chục phạm nhân cùng hốt hoảng chạy tứ tán vì thấy anh ta tự cắt da thịt mình rồi đòi tự sát.

Có lần, đích thân giám thị cùng nhiều cán bộ, chiến sĩ bất chấp máu của anh M. đang chảy mà lao vào khống chế, ngăn chặn thái độ liều mạng của anh. Anh em bệnh xá đã dùng những lời khuyên chân thành, nhất là khi nghe kể có rất nhiều người dù bị HIV nhưng vẫn sống có ích cho đời, anh M. dần tỉnh ngộ và có thái độ sống tốt hơn. Năm 1999, anh này được về nhà, ba năm sau thì chết.

Theo lời kể của Giám thị trại, do trang thiết bị y tế trong Trại hiện chưa đủ điều kiện nên trung bình mỗi năm, Trại phải chi trên dưới 200 triệu đồng để đưa các phạm nhân bị bệnh ra Bệnh viện Đa khoa tỉnh Cà Mau điều trị. "Suốt năm, gần như lúc nào tại bệnh viện cũng có cán bộ, chiến sĩ Trại Cái Tàu trực chiến" - bác sĩ Diệp nói.

Vất vả nhất là việc điều trị ngoại trú đối với những bệnh nhân bị tim mạch. Anh kể: "Có trường hợp chỉ trong vòng một tuần, chúng tôi phải chuyển, cho nhập và xuất viện đến 6 lần nhưng rồi rốt cuộc cũng không qua khỏi". Hiện nay, các anh đang hết sức vất vả với một trường hợp bệnh nhân 24 tuổi nhưng bị suy tim độ 3. Còn công việc lao động hàng ngày của phạm nhân tại cả 3 phân trại, có khi chỉ là một vết trầy xước rớm máu, các nhân viên y tế cũng phải có mặt kịp thời.

Giám thị Trần Hoàng Thọ nói, sự quan tâm chăm sóc sức khỏe, y tế này đã góp phần thay đổi nhận thức của rất nhiều phạm nhân. Có phạm nhân đã khóc khi thấy được chăm sóc tử tế và đầy nhân hậu như thế. Vì vậy, họ có thái độ bảo vệ sức khỏe của mình để lao động, cải tạo tốt, sớm trở về với gia đình.

Trại Cái Tàu hiện vẫn là trại nằm cuối cùng ở cực Nam Tổ quốc. Xa xôi, cách trở, khắc nghiệt... phạm nhân luôn thường trực ở con số vài ba ngàn; tuy nhiên các đồng chí giám thị cho đến hàng trăm cán bộ, chiến sĩ luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao

Bình Huyền

Tối 16/2 (tức 29 Tết), trước thời khắc Giao thừa, “Chuyến tàu Hạnh phúc” do Báo Nhân Dân phối hợp Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam tổ chức đã rời ga Hà Nội, mở đầu hành trình đặc biệt mừng Đảng, mừng Xuân 2026 và gửi gắm thông điệp về hạnh phúc, sẻ chia trong những ngày đầu năm mới.

Tại TP Cần Thơ, chương trình nghệ thuật đón Giao thừa “Mừng Đảng quang vinh – Mừng Xuân Bính Ngọ 2026” chủ đề “Cần Thơ – Xuân mới rạng ngời”, được trực tiếp tại sân khấu 3 địa điểm thuộc 3 tỉnh, thành phố cũ trước khi sáp nhập: Công viên Sông Hậu (phường Cái Khế); Công viên Xà No (phường Vị Tân) và Khu đô thị 5A (phường Phú Lợi).

Chiều 16/2 (tức ngày 29 Tết), thừa ủy quyền của lãnh đạo Bộ Công an, Thiếu tướng Nguyễn Hồng Nguyên, Phó Chánh Văn phòng Bộ Công an và Thiếu tướng Trương Sơn Lâm, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng Công ty Viễn thông MobiFone (MobiFone) đã đến kiểm tra công tác vận hành các trạm phát sóng lưu động phục vụ nhu cầu thông tin liên lạc của nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ và lễ hội đầu xuân 2026 trên địa bàn TP Hà Nội.

Trong tiết trời se lạnh đặc trưng của cao nguyên, khoảnh khắc chào đón giao thừa tại Đà Lạt (Lâm Đồng) càng thêm ý nghĩa khi những cánh tay trên phố siết chặt vào nhau, mọi người trao cho nhau những lời chúc tốt đẹp, trở thành biểu tượng của sự sum vầy, đoàn viên trong thời khắc thiêng liêng chuyển giao năm mới.

Người dân từ khắp nơi đổ về khu vực Bến Bạch Đằng, đường hoa Nguyễn Huệ, khu vực hầm Thủ Thiêm mỗi lúc thêm đông để chuẩn bị đón màn bắn pháo hoa đêm giao thừa Tết Nguyên đán Bính Ngọ. Mặc dù TP Hồ Chí Minh tổ chức 17 điểm bắn pháo hoa nhưng bến Bạch Đằng vẫn là nơi thu hút người dân nhất, bởi ngoài xem bắn pháo hoa người dân còn có thể kết hợp dạo đường hoa Nguyễn Huệ cùng gia đình…

Với nhiều người, Tết là sum vầy. Nhưng với người lính Cảnh vệ, Tết là cao điểm nhiệm vụ. Khi phố xá dần lên đèn, khi nhịp chuẩn bị đón năm mới rộn ràng hơn từng giờ, phía sau vành mũ là những ca trực 24/24h, là sự tập trung tuyệt đối để giữ trọn hai chữ “bình an” cho đất nước.

Những ngày cao điểm Tết Bính Ngọ 2026, một nhịp sống khác, hối hả và căng thẳng hơn bắt đầu chuyển động tại Cảng hàng không quốc tế (HKQT) Nội Bài và Cảng HKQT Tân Sơn Nhất. Một mùa xuân nữa lại về trên những cánh bay… Ở nơi cửa ngõ hàng không, các chiến sĩ Công an cửa khẩu vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ. Đối với họ, niềm hạnh phúc không chỉ là những giây phút đoàn viên mà còn là nụ cười hài lòng của hành khách khi được trở về đón Tết.

Ngày 16/2, các Tiểu đoàn thuộc Trung đoàn CSCĐ Tây Nam Bộ, đóng quân tại các tuyến biên giới Tây Nam tổ chức hội thi gói bánh tét, bánh chưng và trang trí mâm cổ ngày Tết.

Nhằm phục vụ Nhân dân vui Xuân, đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 an toàn, văn minh, Công an TP Hà Nội đã chủ động triển khai đồng bộ, toàn diện các phương án bảo đảm an ninh, trật tự (ANTT), an toàn giao thông, phòng chống cháy nổ, tập trung cao độ vào các địa bàn trọng điểm, khu vực tập trung đông người, tuyến giao thông cửa ngõ và khu vực trung tâm Thủ đô.

Dù sinh sống, học tập và làm việc ở nước ngoài, nhưng mỗi khi Tết đến Xuân về, trong lòng mỗi người con đất Việt lại trỗi dậy một nỗi nhớ da diết về quê hương. Không khí Tết cổ truyền với mùi thơm của bánh chưng, bánh tét, sắc đào hồng với mai vàng rực rỡ, những phiên chợ xuân và khoảnh khắc đoàn viên vẫn luôn là sợi dây thiêng liêng kết nối cộng đồng người Việt trên khắp thế giới với cội nguồn dân tộc. Phóng viên Báo CAND đã có cuộc trao đổi với một số kiều bào trở Việt Nam đón Tết Cổ truyền, ghi nhận những cảm xúc chân thành, sâu lắng ấy.

4 ca ghép tạng gồm: ghép tim, ghép gan và 2 ca ghép thận trong thời khắc cận kề Tết đã được thực hiện thành công, mang lại cơ hội sống cho các người bệnh suy tạng giai đoạn cuối...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文