“Vọng Phu” ở Diễn Hải

10:10 14/01/2007

Biển Diễn Hải, Diễn Châu (Nghệ An) có hòn Câu thơ mộng với những truyền thuyết về tình yêu tuyệt đẹp, nhưng nó còn có tên gọi rất xót xa và đau thương: Biển không chồng.

Chiều chiều trên bờ biển ấy vẫn có những người đàn bà thẫn thờ dõi mắt ngoài khơi xa để ngóng trông chồng. "Lênh đênh nghề biển -  hồn treo cột buồm" nhưng bao thế hệ người dân nơi đây vẫn phải bám biển (với những phương tiện đánh bắt hết sức  thô sơ và tạm bợ) để rồi lại có những "hòn vọng phu" trên bến không chồng...

Cơn lốc định mệnh

Khoảng 16h ngày 3/4/1983, một cơn lốc xoáy bất ngờ ập đến cuốn đi hàng chục tàu thuyền của ngư dân đang đánh bắt cá ngoài khơi hất lên không trung rồi ném xuống biển. Hai ngày sau hàng chục xác người dạt vào bờ biển Diễn Thành, Cửa Lò, Quỳnh Lưu, một số khác được tàu cứu hộ vớt đưa về. Cả làng Trung Mỹ (Diễn Hải) trắng màu khăn tang, hàng ngàn người dân Diễn Hải đau xót tiễn đưa hàng chục người về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ông Nguyễn Duy Nguyên người sống sót trong trận lốc kinh hoàng ấy nhớ lại: “Lúc đó đoàn thuyền đang bủa lưới thì đột nhiên trời đổ mưa, mưa mỗi lúc một to và chỉ trong phút chốc một trận lốc xoáy lớn chưa từng có bất ngờ ập đến. Cả bầu trời tối thui, mặt biển như bị lật nghiêng, sóng, gió gầm rú xoáy cuồn cuộn, những con thuyền xung quanh tôi bị lật, có những chiếc bị lốc bốc lên không trung rồi ném xuống biển.

Thuyền chúng tôi gồm 5 người, cầm cự được một lúc thì bị lật, tôi may mắn ôm được một mảnh ván thuyền và sau đó được một tàu cứu hộ cứu sống.  Đợt đó cả xã 60 người bị chết thì làng Trung Mỹ chết 49 người, có nhiều người không tìm được xác.

Có những gia đình 3 - 4 người vĩnh viễn nằm lại trong lòng biển như gia đình ông Nguyễn Văn Mão có 4 người: 2 con trai, con rể và cháu đích tôn; gia đình ông Lê Doan 3 người con trai; gia đình ông Nguyễn Văn Tuyền 3 nguời con trai...”.

Ông Nguyên chùng giọng, thở dài: “Đau thương quá! Dân làng hàng năm cứ lấy ngày 3/4 làm ngày giỗ chung của cả làng.

Nỗi đau!

Đó là nỗi đau của gần 30 người phụ nữ mất chồng. Những người đàn bà bất hạnh ấy vừa phải làm mẹ, vừa phải làm cha để nuôi dạy con lớn lên trong cảnh bần hàn. Chúng tôi gặp bà Nguyễn Thị Chin đang còng lưng cào nghêu trên biển. Bà Chin năm nay gần 60 tuổi nhưng tóc đã bạc trắng, người gầy quắt, già hơn tuổi rất nhiều.

Dừng tay tiếp chuyện chúng tôi bà cười, nụ cười méo mó, chua chát xô dày những nếp nhăn: "Chồng chết trong trận lốc, để lại 5 đứa con, tôi khổ lắm, nhưng cũng quen rồi!". Trong tiếng sóng biển ì ầm, bà kể cho chúng tôi nghe về những cơn lốc cuộc đời mình.

Chính người cha của bà cũng bỏ mạng ngoài biển cả vì bão. Chị em bà nép mình trong vòng tay gầy yếu của mẹ, quăng quật, bám biển lớn lên. Thời con gái bà luôn nghĩ rằng không bao giờ lấy chồng nghề biển nhưng tình yêu và duyên kiếp lại đưa bà đến với chàng trai chuyên nghề ra khơi, vô lộng ở gần nhà.

Lấy nhau rồi nhưng tâm hồn bà chưa được phút thảnh thơi, mỗi lần chồng đi biển là ở nhà bà ăn không ngon, ngủ không yên, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Cuộc sống nghề biển còn nhiều khó khăn: thiếu ăn, thiếu mặc, phấp phỏng trong chờ đợi nhưng dẫu sao cũng có chồng để chờ đợi - nay chồng mất rồi bà hụt hẫng một thời gian dài.

Một nách 5 đứa con,  tất cả mọi gánh nặng gia đình đều tấp lên đôi vai gầy của bà. Bà phải suốt ngày còng lưng trên biển để mò ốc, mò nghêu đem bán kiếm tiền rau cháo nuôi con. Nhưng nghêu ốc cũng không sinh sản kịp khi mỗi ngày có hàng trăm người ra biển kiếm sống như bà.

Thiếu ăn, thiếu mặc triền miên, có những lúc khoai sắn cũng không có mà ăn... Có những ngày bà đói quá ngất xỉu trên biển, may có người phát hiện kịp không thì bà cũng đã chết. Đói khổ  song hành với bệnh tật và thất học, những đứa con của bà đều ốm yếu quặt quẹo, nay đi bệnh viện này mai đi bệnh viện khác, bà phải lạy lục vay mượn khắp nơi để kiếm tiền thuốc thang, chữa bệnh cho con. Cực quá, đôi lúc bà nghĩ đến chuyện quyên sinh nhưng nhìn các con thơ dại bà lại không nỡ.

Không thể kể hết nỗi cơ cực của bà khi phải một mình nuôi con trong hoàn cảnh như vậy. Những đứa con của bà đều bỏ học giữa chừng. Và rồi không có nghề gì khác chúng đều nối nghiệp cha, bám biển mưu sinh. Bây giờ, các con bà đã lấy vợ, lấy chồng nhưng bà vẫn phấp phỏng lo âu cho sự bình an của chúng...

Trường hợp bà Đậu Thị Hoa, 50 tuổi, nhà ở cuối xóm cũng rất cám cảnh. Chồng  bà là ông Nguyễn Ngọc Sử,  ra  đi để lại cho bà 2 đứa con thơ dại và người mẹ chồng già nua đau yếu, khi ấy bà mới ngoài 20 tuổi. Cũng như bà Chin, bà Hoa cũng mò cua,  bắt ốc,  thồ muối đi bán rong lên cả những huyện miền núi xa hàng trăm cây số, rồi làm thuê,  làm mướn để kiếm tiền nuôi con, nuôi mẹ.

Gia đình bà Đậu Thị Hoa (Diễn Hải, Diễn Châu) với toàn phụ nữ.

Nỗi vất vả truân chuyên đã làm cho bà già đi trước tuổi. Trước đây bà là người con gái đẹp của làng Trung Mỹ có rất nhiều chàng trai giàu có ở thị trấn theo đuổi, nhưng bà lại yêu say đắm anh chàng Sử cùng làng có vồng ngực căng như cánh buồm no gió. Sau chuyến đi biển chồng bà vĩnh viễn không về...

Có vài người muốn gá nghĩa nhưng bà đều lắc đầu từ chối. Người dân nơi đây bảo rằng cứ mỗi khi hoàng hôn xuống, bà lại ra hòn Câu đứng lặng nhìn về phía biển khơi xa. Cũng như chiều nay chúng tôi thấy ánh mắt bà đăm đắm nhìn ra biển như trông một ngày kia ông Sử sẽ trở về!

Vẫn phải bám biển

Dẫu biết nghề biển là bạc bẽo, mong manh  nhưng bao thế hệ làng chài vẫn phải bám biển mưu sinh. Mặc dù bài học của năm đó là do thiếu thông tin, các phương tiện đi biển quá thô sơ...  nhưng hiện nay, tình hình vẫn chưa cải thiện là bao. Thay vì loại tàu thuyền kiên cố, công suất lớn thì người dân nơi này vẫn đi biển trên những chiếc thuyền tạm bợ. Hơn nữa, khi khoa học chưa dự báo chính xác về các trận lốc thì người dân miền biển vẫn còn phải đương đầu với tai họa,  chấp nhận ra khơi may ít, rủi nhiều. 

Ông Trần Văn Tiến,  Chủ tịch UBND xã Diễn Hải nói: “Chính quyền cũng đã xác định: Nghề biển là kinh tế mũi nhọn. Để tồn tại được với nghề biển thì người dân phải cải thiện phương tiện đánh bắt, nhưng khó khăn lớn nhất của người dân Diễn Hải nói chung và làng Trung Mỹ nói riêng là không có tiền để đầu tư trang thiết bị hiện đại, hơn nữa cũng không có bến bãi để neo đậu thuyền. Chính vì vậy, bước đột phá trong ngành khai thác biển ở Diễn Hải vẫn chưa được cải thiện”.

Ngư dân ở đây vẫn ý thức được hiểm họa của sóng biển luôn rình rập và cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào  nhưng trên thực tế lực bất tòng tâm - những con thuyền tạm bợ vẫn cứ lướt sóng ra khơi. Khoảng 8 năm trở lại đây,  làng Trung Mỹ có thêm 15 ngư dân “về” với biển cả - lại thêm những “hòn vọng phu” trên biển không chồng...

Tiến Dũng - Bình Ngọc

Trước thực trạng mỹ phẩm giả, kém chất lượng đang len lỏi vào thị trường với nhiều thủ đoạn tinh vi, TP Hồ Chí Minh đã và đang mở cao điểm đấu tranh, quyết tâm “tuyên chiến” mạnh mẽ với loại tội phạm này. Không chỉ là vấn đề gian lận thương mại, mỹ phẩm giả còn trực tiếp đe dọa sức khỏe cộng đồng, đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và người tiêu dùng.

Trong lúc nhảy lầu từ tầng 7 xuống đất, nam thanh niên va chạm dây cáp viễn thông, dâytair điện nên bật lên rồi mới rơi xuống trúng ô tô du lịch đang đậu trước khi chạm đất. Điều đáng nói là nam thanh niên này đã thoát chết sau ca cấp cứu tại bệnh viện.

Khi một tiêm kích bị bắn hạ hoặc gặp nạn trên chiến trường, việc tìm kiếm phi công không đơn thuần là cứu hộ mà là một chiến dịch quân sự phức hợp. Với Mỹ, đây là nhiệm vụ ưu tiên cao, được triển khai theo mô hình tìm kiếm – cứu nạn trong tác chiến (CSAR), kết hợp công nghệ hiện đại, lực lượng đặc nhiệm và phản ứng gần như tức thì.

Hơn 200 hộ dân sống dọc chân núi Chư Yang Hanh, xã Yang Mao, tỉnh Đắk Lắk đang thấp thỏm khi mùa mưa ở Tây Nguyên đã cận kề. Người dân càng lo lắng hơn khi nơi đây đã từng xuất hiện sạt trượt núi trong cơn bão số 13 năm ngoái, trong đó có nhiều nhà bị vùi lấp, cuốn trôi hoàn toàn…

Vấn đề ô nhiễm không khí đang trở thành thách thức lớn đối với TP Hồ Chí Minh khi mật độ giao thông cao, hoạt động công nghiệp ngày càng gia tăng... Trước yêu cầu cấp bách đó, UBND TP Hồ Chí Minh đã ban hành kế hoạch hành động về kiểm soát ô nhiễm và quản lý chất lượng môi trường không khí giai đoạn 2026-2030, tầm nhìn đến năm 2045.

Hàng trăm tấn thịt lợn bệnh tuồn ra thị trường, len lỏi vào chợ dân sinh, vào bữa ăn học đường khiến dư luận hoang mang. Điều đáng nói, chính những tờ giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm (VSATTP), giấy kiểm dịch, dưới sự tiếp tay của các cán bộ cơ quan công quyền thoái hóa biến chất lại trở thành “tấm vé thông hành” cho các doanh nghiệp làm ăn bát nháo.

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Chỉ còn ít thời gian nữa là bước vào cao điểm mùa mưa, TP Hồ Chí Minh đang khẩn trương triển khai hàng loạt giải pháp nhằm giảm thiểu tình trạng ngập nước – “căn bệnh mãn tính” của đô thị lớn nhất cả nước. Từ chỉ đạo quyết liệt của UBND TP Hồ Chí Minh đến sự vào cuộc đồng bộ của các sở, ngành, địa phương, cuộc đua chống ngập năm 2026 đang được đẩy lên cao, với mục tiêu vừa giải quyết cấp bách trước mắt, vừa hướng đến lâu dài.

Những thông tin liên quan đến một số cầu thủ nhập tịch Indonesia đang thi đấu tại Hà Lan gần đây cho thấy sự khác biệt giữa quy định của Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) và luật pháp quốc gia, đồng thời đặt ra vấn đề pháp lý đáng chú ý đối với xu hướng sử dụng cầu thủ nhập tịch trong bóng đá hiện đại.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文