48 giờ với bộ tộc Cil ở “tiểu thiên đường”

19:45 05/08/2014

Họ sống trên cung đường nối giữa xứ biển và hoa, trên độ cao 1.500m so với mặt nước biển, dưới những cánh rừng bất tận thâm u quanh năm mây mù, không gian lúc nào cũng mát lạnh.
48 giờ với bộ tộc Cil ở lưng chừng đỉnh Yàng Bic Dùp (còn gọi Bi Doup hay Núi Bà) hùng vĩ, chúng tôi đã có những trải nghiệm kỳ thú đến... choáng ngợp và có cả những nỗi niềm!

Thiên đường của kỳ hoa dị thảo

Cách Đà Lạt ngoài 40 km và cách thành phố biển Nha Trang 80km, bộ tộc Cil mà chúng tôi đề cập sống ở xã Đa Chais, huyện Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng. Từ tháng 4/2007 trở về trước, khi con đường tỉnh lộ 723 với tổng  số vốn đầu tư 703 tỷ đồng nối xứ biển (Nha Trang) và xứ hoa (Đà Lạt) dài 120km chưa nên hình hài, người Cil ở Đa Chais sống gần như tách biệt với thế giới bên ngoài. Chỉ đến khi con đường nối biển và hoa được khơi mở và thông tuyến, vùng đất xinh tươi, bí hiểm của người Cil mới được hé lộ, dần trở thành tâm điểm dừng chân của nhiều đoàn lữ hành cùng khách nhàn du mê khám phá, chiêm ngưỡng vẻ đẹp miền sơn cước.

Rời Nha Trang đến Đa Chais bằng xe gắn máy, đi trên con đường được chẻ xuyên qua những trái núi khổng lồ, khi đến khu vực giáp ranh địa giới hành chính 2 tỉnh Khánh Hòa-Lâm Đồng, tôi mới cảm nhận được những đường nét diễm lệ của Đa Chais.

Chị Cil K’Đến, Bí thư đoàn xã Đa Chais, một người con của tộc người Cil bộc bạch: Nhờ là xã tận cùng của xứ ngàn thông ít bị người ta dòm ngó nên Đa Chais may mắn giữ được những đường nét, dáng vóc của một thuở nguyên sơ. Thế nên mọi thứ ở Đa Chais, từ con người, cảnh vật đến khí trời, cả thảy đều… thuần khiết. Thuần khiết một cách tuyệt đối.

Nói đến vẻ đẹp của “tiểu thiên đường” Đa Chais, sẽ là thiếu sót nếu quên nhắc đến các loài kỳ hoa dị thảo cùng thú quý hiếm mà chỉ núi thiêng Bidoup mới có: “Những gì bạn thấy chỉ là hình ảnh bên ngoài thôi. Càng vào sâu trong vùng lõi của Đa Chais, bạn sẽ càng choáng ngợp trước nhiều loài động thực vật xinh đẹp ngoài sức tưởng tượng. Rừng Bidoup ở Đa Chais mình có nhiều danh mộc quý như pơmu, cây gió bầu (cho trầm hương, kỳ nam-PV), quế, hồi, cung nữ Langbian, thông hai lá dẹt (cùng thời với khủng long-PV). Về động vật có các loài hiếm và đặc hữu như họa mi Langbian, sẻ thông họng vàng, vượn đen má vàng, khướu đầu đen....” - chị K’Đến, trò chuyện.

Vùng đất của những anh hùng…

Nhắc đến Đa Chais là nhắc đến một tộc người anh hùng với sức mạnh nội lực và thể chất đến phi thường. 48 giờ ở Đa Chais, đi qua các buôn làng, tôi bắt gặp nhiều cụ ông cụ bà tuổi ngoài 70-80, dáng người nhỏ choắt nhưng thản nhiên gùi sau lưng những gùi củi cao hơn thân mình. Tôi cũng gặp những cụ ông, cụ bà, cùng những đứa trẻ người Cil đi lại thoăn thoắt trên những triền núi nhấp nhô, “thân thủ” nhẹ nhàng, linh hoạt khi luồn qua những lùm bụi, cội rễ um tùm, chằng chịt.

Và tôi cũng gặp biết bao người Cil gùi nông sản do họ trồng được như bắp, mì, lúa rẫy, cà phê nặng hàng chục ký lô đi hàng cây số mà gương mặt vẫn điềm nhiên. Chính sức mạnh nội lực thiên thiên này cùng với tính can trường đã đưa người Cil trở thành một tộc người anh hùng giữa núi rừng Bidoup.

“Trước năm 1960, người Cil sống ở các buôn Đạ Tro (Dà Tro), Đưng T’Pó và Đồng Mang. Ngày đó người Cil cư trú trong vài mươi nóc nhà, dân làng chỉ hơn 300 người. Hồi đó Đa Chais là vùng trắng, sự kìm kẹp của bộ máy tề ngụy. Về sau Đa Chais được giải phóng và trở thành vùng căn cứ ác liệt, địch nhiều lần càn quét, khủng bố nhưng bà con vẫn một lòng theo cách mạng.

Anh Ha Quyen, Chủ tịch UBND xã Đa Chais cho biết, sau năm 1975, vì tinh thần quật khởi, kiên cường, không nao núng, lùi bước trước những gian nguy do kẻ thù gây ra và vì những thành tích chống càn-diệt giặc mà Đa Chais được phong là Xã Anh hùng.

Thời kỳ vùng đông bắc Lạc Dương và thị xã Đà Lạt thiếu muối trầm trọng, căn cứ Đa Chais đã tổ chức, động viên một bộ phận bao gồm những người lao động khỏe vượt hàng trăm cây số đường rừng xuống tận vùng biển Vĩnh Hy - Ninh Thuận lấy muối mang về vừa phục vụ nhân dân, vừa cung cấp cho lực lượng của tỉnh, của huyện đóng trên địa bàn xã căn cứ: “Sau ngày miền Nam được hoàn toàn giải phóng, thời kỳ từ giữa năm 1975 đến năm 1987, Đa Chais là xã đi đầu trong việc giải quyết vấn đề Fulrô, lực lượng dân quân tham gia truy quét hàng chục đợt, loại khỏi vòng chiến đấu nhiều tên, nhân dân tự giác kêu gọi, vận động bọn phản động Fulrô trở về trình diện với chính quyền cách mạng. Đạ Chais là một trong những xã giải quyết vấn đề Fulrô tốt nhất và sớm nhất của tỉnh Lâm Đồng, những thành tích đó Đa Chais đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Hai”.

Còn đó những ưu tư!

Bên cạnh câu chuyện về một “tiểu thiên đường” với những anh hùng thời chiến đan xen cùng những luật tục kỳ thú mà nổi bật là tục sơn nữ Cil trả trâu trả bò để “bắt” được người chồng ưng ý..., tôi chạnh lòng khi được Chủ tịch xã Ha Quyen trầm giọng chia sẻ tuy có những đổi thay, tuy hệ thống điện đường trường trạm phủ sóng khắp buôn làng và tuy sống trên “mỏ vàng” Yàng Bic Dùp với nhiều lâm sản, thổ sản quý nhưng người Cil vẫn còn rất nghèo. Đa Chais là xã nghèo còn phải thụ hưởng chính sách 135 của chính phủ dành cho những xã đặc biệt khó khăn.

Bức tranh thiên nhiên thơ mộng và hùng vĩ.

Ông chủ tịch xã ưu tư cho biết nhiều năm rồi, việc phát triển kinh tế theo hướng căn cơ cho người dân luôn mãi là bài toán nan giải do diện tích trồng trọt vì nằm trong phạm vi vườn quốc gia nên hạn hẹp, không thể mở rộng được. Sinh kế chính của nhiều bà con là nuôi bò và thu hái thảo dược bán cho con buôn. Nhưng thảo dược thì bị con buôn ép giá, còn đàn bò vừa qua trải qua trận đại dịch lở mồm long móng “chết mấy chục con”, con buôn nhân đó đục nước béo cò, phao tin sớm muộn gì đàn bò cũng sẽ chết hết vì dịch nên bà con sợ bán tống bán tháo bò nuôi với giá chỉ bằng phân nửa giá trị thực,  điều đó càng khiến đàn bò của xã thêm kiệt quệ, từ “mấy trăm con giờ chỉ còn vài mươi con” – Chủ tịch xã Ha Quyen, thở dài trò chuyện.

Toàn xã Đa Chais hiện có 371 hộ dân, trong đó có 69 hộ nghèo và 54 hộ cận nghèo. Nếu tính sát, số hộ nghèo ở Đa Chais còn đến gần phân nửa số hộ dân. Đây quả là con số buồn lòng.

Tôi rời Đa Chais khi bên tai văng vẳng chia sẻ đong đầy nỗi niềm của Chủ tịch xã Ha Quyen rằng mục tiêu của xã từ nay đến cuối năm là tập trung mọi nguồn lực để gây dựng lại đàn bò. Hỏi khi đàn bò được phục hồi thì Đa Chais có thoát được nghèo thì anh thoáng lộ nét ưu tư. Xem ra cuộc chiến chống cái nghèo ở Đa Chais còn diễn tiến dài dài và đó chính là gam màu tối khó gột rửa ở vùng đất được mệnh danh “tiêu thiên đường” này!

Bích Kiều

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文