Phải gió mùa hè nó đè có chửa

13:21 14/05/2025

Ông Bùi Giáng làm thơ thế nào? Không phải nói gì thêm, thiên hạ đã bàn "nát nước", tức đã bàn "hết nước hết cái".

Thỉnh thoảng đọc nhiều bài thơ ông viết cà rỡn, như giỡn chơi, tưởng chừng như chẳng đâu vào đâu, thế nhưng đọc một lần ắt nhớ, thí dụ:

Người con gái lội qua khe

Bàn chân với nước lạnh đè lên nhau

Nỗi niềm tưởng lại xưa sau

Bàn chân với nước cùng nhau lại đè

Sở dĩ bài thơ hay vì Bùi Giáng đã sử dụng từ "đè" hết sức bất ngờ. Thông thường khi nói đến động tác đè, ta mường tượng lúc ai đó dùng sức áp lên vật gì đó để dằn xuống; hoặc dùng vật có trọng lượng nặng hơn đặt lên bề mặt của vật khác.

Lúc xử án Hoạn Thư, Kiều khen: "Khôn ngoan đến mực nói năng phải lời", tranh Truyện Kiều (NXB Phổ Thông -1957).

Rồi đang ngủ có lúc cảm thấy khó thở, có cảm giác không thể cựa quậy, cử động tay chân, gọi là "bóng đè" - sở dĩ dùng từ bóng, vì bóng ở đây chính là "bóng vía", chứ không cụ thể. Trong tùy bút "Gió lào", nhà văn Nguyễn Tuân viết câu văn cực kỳ ấn tượng với vai trò của từ "đè": "Bụi cát không tích tắc nào nghỉ bay. Trưng mắt quanh mình, trời đất quấy tro nóng. Áp lực không khí đè mình xuống, cấu nghẹt cuống hô hấp. Khí trời ong óng, khí người ráo kiệt".

Cũng với từ "đè", ta hãy quan sát một khổ thơ của Nguyễn Bính nói về trò chơi đánh bài tam cúc. "Bộ bài lá gồm 32 quân như cờ tướng, có thể thức chơi riêng" - theo “Đại từ điển tiếng Việt” (1999): "Người rủ cô tôi đánh tam cúc/ Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen". "Tốt đỏ" đè "tốt đen" là đè thế nào? Trong trò chơi tam cúc, tốt đỏ "có giá" hơn tốt đen, vì thế nó "trên cơ" là không gì bàn cãi. Tuy nhiên, trong cuộc đời thật, "con tốt" còn ám chỉ thân phận bọt bèo, hạng thấp kém, đã "tốt" lại còn "tốt đen" thì đúng là quá nhọ, không gì để nói nữa.

Lúc mới gặp nhau, giữa Kim Trọng và Thúy Kiều đã có tình ý. Tâm trạng của họ, không khác gì nhân vật trong ca dao: "Nhớ ai bồi hổi bồi hồi/ Như đứng đống lửa như ngồi đống than". Với Thúy Kiều:

Nghề riêng nhớ ít tưởng nhiều

Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều lần sang

Từ "đè" xuất hiện ở đây vừa gợi cho ta thấy lúc nàng đi nẻo ấy, trên đường đi ấy ắt có gì dưới chân nên phải đạp, phải đè xuống đặng bước tới? Có thể lắm nhưng với từ "đè" trong ngữ cảnh này còn bày tỏ sự quả quyết, không chần chừ, cứ dấn bước tới. Sự quyết liệt mạnh mẽ này, còn có thể nhìn thấy qua các câu tục ngữ như "Đè đầu cưỡi cổ", "Lấy thịt đè người/ Lấy của đè người", "Lớp sóng sau đè lớp sóng trước" v.v…

Khảo sát thêm từ "đè", ta hãy đọc lại câu ca dao miền Nam:

Gió mùa hè nó đè có chửa

Suốt canh chày thổi lửa cháy râu

Mùa hè, gió thì nóng. Với gió Lào, nhà văn Nguyễn Tuân hóm hỉnh: "Chao ôi còn thứ giống đực giống cái nào dám nghĩ đến nhau lúc gió Lào đang về này. Tiếng thương nhau mà kêu lên bây giờ chỉ là một giọng khàn cố đẩy ra khỏi hầu rất khó mà qua được cổ bóng". Nóng thì nóng. Mặc kệ. Cái sự "có chửa"/ có thai/ có mang/ mang bầu/ "đeo ba lô ngược" vẫn cứ diễn ra. Ngặt thiệt. Thế nhưng không thể do "gió mùa hè", phải từ tác động khác, tỷ dụ:

Hôm qua lên núi hái chè

Gặp thằng phải gió nó đè em ra

Ít ra cái sự bị đè ấy phải là do "thằng phải gió". Đè này đích thị đè ngửa, đè tênh hênh, đè sỗ sàng trong sự đắc thắng, ta còn có thể nhìn thấy trong tùy bút “Sông Đà” của Nguyễn Tuân: "Chưa hề bao giờ tôi thấy dòng Sông Đà là đen như thực dân Pháp đã đè ngửa con sông ta ra đổ mực Tây vào mà gọi bằng một cái tên Tây láo lếu, rồi cứ thế mà phết vào bản đồ lai chữ".

Với từ "phải", một trong những đoạn hay nhất trong “Truyện Kiều” khiến người đọc hả hê, hả dạ, hả lòng còn là lúc Thúy Kiều báo ân báo oán như xử Hoạn Thư: 

Khen cho thật đã nên rằng:

Khôn ngoan đến mực nói năng phải lời

Lạ nhỉ, với một người đã từng hành hạ mình: "Làm cho, cho mệt, cho mê/ Làm cho đau đớn, ê chề cho coi", sao nàng lại khen? Sở dĩ khen bởi lời bào chữa của Hoạn Thư nói năng "phải lời", là nói "đúng lời", hợp lẽ phải, không sai một lời nào khiến Thúy Kiều không thể bắt bẻ, vì thế đành phải khen là vậy. Thế thì xin hỏi câu thơ của Hồ Xuân Hương:

Có phải duyên nhau thì thắm lại,

Đừng xanh như lá bạc như vôi.

Ta hiểu thế nào về từ "phải/ phải duyên"? Dễ quá, "phải" ở đây chính là "đúng". Hiểu thế, không sai. Nhưng sai ở chỗ, người Việt không nói "đúng duyên" mà nói "hợp duyên", là duyên số hợp nhau. Xét từ "phải" theo nghĩa này, ta còn gặp trong câu ca dao: "Ba gian nhà rạ bà xòa/ Phải duyên xem tựa chín tòa nhà lim". Ta thấy với từ "phải", trong “Truyện Kiều” được sử dụng cả thẩy 57 lần nhưng chỉ 1 lần có từ "phải duyên":

Gặp nàng khi ở Châu Thai

Lạ gì quốc sắc thiên tài phải duyên

Ta còn gặp từ "phải" trong nhiều câu cửa miệng nhưng chắc gì được hiểu theo nghĩa là "đúng". Thí dụ, một người bảo: "Không biết X ăn phải đũa ai mà nói năng ba trợn quá" - phải ở đây lại hiểu là nhầm/ nhầm đũa - thành ngữ này ám ai đó chỉ nhiễm thói xấu của người khác.

Với cô gái trong câu ca dao: "Gặp thằng phải gió" thì sao? Hơn 350 năm trước, “Từ điển Việt-Bồ-La” (1651) đã ghi nhận từ "phải gió", thế nhưng không liên quan gì về nghĩa mà hiện nay ta đã hiểu là tiếng rủa. Rủa với mức độ thế nào? Rằng thưa, rủa nhẹ nhàng, có thể chỉ "rủa yêu/ mắng yêu", tùy ngữ cảnh, chứ không phải rủa sa sả, chửi tắt bếp, mắng vuốt mặt không kịp. Trường hợp này, ta có thể nhìn ra thái độ của cô nàng khi kể lại chuyện "gặp thằng phải gió", nếu bực tức, nguyền rủa ắt phải dùng từ khác độc địa hơn. Rõ ràng khi hiểu đúng nghĩa của từ trong tiếng Việt, ta sẽ thấu hiểu sắc thái của câu phê phán. 

"Phải/ phải gió" ban đầu được dùng theo nghĩa như từ "phải" trong “Truyện Kiều”: "Nàng rằng phải bước lưu ly/ Phận hèn vâng đã cam bề tiểu tinh", "Buồng the phải buổi thong dong/ Thang lan rũ bức trướng hồng tẩm hoa ", "Những là nương náu qua thì/ Tiểu thư phải buổi mới về ninh gia"… là được, gặp, bị mắc phải. Với từ "phải gió", “Từ điển Việt-Bồ-La” (1651) giải thích: "trúng gió", là ta hiểu theo nghĩa hiện nay: "Bị luồng gió đột ngột tác động vào, làm cho mắc phải bệnh" - “Đại từ điển tiếng Việt”  (1999).

Với từ "đè", một khi phát hiện ra sự vô lý do "gió mùa hè nó đè có chửa" thì ta không thể giải thích "đè" như đã hiểu, mà, "đè" chính là hàm nghĩa nhằm theo hướng, hướng tới… Vậy khi Thúy Kiều: "Nghề riêng nhớ ít tưởng nhiều/ Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều lần sang" không thể hiểu là trên đường đi ấy ắt có gì dưới chân nên phải đạp, phải đè xuống đặng bước tới. Phải hiểu là nàng cứ nhắm hướng Lam Kiều để sang nhà Kim Trọng, vì đã biết chắc chắn vị trí đó; hoàn toàn khác với lúc nàng bị hai tên đầu trâu mặt ngựa Khuyển, Ưng bắt cóc: "Buồm cao lèo thẳng cánh thuyền/ Đè chừng huyện Tích băng miền vượt sang". Đè chừng là phỏng chừng, nhắm chừng, áng chừng, phiên phiến chứ không chính xác.

Từ "đè" trong câu ca dao "Gió mùa hè nó đè có chửa" là ngụ ý than phiền, thở than, ai đời, ai dè cô ấy lại "có bầu" trong thời tiết mùa hè. Thế mới ngặt vì sự việc này xảy ra không phù hợp hoàn cảnh, thời điểm hiện tại. "Đè" trong tình huống này, cũng chính là "nhè", tỷ dụ, ai đó nói: "Dù cương quyết bỏ nhậu, thế mấy bồ tèo cứ đè mình rủ rê ít ly y lít. Khổ thiệt". Đè/ nhè là nhắm vào, hướng đến…

Đầu thế kỷ XX, lúc bọn mắt xanh mũi lõ gương ngọn cờ Tam tài trên nước Nam, tại Sài Gòn cụ thể là chỗ Bồn Kèn, có lần hai thi sĩ nổi tiếng Tôn Thọ Tường và Huỳnh Mẫn Đạt tình cờ chạm mặt nhau nhau. Vị trí Bồn Kèn là chỗ giao nhau giữa hai đại lộ lớn Charner (Nguyễn Huệ) và Bonard (Lê Lợi, quận 1) - nơi có nhiều khách sạn, cửa hàng kinh doanh thương hiệu lớn không của một thời. Do không hợp tác với "tân trào" nên lúc bỗng đâu lại gặp ông Tường - bạn khác chí hướng, không thể lánh mặt làm ngơ, ông Đạt thở dài:

Cừu mã năm ba dạo cặp kè,

Duyên sao giải cấu khéo đè ne.

"Giải cấu" là tình cờ gặp nhau, ta cũng gặp trong câu ca dao: "Em nghe anh hỏi câu này/ Cái duyên giải cấu ai bày gặp nhau?". "Đè ne" là chỉ sự việc trớ trêu, cắc cớ, chuyện đâu đâu bỗng ập đến với mình; ngoài ra, "đè ne" còn có nghĩa khác là "nghi ngờ cho", cùng nghĩa với "đè nén"- theo “Đại Nam quấc âm tự vị” (1895).

Trải theo năm tháng, với từ "đè nén", nay được hiểu là bị chèn ép, ức hiếp, kiềm hãm đến tột cùng, mất tự do, không thể cựa quậy... Với từ này, nhiều người hẳn còn nhớ đến câu văn ấn tượng trong truyện ngắn “Chí Phèo” của Nam Cao: "Than thở chẳng ích gì cho ai, cái bọn dân đinh suốt đời bị đè nén sở dĩ bị đè nén suốt đời chỉ vì khi bị đè nén chúng chỉ biết than thở chứ không biết làm gì khác".

Lê Minh Quốc

Ngày 9/2, Công an TP Hà Nội cho biết, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã điều tra, làm rõ 2 nhóm đối tượng sử dụng bình xịt hơi cay, súng bắn pháo diêm đuổi đánh nhau, gây rối trật tự công cộng trên địa bàn phường Cửa Nam. Căn cứ vào các tài liệu thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã tạm giữ hình sự 10 đối tượng về hành vi “Gây rối trật tự cộng”.

Tết Bính Ngọ 2026 đang đến gần, TP Hồ Chí Minh đã chủ động chuẩn bị nguồn hàng hóa thiết yếu với tổng giá trị hơn 26.000 tỷ đồng, trong đó trên 9.000 tỷ đồng dành cho chương trình bình ổn thị trường. Không chỉ bảo đảm dồi dào nguồn cung, Thành phố còn siết chặt kiểm soát chất lượng, an toàn thực phẩm, giữ giá ổn định để người dân yên tâm mua sắm Tết.

Bộ Quốc phòng Nga thông báo đánh chặn 27 tên lửa từ hệ thống HIMARS của Ukraine nhắm vào lãnh thổ Nga trong vòng 24h, đánh dấu một trong những đợt tập kích quy mô đáng kể nhất.

Những ngày giáp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, lưu lượng người và phương tiện xuất nhập cảnh qua Cửa khẩu quốc tế Cha Lo (Quảng Trị) tăng cao, tiềm ẩn nguy cơ gia tăng các hoạt động buôn lậu, vận chuyển hàng cấm và gian lận thương mại.

Thông tin từ Trung tâm dự báo khí tượng thủy văn Quốc gia, hiện nay, không khí lạnh đã ảnh hưởng đến Bắc Bộ, Bắc Trung Bộ và một số nơi ở Trung Trung Bộ gây mưa, mưa rào và có nơi có dông.

Việc Canada và Pháp mở lãnh sự quán tại Nuuk, thủ phủ của Greenland hôm 6/2, từ góc nhìn hình thức, chỉ là một câu chuyện ngoại giao thường nhật. Nhưng từ góc nhìn quyền lực, đó là hành động "chốt vị trí" trong một không gian đang đổi nhịp: Bắc Cực không còn là phần "rìa" của địa chính trị, mà dần trở thành phần "lõi" của an ninh Bắc Đại Tây Dương, của cạnh tranh năng lực giám sát - cảnh báo sớm, và của đường dây lợi ích tài nguyên - hạ tầng - vận tải.

Trong nỗ lực khắc phục "thẻ vàng" IUU của Ủy ban châu Âu, ứng dụng công nghệ và chuyển đổi số trong quản lý tàu cá đang trở thành giải pháp trọng tâm, mang tính nền tảng nhằm nâng cao hiệu quả quản lý nghề cá, bảo đảm minh bạch, hợp pháp trong khai thác thủy sản của Việt Nam.

Trong dòng chảy lịch sử cách mạng Việt Nam, có những từ ngữ không chỉ mang giá trị ngôn từ, mà còn kết tinh thành biểu tượng tinh thần, trở thành mệnh lệnh của thời đại và dấu ấn của ý chí dân tộc. “Tiến lên” là một trong những từ ngữ như vậy, từ những vần thơ chúc Tết hào sảng của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đến thông điệp chính luận sâu sắc trong bài viết “Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta” của Tổng Bí thư Tô Lâm.

Trong chương trình công tác tại tỉnh Nghệ An, chiều 8/2/2026, tại xã Kim Liên, Đoàn đại biểu Bộ Công an do Thượng tướng Phạm Thế Tùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an làm Trưởng đoàn đã đến dâng hoa, dâng hương tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Đền Chung Sơn - đền thờ gia tiên Chủ tịch Hồ Chí Minh và Khu di tích lịch sử Quốc gia đặc biệt Kim Liên.

Đơn vị Cảnh sát Gìn giữ hòa bình số 1 của Bộ Công an Việt Nam (VNFPU1) chính thức được Liên hợp quốc phê duyệt nâng từ Cấp độ 2 lên Cấp độ 3 trong Hệ thống sẵn sàng năng lực (PCRS), khẳng định bước tiến quan trọng về năng lực, uy tín và cam kết trách nhiệm của Việt Nam trong hoạt động gìn giữ hòa bình toàn cầu.

Nhiều năm trở lại đây, việc đốt vàng mã quá nhiều ở những nơi tâm linh như đền, đình, chùa, đã là tiếng chuông cảnh tỉnh và nhắc nhở thực hành chống lãng phí.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文