Tấm lòng thiện biết tự lung linh tỏa sáng

15:23 28/02/2012

“Một bữa cơm chỉ có giá 1.000 đồng, chỉ với rau và cơm, thì hỏi làm sao các em ấy có thể lớn được. Đã vậy, trời lại lạnh căm căm, những đôi chân trần luôn phải bám đất, những tấm áo mong manh sao chống chọi được với quãng đường dài tới lớp. Thương lắm các em nhỏ vùng cao...”. Đó là những lời tâm sự thật lòng của bạn Minh Hoàng - học sinh lớp 10 trường Phổ thông Chuyên Sư phạm, một thành viên trong nhóm “The present” nói với tôi lúc đầu mới gặp.

“The present” là một nhóm gồm 3 thành viên: Nguyễn Trần Gia Linh, Lê Minh Hoàng (học sinh Phổ thông Chuyên Sư phạm) và Trịnh Hà My (học sinh trường chuyên Hà Nội - Amsterdam). “ The Present” có nghĩa là một món quà - một món quà gồm cả vật chất lẫn tinh thần mà các bạn ấy muốn gửi tới đồng bào và trẻ em vùng cao, thông qua dự án “Bữa cơm có thịt” do nhà báo Trần Đăng Tuấn khởi xướng.

Lòng thiện bắt nguồn từ trái tim biết rung cảm

Gặp Nguyễn Trần Gia Linh và Lê Minh Hoàng tại một quán cafe nhỏ, ấm áp trên đường Trần Quốc Hoàn, tôi không khỏi ngạc nhiên khi hai bạn ngồi trước mình vẫn còn đang là học sinh phổ thông, vậy mà lại có thể làm được một công việc ý nghĩa đến như thế. Nét mặt thanh tú, thư sinh, và một vẻ thông minh, dễ mến là điểm đầu tiên tôi nhận thấy trên khuôn mặt Gia Linh và Hoàng - hai trong ba thành viên của nhóm “The Present”.

Chưa kịp ngồi ấm chỗ, Minh Hoàng đã nhanh nhảu nói: “Tiếc quá chị ạ, hôm nay do em và bạn Gia Linh đều bận học, không thì đã cùng tham gia chuyến đi lên A Pa Chải, trong dự án “Bữa cơm có thịt”, cùng với cả các cô chú và cả chị Hà My nữa. Hi vọng sang hè, chúng em sẽ được đi. Nóng lòng muốn gặp các em bé vùng cao lắm rồi”. Nói xong, Minh Hoàng nở nụ cười tươi rói.

Vừa xoa đôi tay vào nhau, Gia Linh nói với giọng còn run run vì lạnh: “Cũng rất tình cờ thôi ạ, một lần em lang thang vào đọc blog cá nhân của chú Trần Đăng Tuấn, em có thấy được hình ảnh và những câu chuyện có thật về cuộc sống của trẻ em vùng cao. Lúc ấy, thương các em lắm, chỉ biết mình cần phải làm gì đó để giúp đỡ các em, dù là bé thôi cũng được”.

Hai bạn Lê Minh Hoàng và Nguyễn Trần Gia Linh.

Còn với Minh Hoàng, hình ảnh những em bé đi chân trần trên đất, tay chân thâm tím vì cái lạnh, khuôn mặt nhem nhuốc hiện hữu trên từng bức ảnh đã làm cho bạn ám ảnh nhiều lần. Hoàng nói thêm: “Một bữa ăn cho trẻ mầm non, chỉ có cơm và rau, thì làm sao các em bé ấy có thể lớn được...”. Nói xong, cậu cúi mặt nhìn xuống, gương mặt đầy lo âu ẩn hiện sau cặp kính cận dày cộp, như còn chứa nhiều trăn trở, suy nghĩ lắm.

Còn với Gia Linh, hình ảnh em nhớ nhất tới các em nhỏ vùng cao lại là một hình ảnh đầy ngộ nghĩnh: “Đọc blog của chú Tuấn, bên cạnh sự thiếu thốn, nghèo đói, rét mướt của mùa đông ở vùng cao đã làm các em nhỏ co ro trong giá lạnh, em lại nhận thấy nét hồn nhiên, ngây thơ và ngộ nghĩnh khi thấy các em được mặc tấm áo mới, được xỏ chân vào đôi dép mới mà các nhà tài trợ trao tặng. Hình ảnh đấy làm em thấy ấm lòng hơn, và càng thôi thúc em phải làm gì đó cho các em ấy”.

Chưa một lần được trực tiếp gặp các em nhỏ vùng cao, chưa một lần được đặt chân tới những miền đồi núi xa xôi, nơi cái nghèo, cái đói vẫn quanh quẩn bám lấy từng buôn  làng, hiện hữu trên từng gương mặt các em nhỏ, vậy mà các bạn ấy đã thấu hiểu được hoàn cảnh của các em nhỏ, và đã trực tiếp biến nó thành hành động thật đáng khâm phục. Gia Linh là người đã đưa ra ý tưởng làm postcard để bán đầu tiên. Linh đã nghĩ ra ý tưởng thiết kế, in và bán những postcard về phong cảnh cũng như về con người vùng cao. Mỗi postcard bán ra với giá 8.000 đồng, và sẽ được trích 5.000 đồng vào quỹ “Bữa cơm có thịt” của nhà báo Trần Đăng Tuấn, để góp phần cải thiện bữa ăn cho các em.

Gia Linh cho biết: “Ý tưởng đến với em cũng tình cờ lắm. Sau khi đọc và hiểu hoàn cảnh của các em nhỏ vùng cao, em muốn xin tiền bố mẹ để giúp đỡ các em ấy, nhưng cảm thấy việc đó không được lâu dài, mà cũng không nhiều ý nghĩa. Em đã ấp ủ phải tự mình làm cái gì đó, vừa giúp đỡ các em về vật chất, lại vừa làm ấm lòng các em ấy hơn”. Sau đó, Gia Linh đã mạnh dạn vay tiền bố mẹ để in postcard và làm một số tờ rơi. Ngay lần in đầu tiên, các bạn đã quyết định in 4.000 tấm liền nên số tiền tiết kiệm không đủ, đành phải nhờ bố mẹ đứng ra cho vay. “Bố mẹ em ủng hộ lắm khi biết em làm công việc này. Quyết là chúng em làm thôi, và hình như ai cũng đầy hứng khởi chị ạ”. Linh cười tươi khi kể lại.

Sáng bừng những trái tim thiện nguyện

Linh và Hoàng vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên khi mà người hai tranh thủ cả buổi sáng được nghỉ học mang những tấm postcard tới các cơ quan, văn phòng công sở làm việc để rao bán. Đầu tiên là nơi làm việc của mẹ Gia Linh. Nhớ lại kỉ niệm đầu tiên ấy, Minh Hoàng kể: “Lần ấy, khi bọn em tới để bán postcard và nói cho mọi người biết về dự án bán tranh, cũng như dự án “Bữa cơm có thịt” . Thấy các cô, các chú ấy có vẻ bận nên hình như không lắng nghe chăm chú lắm làm em và Linh chỉ biết nhìn nhau, thấy hơi buồn”. Nhưng cuối cùng, mọi người cũng đã nhiệt tình ủng hộ, và mua cũng khá là nhiều, thậm chí có người còn trực tiếp ủng hộ tiền, khiến ai cũng vui.

Ngay buổi chiều đó, Gia Linh và Minh Hoàng lại vội về trường học cho kịp buổi chiều, hết giờ là lại chạy xô ra rạp Hồng Hà để tiếp tục công việc của mình. Khi thấy các cô, các chú trong đoàn biểu diễn đang tranh thủ ăn cơm, để lát sau diễn tiếp, hai bạn không ngần ngại, lấy hết dũng khí, tự tin và sự nhiệt tình, một lần nữa đưa tận tay các cô, các chú những tờ rơi giới thiệu về việc bán postcard. “Chắc đó là giờ giải lao, các cô chú ấy tranh thủ ăn, nên cũng không chú ý lắm tới bọn em, còn kiểu như không nhìn thấy bọn em nữa cơ. Em và Minh Hoàng một lần nữa lại buồn thiu, không biết nói gì tiếp nữa. Nhưng cũng may sao, sau đó, các cô chú ấy cũng nhiệt tình mua ủng hộ làm chúng em cũng vui hơn và phần nào thấy được an ủi”, Gia Linh cho biết thêm.

“Sau buổi đi bộ mệt lử ngày hôm đó, vì vừa phải đi nhiều, vừa phải nói nhiều, nên về nhà, chân ai cũng rã ra, mỏi nhừ, nhưng mà trong lòng thì vui lắm. Nguyên ngày hôm đó thôi, chúng em bán được khá là nhiều postcard” - Minh Hoàng nhớ lại. Ngoài việc tự mình đi bộ tới các cơ quan, công sở, Minh Hoàng còn cho biết, các bạn còn tận dụng mối quan hệ họ hàng của mình, tận dụng môi trường lớp học để tuyên truyền, kêu gọi mọi người mua postcard ủng hộ cho dự án.

“Một mình mình làm không xuể, thì nhiều người chung tay là làm được mà chị” - Minh Hoàng vừa cười vừa nói. Nhớ nhất là lần cậu em trai học lớp 5 của Minh Hoàng khi thấy anh tham gia bán postcard cũng háo hức tham gia và ủng hộ anh nhiệt tình. Nhắc tới cậu em mình, Hoàng cười tươi, kể: “Cu em nhà em ngộ nghĩnh và cũng nghịch lắm. Nó cứ hỏi em đủ mọi thứ về dự án, rồi có cả những câu hỏi thật khó mà trả lời. Rồi sau đó, nó cũng xung phong mang postcard tới lớp bán cho em. Thế là hôm sau, đi học về, cu cậu hí hửng khoe là đã bán cho em được tận 8 tấm liền. Đó là cộng tác viên nhỏ tuổi nhất của nhóm đấy ạ”.

Cho tới thời điểm hiện tại, việc bán postcard cũng đã gần hoàn thiện, số tiền ấy sẽ được dùng để góp vào dự án “Bữa cơm có thịt” với hi vọng giản dị mà vô cùng có ý nghĩa. Gia Linh nói: “Từ ngày có dự án ấy, em thấy bảo các em nhỏ chăm đi học lắm, bởi đi học, các em mới được ăn cơm với thịt, được ăn cơm no. Mong sao, chẳng bao lâu nữa, sẽ không còn cảnh em nhỏ nào phải nhịn ăn để tới lớp, phải mặc phong phanh trong những ngày đông giá rét như thế này”. Nói tới đây, cô bạn trẻ trầm giọng hẳn xuống, đôi mắt đượm buồn.

Những ngày Tết, khi cái lạnh đang len lỏi vào từng con hẻm, từng ngõ ngách trên đường phố Hà Nội, mọi người hễ cứ đi ra khỏi nhà là ai cũng nai nịt gọn gàng, kín mịt, hết áo nọ đến quần kia mà còn kêu rét. Nhưng liệu có ai chợt nhận ra ở đâu đó, trên những sườn núi cao ngất, nơi nhiệt độ luôn xuống mức âm, nơi có những em nhỏ đang co ro trong manh áo lạnh, đang gồng mình chống chọi với cái đói, cái rét chăng? “Bữa cơm có thịt” nghe chừng đơn giản đối với những người thành phố, sao với các em bé vùng cao lại khó khăn và hiếm hoi đến thế. Thậm chí, khi có thịt để ăn, các em cũng không dám ăn nhiều, thịt luôn được để sang một bên góc bát, chỉ dám ăn cơm không, vì muốn dành thịt cho bát sau, sợ hết thịt...

“Hạnh phúc đến từ sự sẻ chia, chỉ đơn giản, đó là những hành động rất nhỏ, nhưng vô tình chúng ta quên đi... Hãy chung tay góp sức vì một cuộc sống tươi đẹp hơn, vì một cuộc sống ấm no hơn của những trẻ em vùng cao, hay đơn giản chỉ vì một “bữa cơm có thịt” cho những đứa trẻ tội nghiệp.” Đó là thông điệp đầy ý nghĩa mà các bạn trong nhóm “ The present” gửi gắm tới mọi người

Đọc tiểu thuyết lịch sử Trung Quốc, chúng ta thường mê mẩn với những chiến mã nổi tiếng như Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử, Xích Thố, Ô Vân Đạp Tuyết, Đích Lư... Nhưng, ít người biết rằng, trong lịch sử nước ta, cũng không hiếm những chiến mã lừng danh. Chỉ có điều, chúng ta ít tiểu thuyết lịch sử nổi tiếng để đưa câu chuyện đến với đông đảo công chúng.

Ngày 15/2 (tức ngày 28 tháng Chạp), ghi nhận của phóng viên Báo CAND cho thấy, trên nhiều tuyến phố tại Hà Nội, giao thông  thông thoáng khác hẳn ngày thường. Tại khu vực bến xe phía Nam, nước Ngầm, Mỹ Đình, lượng khách đi lại cũng đã thưa hơn. Không khí ở Cảng hàng không quốc tế Nội Bài cũng dần “hạ nhiệt”.

Ngày 15/2, Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) đã công bố Thông tư ban hành Quy chế tuyển sinh các ngành đào tạo trình độ đại học và ngành Giáo dục Mầm non trình độ cao đẳng năm 2026 sau khi tiếp thu các góp ý của xã hội, đặc biệt là chuyên gia, học sinh, giáo viên và các cơ sở giáo dục. 

Bảo hộ công dân là công tác “muôn hình vạn trạng”, Thứ trưởng Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng cho rằng giữa những bất ổn toàn cầu ngày càng gia tăng, bất định và khó lường, câu chuyện bảo hộ công dân lại càng phức tạp hơn nữa.

Trước thềm Xuân Bính Ngọ 2026, tìm về vùng đất Xuân Thành, xã An Xuân, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên trước đây – nay thuộc địa phận xã Tuy An Tây, tỉnh Đắk Lắk; đắm mình trong không gian sương mù lãng đãng trên những ngọn đồi, ngồi bên tách trà thơm hương vị đồng quê nơi này, nhấm nháp đặc sản chuối ép sấy dẻo nổi tiếng, PV Báo CAND được nhiều lão nông kể chuyện Hội đua ngựa Gò Thì Thùng.

Những năm qua, đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đã có những bước chuyển mình rõ nét, toàn diện trên các lĩnh vực kinh tế, văn hoá-xã hội, quốc phòng và an ninh. Những đổi thay hôm nay không chỉ là những công trình hạ tầng được đầu tư, đời sống nhân dân ngày càng nâng cao, mà quan trọng hơn, đó là minh chứng sinh động cho sự đúng đắn, nhất quán trong đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và sự quan tâm sâu sắc của Trung ương, của tỉnh và địa phương đối với vùng biển, đảo tiền tiêu của Tổ quốc.

Những ngày đầu năm 2026, khi hoa mận, hoa đào khoe sắc khắp núi rừng Tây Bắc, chúng tôi có dịp đến thăm Phòng Cảnh sát hình sự, Công an tỉnh Lai Châu - đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới. Năm 2025, đơn vị đã ghi dấu ấn với cuộc đột kích vào tận sào huyệt, bắt 59 đối tượng trong đường dây lừa đảo hơn 8.000 người, với số tiền khoảng 300 tỷ đồng, tại Vương quốc Campuchia.

“Bờ sông lặng sóng” - tên truyện ngắn của Vũ Ngọc Thư, được trao giải Nhì (không có giải Nhất) Cuộc thi truyện ngắn Báo Văn nghệ 2022-2024 - bỗng trở thành một ẩn dụ gợi nhiều suy nghĩ cho đời sống văn chương Việt 2025.

Tháng 11/2025, miền Trung, Tây Nguyên đất trời vần vũ, ngày lại ngày, mưa đổ sụt sùi, cả vùng trắng xóa. Nước từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ về, càn quét làng mạc, dân cư trong tích tắc. Trong tiếng thất thanh cầu cứu của đồng bào, một mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát được Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng ban ra: Khẩn cấp cứu dân!

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文