Longyearbyen: Thị trấn cấm "chết"

17:20 19/12/2019
Tại thị trấn nhỏ Longyearbyen ở Na Uy có một điều luật vô cùng đặc biệt mà chắc chắn ai mới nghe cũng không thể tin đó là sự thật, nhưng nó đã được chính phủ nước này thông qua, đó là Luật cấm chết tại thị trấn.


Longyearbyen nằm tại thung lũng Longyeardalen và ven bờ Adventfjorden, một vịnh thuộc vịnh hẹp Isfjorden, nằm ở bờ biển phía tây của đảo Spitsbergen. 

Nơi đây là điểm định cư lớn nhất với khoảng 2.000 cư dân và là trung tâm hành chính của Svalbard, Na Uy. 

Thị trấn gần Cực Bắc nhất thế giới này có đầy đủ các tiện ích, cơ sở giáo dục, văn hóa, cứu hỏa, đường bộ và cảng với những ngôi nhà đầy màu sắc giữa mênh mông băng tuyết trắng... 

Nhìn vào khung cảnh thơ mộng cùng mật độ dân số đông đúc, không ai có thể tin nổi Longyearbyen có một luật lệ rất khác thường - “Cấm người dân được chết”.

Theo đó, cái chết bị nghiêm cấm ở đây từ năm 1950, khi người ta phát hiện những thi thể trong nghĩa trang địa phương không bị phân huỷ dưới tầng đất bị đóng băng.

Nằm trên vòng Bắc Cực, Longyearbyen có nhiệt độ dưới -15 độ C, đôi khi xuống tới -25,6 độ C, điều đó đồng nghĩa với mặt đất và những thứ được chôn vùi dưới lòng đất Longyearbyen sẽ ở trạng thái đóng băng gần như vĩnh viễn, dù nhiệt độ bề mặt tăng lên trong mùa hè. 

Trong một năm, Longyearbyen có 116 ngày chỉ có ban đêm và 100 ngày chỉ có ban ngày. Từ đầu tháng 11 tới đầu tháng 2, thị trấn này được ngự trị hoàn toàn bởi màn đêm. Đến giữa tháng 4 sẽ xuất hiện hiện tượng “mặt trời giữa đêm” và kéo dài đến cuối tháng 8. 

Hầu hết mọi người đều chào đón hiện tượng mới lạ này, nhưng sau một thời gian dài đằng đẵng như thế, cái hào hứng ban đầu sẽ dần biến mất. Các thói quen sinh hoạt của người dân cũng phải thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh tự nhiên. Ví dụ như giấc ngủ đêm được diễn ra trong ánh nắng chói chang của ban ngày.

Năm 1990, khi các nhà khoa học khai quật một số xác chết để tìm hiểu hiệu ứng đóng băng vĩnh viễn, họ phát hiện trong thi thể một người chết vì bệnh cúm vào năm 1918, virus chết người này còn sống, được bảo quản trong tình trạng tốt và vẫn có khả năng lây lan.

Ngoài ra, cơ thể người chết không bị phân hủy còn thu hút các loài động vật hoang dã (như gấu Bắc Cực) nên những người bị bệnh hoặc sắp chết ở thị trấn này đều được vận chuyển đến nơi khác để chữa trị hoặc chờ chết. 

Đột tử là một trong các hành vi bị xếp vào hành vi “vi phạm pháp luật”. Nghĩa trang nhỏ của thị trấn đã ngừng việc chôn cất từ cách đây hơn 70 năm. Tại đảo này không có nhà dưỡng lão hay bệnh viện. Phụ nữ mang thai cũng phải rời khỏi đảo vài tuần trước khi sinh và chỉ trở về nhà khi em bé đã chào đời.

Kỹ sư cao cấp Jan Christaian Meyer, đồng thời cũng là phụ tá giáo sư tại Đại học Khoa học và Công nghệ Na uy ở Trondheim cho biết: “Nếu bạn đang bị bệnh nặng và không thể qua khỏi, chính phủ và người dân tại đây sẽ nổ lực hết sức đưa bạn đến đất liền, thay vì để bạn chết tại đây”.

Như vậy, bí ẩn đằng sau điều luật “cấm chết” tại thị trấn Longyearbyen hoàn toàn xuất phát từ mong muốn mang lại cho người dân một cuộc sống tốt đẹp hơn. Với ý nghĩa tốt đẹp này, đến nay bộ luật trên vẫn còn tồn tại và không một người dân nào sinh sống tại thị trấn đưa ra lời than phiền về nó.

Cấm chết không phải là luật lạ lùng duy nhất ở nơi hiếm khi có ánh nắng mặt trời này. Người Longyearbyen không được phép nuôi mèo vì loài này có thể giết hại chim chóc, gia cầm - những con vật rất khó sống sót ở đây. Trước khi vào nhà người dân hay các toà nhà công cộng, mọi người phải cởi giày dép ra. Ngoài ra, chỉ những ai có việc làm mới được cư trú trên đảo vì họ phải tự lực cánh sinh mới có thể tồn tại được ở nơi khắc nghiệt này.

Thắng Trần

Khi một tiêm kích bị bắn hạ hoặc gặp nạn trên chiến trường, việc tìm kiếm phi công không đơn thuần là cứu hộ mà là một chiến dịch quân sự phức hợp. Với Mỹ, đây là nhiệm vụ ưu tiên cao, được triển khai theo mô hình tìm kiếm – cứu nạn trong tác chiến (CSAR), kết hợp công nghệ hiện đại, lực lượng đặc nhiệm và phản ứng gần như tức thì.

Hơn 200 hộ dân sống dọc chân núi Chư Yang Hanh, xã Yang Mao, tỉnh Đắk Lắk đang thấp thỏm khi mùa mưa ở Tây Nguyên đã cận kề. Người dân càng lo lắng hơn khi nơi đây đã từng xuất hiện sạt trượt núi trong cơn bão số 13 năm ngoái, trong đó có nhiều nhà bị vùi lấp, cuốn trôi hoàn toàn…

Vấn đề ô nhiễm không khí đang trở thành thách thức lớn đối với TP Hồ Chí Minh khi mật độ giao thông cao, hoạt động công nghiệp ngày càng gia tăng... Trước yêu cầu cấp bách đó, UBND TP Hồ Chí Minh đã ban hành kế hoạch hành động về kiểm soát ô nhiễm và quản lý chất lượng môi trường không khí giai đoạn 2026-2030, tầm nhìn đến năm 2045.

1.118 tác giả dự thi với hơn 3.000 tác phẩm là những con số “biết nói” chứng tỏ sức hấp dẫn của cuộc thi thơ mang tên “Xuân mới” do Chi hội Nhà văn Công an tổ chức. Hàng nghìn tác giả thuộc nhiều độ tuổi, ngành nghề, vùng miền khác nhau đã cùng hội tụ so tài, tạo nên một bức tranh thi ca muôn màu, muôn sắc, phong phú về chủ đề, đa dạng về bút pháp, linh hoạt về giọng điệu, mới mẻ trong cách thể nghiệm.

Chỉ còn ít thời gian nữa là bước vào cao điểm mùa mưa, TP Hồ Chí Minh đang khẩn trương triển khai hàng loạt giải pháp nhằm giảm thiểu tình trạng ngập nước – “căn bệnh mãn tính” của đô thị lớn nhất cả nước. Từ chỉ đạo quyết liệt của UBND TP Hồ Chí Minh đến sự vào cuộc đồng bộ của các sở, ngành, địa phương, cuộc đua chống ngập năm 2026 đang được đẩy lên cao, với mục tiêu vừa giải quyết cấp bách trước mắt, vừa hướng đến lâu dài.

Những thông tin liên quan đến một số cầu thủ nhập tịch Indonesia đang thi đấu tại Hà Lan gần đây cho thấy sự khác biệt giữa quy định của Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA) và luật pháp quốc gia, đồng thời đặt ra vấn đề pháp lý đáng chú ý đối với xu hướng sử dụng cầu thủ nhập tịch trong bóng đá hiện đại.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文