Phía trước của tiểu thuyết

09:32 20/12/2015
Cuộc thi tiểu thuyết lần thứ 4 (2011-2015) của Hội Nhà văn Việt Nam là một sự kiện thu hút sự quan tâm của đông đảo công chúng yêu văn học nước nhà. Cuộc thi đã thu hút 144 tác giả tham gia với 170 tác phẩm, có 34 tác phẩm lọt qua vòng sơ khảo, 12 tác phẩm đoạt giải. Đó là những con số biết nói. Cuộc thi không có giải A. Điều này làm không ít người băn khoăn.


Có 3 giải B (“Người thứ hai” của Tô Hải Vân, “Chim ưng và chàng đan sọt” của Bùi Việt Sỹ, “Mảnh vỡ của mảnh vỡ” của Vĩnh Quyền). Có chín giải C (“Bác sỹ trưởng khoa” của Vũ Oanh, “Vùng sâu” của Tô Nhuận Vỹ, “Thạch trụ huyết” của Nguyễn Trần Bé, “Hát” của Trần Nhã Thụy, “Dư chấn 3,5 độ richter” của An Bình Minh, “Gã Tép Riu” của Nguyễn Bắc Sơn, “Cuộc đời ngoài cửa” của Nguyễn Danh Lam, “Seo sơn” của Vũ Quốc Khánh, “Đốt trúc” của Nguyễn Đắc Như).        

Nhìn vào độ tuổi của các cây bút tiểu thuyết đạt giải (người trẻ nhất là Nguyễn Danh Lam sinh 1972, Tô Nhuận Vỹ sinh năm 1941) thấy giật mình vì không có tác giả nào dưới 40 (hãy thử nhớ lại trước năm 1945, sẽ thấy những tiểu thuyết gia như Vũ Trọng Phụng, Nguyên Hồng, đều phát tiết văn tài ở độ tuổi 20). Ai đó nói rằng viết tiểu thuyết phải có trải nghiệm, phải đầy vốn sống, nghĩa là phải sống nhiều. Nhưng ít ai lại nghĩ rằng sức trẻ cũng lại là một lợi thế, một năng lượng tương lai. Những tài năng văn chương cổ kim, đông tây đều không chờ tuổi. Thôi thì hãy đợi đấy, nói như một bộ phim hoạt hình Nga nổi tiếng.

“Người thứ hai”, một trong ba tác phẩm đoạt giải B.

Cảm hứng thế sự - đời tư nổi bật, đậm đà trong các tác phẩm dự thi và đạt giải. Trong tổng số 12 tác phẩm được giải chỉ có “Vùng sâu” của Tô Nhuận Vỹ, “Mảnh vỡ của mảnh vỡ” của Vĩnh Quyền viết về những dư âm của chiến tranh trong cái nhìn của con người ở thời hậu chiến. “Chim ưng và chàng đan sọt” của Bùi Việt Sỹ là một cuốn tiểu thuyết lịch sử (viết về triều Trần với các nhân vật nổi tiếng của nó). Còn lại 9 tác phẩm là viết về muôn mặt đời thường với biết bao nhiêu hỉ nộ ái ố, tham sân si. Như thế là tiểu thuyết ưu tiên viết về cái chưa hoàn tất, cái thường ngày sôi động quanh ta. Đây có thể coi là niềm an ủi đối với độc giả yêu văn chương và có cảm tình với tiểu thuyết.

Nhìn sâu vào số phận con người trong những biến thiên của lịch sử, những thăng trầm của nhân tình thế thái là ưu điểm nổi bật của “Đốt trúc” của Nguyễn Đắc Như, “Người thứ hai” của Tô Hải Vân, “Bác sỹ trưởng khoa” của Vũ Oanh, “Gã Tép Riu” của Nguyễn Bắc Sơn, “Cuộc đời ngoài cửa” của Nguyễn Danh Lam, “Hát” của Trần Nhã Thụy…

Các tác phẩm đoạt giải cũng cố gắng hướng tới những “góc khuất” của đời sống để truy tìm sự thật và “giải oan” cho những phận người, kiếp người không may mắn. Đó chính là hơi thở nhân văn của tác phẩm khi nhà văn giúp con người vượt lên, thoát ra khỏi cái bẫy của sự hận thù dai dẳng và vô lí (“Đốt trúc” của Nguyễn Đắc Như là một ví dụ điển hình).

Có  tác giả lần đầu thử sức với tiểu thuyết nhưng đã gặt hái được thành công như Vũ Quốc Khánh với “Seo son”, một tác phẩm thấm nhuần tinh thần đương đại, chỉ ra được bằng ngôn từ nghệ thuật cái sức bung phá của cơ chế đời sống hợp theo quy luật tự nhiên. “Bác sỹ trưởng khoa” của Vũ Oanh đi sâu vào một lĩnh vực rất nhạy cảm của đời sống xã hội đương thời – ngành Y tế và việc chăm sóc sức khỏe con người với biết bao nhiêu mặt trái và hệ lụy của nó. Tuy nhiên, thật đáng tiếc, nếu đừng để cho “việc” che lấp “người”, thì tôi nghĩ, đây sẽ là một tác phẩm tốt hơn cái danh hiệu nó được nhận.

Chưa có sự bứt phá, thay đổi về thi pháp thể loại - đó là nhận xét của những người bỏ công sức theo dõi cuộc thi tiểu thuyết lần này. Đa số các tác giả tiểu thuyết vẫn còn bị gò vào những khuôn thước truyền thống khi viết. Trước hết đó là tinh thần “nệ thực” giống như một cái “vòng kim cô” trói buộc nhà văn. Có người cố gắng viết theo lối “giả tưởng” nhưng lại chưa tới (trường hợp Tô Hải Vân với “Người thứ hai”).

Nệ thực đã trói buộc trí tưởng tượng trong sáng tạo, trong khi chính nghệ thuật ngôn từ lại chấp nhận “cái khả nhiên” (viết về cái có thể có). Về cấu trúc của tiểu thuyết, xem ra chủ yếu vẫn theo lối quen thuộc, vẫn dàn dựng và sắp xếp, gắn nối các bộ phận theo lịch trình thời gian.

Dường như không có tác giả nào vận dụng các phương pháp tân kỳ để cho tiểu thuyết có một chỉnh thể  cấu trúc mới. Thành thử cảm xúc của độc giả trước một tác phẩm ít biến đổi khi tiếp nhận (trong khi trong lĩnh vực xây dựng người ta đang cố tạo ra những kiến trúc không gian sinh tồn mới để hấp dẫn các “Thượng đế”). Lối kể chuyện trong các tác phẩm được giải vẫn không khác gì nhiều so với trước đây ở thế kỷ hai mươi.

Phía trước của tiểu thuyết vẫn là một tâm thế của độc giả khi đón nhận một tác phẩm mới được ghi thể loại là “tiểu thuyết”. Điều đó cắt nghĩa một khoảng cách còn khá dài để tiểu thuyết có thể chiếm lĩnh độc giả ngày nay vốn rất thông minh, đôi khi khó tính, và thậm chí có thể là… đỏng đảnh.

Nếu nói “tiểu thuyết là máy cái của văn chương”, thì trong hiện tại, cỗ máy cái ấy còn chưa hoàn thiện. Nó đang được tu bổ, nâng cấp để một ngày không xa khi xuất xưởng sẽ thực hiện tốt chức năng của mình – đó là nơi lưu giữ hình ảnh của lịch sử và đời sống tâm hồn con người thời đại. Nhưng có lẽ, tôi nghĩ, đôi khi chờ đợi cũng có thể là một niềm vui.

Bùi Việt Thắng

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

Từ mùng 3 Tết Nguyên đán, Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận gia tăng bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển lên; bệnh nhân nội trú tăng gấp đôi so với mọi năm. Bệnh viện huy động bác sĩ, điều dưỡng rút ngắn ngày nghỉ Tết quay trở lại làm việc. 

Lợi dụng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, tình trạng người tham gia giao thông vi phạm quy định về nồng độ cồn và chạy quá tốc độ..., các đối tượng sử dụng không gian mạng (Facebook, Zalo...) hình thành các hội nhóm “báo chốt, né chốt” và xuyên tạc hoạt động của CSGT.

Thực hiện kế hoạch cao điểm của Cục CSGT và chỉ đạo của Công an TP Hà Nội, lực lượng CSGT Thủ đô vẫn tiếp tục tăng cường các tổ công tác làm nhiệm vụ xuyên suốt kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, qua đó phát hiện xử lý nhiều trường hợp tài xế taxi và xe khách vi phạm nồng độ cồn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文