Đôi giày biếu mẹ

09:14 12/07/2021
Nghe tôi nói việc mua đôi giày mãi tận siêu thị Bắc Kinh về để biếu mẹ, mẹ tôi rất vui, cầm đôi giày lật đi lật lại ngắm nhìn, hết ngắm đôi giày lại nhìn tôi, không hiểu sao mẹ cứ tủm tỉm cười mãi rồi đem đôi giày cất vào tủ.


Từ cái ngày tôi lên huyện dự thi và đỗ vào trường Sư phạm, sau đó được nhận vào làm việc tại cơ quan Huyện ủy đến nay thấm thoắt đã được gần hai mươi năm. Rồi cơ hội một chuyến đi công tác Bắc Kinh cũng đến, nhân đó tôi mới thực hiện được một việc đã mong muốn từ lâu, đó là vào siêu thị giày mua cho mẹ tôi một đôi giày da. Tôi thoáng mỉm cười, nghĩ đến lúc mình đem đôi giày về nhà biếu mẹ, ấy là mình đã làm được một việc nhỏ nhoi để báo đáp phần nào công ơn to lớn của mẹ.

Về đến nhà, tôi lập tức lấy đôi giày, đưa biếu mẹ.

Nghe tôi nói việc mua đôi giày mãi tận siêu thị Bắc Kinh về để biếu mẹ, mẹ tôi rất vui, cầm đôi giày lật đi lật lại ngắm nhìn, hết ngắm đôi giày lại nhìn tôi, không hiểu sao mẹ cứ tủm tỉm cười mãi rồi đem đôi giày cất vào tủ.

Mỗi lần về nhà, hình dung ra mẹ đang đi đôi giày da nhẹ bước trên đường làng, tự nhiên tôi thấy trong lòng thật là ấm áp.

Mấy năm qua đi, mỗi lần có dịp về nhà là tôi đều hy vọng được thấy mẹ đi đôi giày đó nhưng không lần nào thấy chúng ở trên chân mẹ, thế là tôi cứ nghĩ vơ vẩn, liệu có phải mẹ tôi cả năm chỉ quanh quẩn trong làng nên không dám xỏ một đôi giày da mua từ Bắc Kinh để đi làm nghề nông, sợ người ta rủa thầm "sao cái nhà bà này quá là lãng phí, chẳng biết quý trọng đồng tiền...".

Sau đó, tôi còn thấy mẹ đã mấy lần có việc lên thị trấn nhưng vẫn không thấy mẹ đi giày ấy lần nào .

Để được nhìn thấy mẹ đi đôi giày da, tôi năng trở về nhà hơn nhưng rốt cuộc đều chẳng thấy mẹ tôi đi giày, ngay cả trong ngày vui cưới vợ cho chú em út của tôi. Tại sao thế nhỉ?

Tôi bắt đầu thấy phiền muộn trong lòng, chỉ hy vọng được một lần nhìn thấy mẹ đi đôi giày tôi mua cũng không được sao? Còn nếu như đôi giày ấy đã cũ, hỏng thì không sao, tôi sẽ mua ngay cho mẹ đôi giày khác.

Một ngày, khi tôi gần năm mươi tuổi thì mẹ tôi mất vì bạo bệnh. Hôm đó, tôi quyết định phải nói chuyện với bố tôi cho ra nhẽ:

- Thế đôi giày con mua cho mẹ ấy, có còn không?

- Còn, còn chứ!

- Ngần ấy năm rồi, tại sao mẹ con không bao giờ đi đôi giày ấy?

- Chỉ vì mẹ con thấy đi không hợp nên đã cất đi.

- Bố! Vậy thì hôm nay, ta có thể đi đôi giày ấy cho mẹ con, được chứ bố?

- Hôm nay ư? Càng không thể được, con à!

Tôi nghẹn ngào, lắc đầu hỏi bố mà nước mắt chỉ chực trào ra:

- Vì sao chứ bố? Mẹ con mất rồi, ta giữ giày ấy lại để làm gì...?

Bố tôi khẽ thở dài:

- Con trai, suốt mấy chục năm qua, mẹ con luôn luôn phải lo lắng vì con, con có biết vì sao không?

Tôi lắc đầu:

- Con không biết.

Bố nhìn thẳng vào mắt tôi, chậm rãi:

- Cái mà mẹ lo lắng vì con mãi cho đến tận khi nhắm mắt, ấy là vì con quá đuểnh đoảng.

- Bố bảo con đuểnh đoảng ư, không đâu bố! Nếu đuểnh đoảng thì sao con đã có thể thi đỗ vào trường Sư phạm, rồi được nhận vào làm cán bộ ở Huyện ủy chứ?

Bố tôi khẽ nhếch mép, gượng cười mà mặt méo xệch như mếu:

- Con không đuểnh đoảng thật chứ? Vậy thì tại sao cái đôi giày da mà con cất công mua tận Bắc Kinh về cho mẹ năm ấy, cả hai chiếc lại đều cùng một bên chân trái?

Tôi sững người, chết lặng, nước mắt lăn dài trên má.

Bảo Châu (dịch)

Truyện vui của Tứ Xuyên Soái Sĩ Tượng (Trung Quốc)

Tối 31/3, ĐTQG Việt Nam đã hoàn tất hành trình tại Vòng loại cuối Asian Cup 2027 bằng chiến thắng trước ĐTQG Malaysia. Trong cuộc họp báo sau trận đấu, HLV Kim Sang Sik gửi lời chúc mừng tới toàn thể ĐTQG Việt Nam. Chiến lược gia người Hàn Quốc khẳng định chiến thắng này là kết quả của những nỗ lực bền bỉ trong suốt thời gian qua.

Phường Hoàn Kiếm - trung tâm của Thủ đô Hà Nội, nơi tập trung đông dân cư, du khách và các hoạt động thương mại sôi động. Chính vì vậy, công tác quản lý trật tự đô thị luôn được chính quyền địa phương đặc biệt chú trọng, nhằm xây dựng hình ảnh đô thị văn minh, sạch đẹp và an toàn.

Thời gian gần đây, hoạt động của nhiều bến bãi tập kết, trung chuyển vật liệu xây dựng (VLXD) dọc các tuyến sông chảy qua địa bàn TP Hà Nội có dấu hiệu vi phạm. Nhiều bến bãi VLXD không phép, hết phép nhưng vẫn ngang nhiên hoạt động. Thế nhưng, chính quyền địa phương và cơ quan chức năng lại tỏ ra lúng túng trong công tác quản lý và xử lý.

Theo khảo sát của Viện nghiên cứu đánh giá thị trường Bất động sản Việt Nam (VARS IRE) trên gần 30 nghìn cá nhân đang hoạt động trong lĩnh vực môi giới bất động sản, có đến 89% cá nhân làm trong lĩnh vực này chưa có chứng chỉ hành nghề, hoặc chứng chỉ đã hết hiệu lực.

Ngày 31/3, tại trụ sở TAND TP Đà Nẵng đã xét xử sơ thẩm vụ án “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” thu hút sự quan tâm của dư luận. Hai bị cáo là Lê Anh Văn (SN 1977) và Võ Đăng Khoa (1980), cùng trú TP Hồ Chí Minh và đều là kiến trúc sư, từng có quá trình hành nghề, nhưng lại chọn con đường phạm pháp bằng chính “vỏ bọc” chuyên môn của mình.

Nhiều lỗi vi phạm khá phổ biến khi lưu thông trên đường phố dẫn đến TNGT, ùn ứ giao thông, trong đó có các lỗi đi ngược chiều, lưu thông trên vỉa hè, đậu xe trên làn dành cho phương tiện được phép rẽ trái, buôn bán lấn chiếm lòng đường, vỉa hè... 

Những gián đoạn nguồn cung và biến động giá nhiên liệu đặt ra thách thức lớn đối với an ninh năng lượng của châu Á, buộc các quốc gia trong khu vực phải tái định hình chính sách theo hướng đa dạng hóa nguồn cung và đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sang các nguồn năng lượng bền vững.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文