Một chuyến đi

10:57 15/11/2004
Sau hơn một tuần xác minh đối tượng ở tỉnh ngoài về, Toán định xin đơn vị cho nghỉ vài ba ngày để sửa lại cái bể nước. Vợ anh sắp đến tháng sinh đứa con đầu lòng. Thú thật, có lúc xa nhà, Toán tự vấn mình cứ đi biền biệt, chả giúp việc nhà cho vợ được bao nhiêu.

Về nhà hôm trước, sáng hôm sau, lúc chuẩn bị gọi thợ đến, thì anh nhận được điện của Trưởng Công an phường gọi ra đơn vị. “Lại có việc rồi”. Toán tạm gác việc nhà, mặc bộ quân phục vào, tức tốc đến đơn vị. Hơn chục năm công tác ở địa bàn cơ sở, những việc như thế đã quen rồi. Vừa đến cổng đã thấy Thiếu tá Quất, Trưởng Công an phường đứng đợi ở đó. “Cậu vào đây, nghe kỹ việc này, rồi xử lý giúp họ nhé”.

Toán bước vào phòng, trước mắt anh là một người phụ nữ bụng mang dạ chửa, mắt đỏ hoe, dáng mệt mỏi. Khi nghe chị ta tự giới thiệu tên là Huê, ở tổ dân phố 6, khu phố 3, anh đã nhận ra địa bàn trước đây mình phụ trách.

- Chồng chị tên là gì? - Toán hỏi.

- Dạ, tên là Sức ạ - Huê trả lời.

Nghe đến tên Sức, tự nhiên Toán buột miệng:

- Có phải Sức “khói” không?

Huê ngớ ra:

- Thế anh cũng biết nhà em ạ?

Thì ra chị ta là vợ tay Sức, một đối tượng nghiện đã nhiều năm, hiện có trong hồ sơ quản lý của phường. Cái tên Sức “khói” cũng từ đó mà ra.

Cách đây gần chục năm, khi Toán còn làm cảnh sát khu vực, thì Sức đang học cấp ba. Do lười học, lại ham chơi, nên cậu ta được xếp vào diện học sinh cá biệt. Mặc dù nhà trường đã tìm mọi biện pháp giáo dục, nhưng Sức vẫn tính nào tật ấy. Đến khi Sức bị rủ rê mon men bập vào ma túy, thường tụ tập một số học sinh trong trường bỏ học, sự việc trở nên nghiêm trọng đến nỗi nhà trường phải báo với công an phường nhờ giúp đỡ. Hôm đầu tiên xuống gặp gia đình Sức, Toán lựa lời đưa chuyện này ra, thì bất ngờ anh bị bố mẹ Sức mắng cho một trận té tát. Họ khăng khăng: “Con tôi ngoan ngoãn, nó vẫn đi học đều, sao lại vu cho nó là nghiện ngập…”. Lúc đó Toán không giận, mà chỉ thấy thương cho ông bố, bà mẹ kia chiều con một cách mù quáng. Thế rồi thời gian sau đó, chính bố mẹ Sức lại tìm đến anh để xin lỗi sự việc lần trước, và nhờ anh có cách nào để giúp thằng Sức đi cai nghiện, vì không chịu nổi nó quậy phá nữa.

Thằng Sức đi cai nghiện một năm, thì về nhà lấy vợ. Bây giờ đến lượt vợ Sức bụng chửa vượt mặt, tìm đến công an phường, lại có chuyện gì nữa đây?

Hình như bao nhiêu uất ức đang ứ nghẹn ở cổ Huê. Phải đến khi nước mắt ứa ra, cô mới nói được thành tiếng:

- Khổ lắm anh ạ. Cái số em chẳng ra gì mới vớ phải thằng chồng nghiện ngập. Em sắp sinh cháu đến nơi rồi, dành dụm mãi được năm triệu bạc để phòng lúc sinh đẻ. Không ngờ anh ấy lục lọi thấy, lấy mang đi rồi. Anh thử nghĩ, nếu em sinh cháu lúc này mà không có một đồng tiền dính túi, thì biết xoay xở ra sao. Trăm sự nhờ các anh giúp tìm anh ấy mang tiền về cho em. Em xin đội ơn các anh.

- Thế bây giờ Sức đang ở đâu? – Toán hỏi.

Không trả lời thẳng câu hỏi của Toán, Huê vẫn giọng kể lể: “Khi biết anh ấy lấy tiền, em van xin, nói hết nước, hết cái mà anh ấy cũng không trả. Anh ấy bảo là chỉ mượn vài ngày rồi sẽ trả gấp đôi. Em không tin, anh ấy mà có tiền trong tay, mấy triệu bạc chỉ hai ngày là hết thôi... Em đoán là lên Sơn La, đi cùng thằng Bình “bò” trong khu từ 3 giờ sáng nay. Hình như thằng Bình cũng trộm tiền của mẹ nó, trưa hôm qua mẹ nó chửi nó ầm ĩ, nó cũng trốn nhà đi rồi.

- Thế làm sao chị biết Sức cùng Bình lên Sơn La?

- Thì sớm hôm qua thằng Bình đến nhà ngồi nói chuyện với chồng em. Em nghe loáng thoáng hai người vẽ đường đi.

- Sức có ai quen ở Sơn La không?

- Có một người bạn ở Chiềng Lề, tên là Mong, thỉnh thoảng vẫn xuống nhà chơi. Cách đây mấy hôm, Mong có gọi điện thoại hẹn hò nhau.

Toán nói với Huê:

- Thôi chị về nghỉ ngơi đi, chúng tôi sẽ tính toán. Chị đừng lo lắng quá, ảnh hưởng đến cháu ở trong bụng.

Với linh cảm nghề nghiệp, Toán nhận định chắc lần này thằng Sức lên Sơn La buôn bán ma túy. Nghe Toán báo cáo, Trưởng Công an phường hỏi: “Theo ý cậu, việc này tính sao?”. Toán nói: “Theo tôi ta cử người lên bám theo đối tượng, nếu đối tượng buôn ma túy thật ta sẽ xử lý, còn không, thì ta cũng buộc họ mang tiền về trả cho gia đình”. Trưởng công an phường thoáng phân vân: “Được đấy, nhưng hơi mất công, với lại ai sẽ đi? Cậu cũng vừa mới đi công tác về, mà vợ cậu thì sắp sinh, cũng cần cậu lắm chứ”.--PageBreak--

Hiểu được ý băn khoăn của thủ trưởng, Toán quả quyết: “Xin anh cứ giao việc này cho tôi. Việc ở nhà, tôi sẽ tự thu xếp được. Xin anh quyết định sớm, vì tin gia đình cho biết đối tượng đã đi từ 3 giờ sáng nay rồi”.

Trưởng Công an phường đến vỗ vai Toán: “Mình đồng ý, cậu về chuẩn bị đi. Nhớ dặn cô ấy ở nhà có khó khăn gì, cứ gọi ra phường nhé”.

Toán dẫn hai chiến sĩ nữa bắt phương tiện đến Sơn La đã 6 giờ chiều. Mới 6 giờ mà ở thị xã miền núi này trời đã tối và sương đã xuống. Theo địa chỉ, các anh đến nghỉ tại công an phường sở tại. Khoảng 9 giờ tối, đồng chí cảnh sát khu vực từ địa bàn về báo cáo: Hiện theo dõi thấy ở nhà Hoàng Văn Mong có hai đối tượng lạ. Mong vốn là đối tượng nghiện, có tiền án về tội buôn bán ma túy, mới ra trại cách đây hai năm. Gần đây cơ sở thông báo cho biết Mong có biểu hiện buôn bán ma túy trở lại và y đang nằm trong tầm ngắm của Công an thị xã Sơn La. Toán cung cấp thêm thông tin về các đối tượng từ Hà Nội mới lên, rất có thể đây là thời điểm tên Mong bộc lộ hoạt động phạm pháp. Toán nối máy điện thoại để cho hai đồng chí trưởng công an phường nói chuyện với nhau.

Toán không biết rằng, khi anh đi được năm ngày, thì vợ anh ở nhà sinh con trai. Vì công việc của Toán đang phức tạp, nên Thiếu tá Quất chưa muốn báo cho anh biết vội. Đằng nào thì vợ Toán cũng “mẹ tròn con vuông” rồi, muốn để anh tập trung cao độ vào công việc. Nhưng đến chiều nay, khi Toán gọi điện về báo cáo chuyên án của Công an thị xã Sơn La đã được phá, các đối tượng đã bị bắt, thì anh mới nghe Trưởng Công an phường thông báo tin vui ấy. Lúc đó không thể diễn tả được tâm trạng của Toán. Tối hôm nay anh và hai chiến sĩ cùng đi được các đồng nghiệp Sơn La chúc một bữa rượu mừng nhiệm vụ đã hoàn thành, mừng Toán đã được lên “chức” làm bố. Sớm mai theo xe đặc chủng đưa đối tượng liên đới về Hà Nội. Anh bồn chồn muốn về ngay để được nhìn thấy mặt con.

Chiếc xe đặc chủng của Công an Sơn La về Hà Nội, đến công an phường vào lúc 3 giờ chiều. Thiếu tá Quất và các chiến sĩ công an phường ra tận cổng bắt tay chúc mừng anh em. Sức và Bình rời khỏi xe được dẫn vào phòng.

Toán vào phòng làm việc, anh thấy trên bàn có mấy bó hoa tươi và hai hộp sữa bột, ai đó gửi quà mừng vợ anh vừa sinh cháu. Bây giờ Sức ngồi đây, đúng cái chỗ mà cách đây hơn chục ngày, vợ của y đến trình báo. Đồng chí cảnh sát khu vực đi vào thông báo vợ Sức cũng đã sinh con. Sức trố mắt luống cuống ngồi không yên, lúc đứng thẳng lên, lúc muốn đổ sụp xuống. Khi mọi người ra hết, chỉ có Toán đang ngồi viết báo cáo chuyến công tác, Sức mới lập bập nói:

- Anh Toán, em biết vợ anh mới sinh, em xin có chút quà mừng anh chị, lát nữa chỉ xin các anh cho em qua nhà nhìn mặt con em một tý – Vừa nói, Sức vừa lôi trong cạp quần ra bốn tờ tiền loại 50 nghìn đồng, được cuộn tròn như cái tổ sâu kén. Sức lôi ra từng tờ khỏi cái tổ kén rồi chìa ra trước mặt Toán. Toán thấy mừng vì cử chỉ hiếm thấy ở những tên tội phạm, anh nói: “Anh lấy năm triệu đồng của vợ anh đi hoạt động phạm pháp. Có phải hai trăm ngàn này là những đồng tiền cuối cùng? Tí nữa anh sẽ được qua nhà, hãy mang số tiền ấy về cho vợ con anh, chị ấy sinh nở cần tiền hơn tôi nhiều. Xin chúc mừng anh vừa mới được làm bố”.

Toán cầm một hộp sữa, ai đó đã làm quà cho con anh đến đặt trước mặt Sức: “Tý nữa anh mang hộp sữa này về, nói là các chú ở công an phường gửi cho cháu bé...”.

Toán vội lao về nhà, gặp nhiều người thân quen đang quây quần ở đó. Thằng cu tí được quấn chặt trong chiếc tã trắng toát, đang ngủ tít. Vợ anh chăm chắm nhìn chồng, những giọt nước mắt ứa ra. Chị mừng vì thấy anh trở về được an toàn.

Toán lấy khăn mặt ra bể nước rửa mặt, anh bỗng nhận ra cái bồn nước inox hiệu “Thiên Thanh” trắng toát treo trước mặt, khiến anh ngạc nhiên hỏi vợ: “Cái bồn nước ở đâu ra thế này?”. Vợ toán nói: “Hôm anh đi Sơn La, bác Quất có xuống thăm, thấy bể nước nhà mình không dùng được, bác bảo công an phường tặng cho nhà mình cái bồn chứa nước ấy đấy...”

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文