Tri âm của ta

09:08 25/03/2013

Đêm yên tĩnh. Đằng sau nhà ông tự dưng bốc cháy. Trong phút chốc, ngọn lửa đã liếm cả ngôi nhà tranh. Ông chạy ra, mang theo một cái nhị.

Ông không quay đầu, mà có nhìn lại cũng không thấy gì. Bởi vì ông mù hai mắt. Gió ùa đến, lạnh thấu xương. Ông lò dò từng bước trong gió. Cuối cùng, ông biến thành một chấm đen, mất hút ở chân trời.

Từ đó ông phiêu bạt nơi đất khách quê người.

Đi theo ông là một cây nhị cũ kỹ. Ông đi hết thị trấn nhỏ này đến thôn bản khác, dọc đường chỉ có ông và cây nhị. Tiếng nhị réo rắt vang lên ở những nơi ông đi qua. Tiếng nhị nhỏ nhẹ, mỏng manh như sợi tơ nhện.

Đêm đến ông ngủ trong miếu dột, sau đống rơm. Ông ngồi yên lặng, hai mắt đui mù không động đậy, nhìn vào cõi hư vô. Ngón tay ông run rẩy. Ánh trăng màu nước rót trên dây nhị, gợn lên vân sóng ngân nga vang xa.

Những nơi đi qua, ông xin một chút cơm nguội, hoặc một hai cái bánh bao.

Thông thường ông chỉ ăn một nửa, nửa còn lại ông để ở nơi ngủ, cạnh đống rơm, hoặc trong miếu dột.

Mọi người ai cũng bảo, ông mù này nghèo mà ăn uống cầu kỳ. Thức ăn để cách đêm ông không ăn.

Ông không bảo sao, chỉ lắc đầu thở dài. Khi ăn xin, ông vẫn xin thêm, đem về chỗ ngủ. Thức ăn còn lại, ông để tại chỗ. Có khi xin được ít, ông không ăn, cứ để nguyên một chỗ.

Trong lang thang xin ăn, ông cũng già dần đi.

Hôm ấy trong một ngôi miếu dột, ông sờ thấy một người nằm tại chỗ đang thoi thóp. Rõ ràng là đói lả. Ông vội lấy chiếc bánh bao xin được bón vào mồm người đó. Ăn hai chiếc bánh bao nguội, người ấy đã có thần khí và ngồi dậy. Đêm ấy không có ai khác, chỉ có hai người. Ông ngồi trước bàn thờ, khẽ lựa ngón tay, những giọt âm thanh vang lên, lóe sáng. Sau đó tiếng nhị du dương réo rắt trong đêm yên tĩnh, lúc như làn hoa thơm phả vào lòng người, khi như cơn gió thoảng, nhởn nhơ bay như tơ lụa.

Người ấy lặng lặng nghe. Nghe xong, giọng khản đặc, than một tiếng dài:

- Có phải "Tiếng chim đêm trăng" không nhỉ? Thật là nhất tuyệt dân gian!

Ông cười, chớp chớp hai mắt mù lòa, để cả áo nằm xuống, giục:

- Ngủ đi! Ngày mai còn phải đi xin ăn.

Người ấy cũng nằm xuống.

Từ ấy, ngày lại ngày, ông kéo nhị, kiếm chút tiền nuôi hai người. Bởi vì người ấy cũng mù lòa. Một hôm, ông nôn ra mấy bãi máu. Tựa vào bên đống rơm, ông nói với người ấy: "Chẳng phải anh muốn nghe bài "Tùng phong lưu thủy"? Hôm nay tôi kéo cho anh nghe".

- Sao ông biết? - Người ấy ngạc nhiên hỏi.

- Cậu là kẻ mù lòa, ngón trỏ tay phải cậu có vết dây do kéo nhị. Trên đời này chỉ có một người có thể thưởng thức nhị của ta. Đó là đệ tử của ta.

Ông nói nét mặt có phần dịu ngọt.

- Ôi sư phụ! - Người ấy quì sụp xuống, giọng không còn khản đặc nữa, mà nức lên.

Ông gật đầu, tủm tỉm cười:

- Đã nhiều lần cậu xin ta bản nhạc "Tùng phong lưu thủy", lại còn len lén đốt căn nhà tranh của ta. Chẳng phải định ép ta đem bản nhạc chạy trốn để cậu lấy trộm giữa đường phải không? Ôi, bản nhạc hay nhất thế gian không ở trên giấy mà ở trong lòng. Mấy năm nay cậu bám theo sau, ta biết, không nói toạc ra, muốn để cậu đi theo chịu khổ, một thời gian dài cậu sẽ lĩnh hội lời ta ngày nào.

Người ấy nức nở hỏi:

- Cơm rau sư phụ để lại, cũng là để dành phần em phải không?

Nét mặt ông vẫn thản nhiên:

- Da mặt cậu mỏng, không chịu xin ăn sẽ chết đói.

Nói xong tiếng nhị lại cất lên. Ban đầu vo ve như tiếng muỗi, tiếp theo như nước chảy, cuối cùng như cả một cánh đồng rực rỡ nắng xuân.

Tiếng nhạc mỗi lúc một chìm đi, chìm xuống đất và mất hẳn.

Cái nhị rơi, ông mù cũng đổ gục xuống.

- Sư phụ biết là em, sao sư phụ không hận em? - Người ấy gào khóc.

- Cậu là đệ tử của ta. Tri âm của ta - Ông nói, mỉm cười rồi tắt thở.

Người ấy quì xuống, cung kính khấu đầu. Sau đó cầm cây nhị. Giữa đêm trăng, sáng, tiếng nhị như nước, lấp la lấp loáng,tỏa khắp cánh đồng

Vũ Công Hoan (dịch)

Thực hiện kế hoạch cao điểm của Cục CSGT và chỉ đạo của Công an TP Hà Nội, lực lượng CSGT Thủ đô vẫn tiếp tục tăng cường các tổ công tác làm nhiệm vụ xuyên suốt kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, qua đó phát hiện xử lý nhiều trường hợp tài xế taxi và xe khách vi phạm nồng độ cồn.

Bước sang Mùng 5 Tết Bính Ngọ 2026, thị trường hàng hóa thiết yếu đã vận hành trở lại gần như ngày thường. Tại các đô thị lớn, hệ thống siêu thị, trung tâm thương mại và chợ dân sinh đồng loạt mở cửa, nguồn hàng dồi dào, giao dịch sôi động hơn so với những ngày đầu năm nhưng mặt bằng giá không ghi nhận biến động bất thường.

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi khẳng định Tehran “đã sẵn sàng cho hòa bình” và theo đuổi giải pháp ngoại giao với Mỹ, cho rằng một thỏa thuận giữa hai nước vẫn trong tầm tay bất chấp các cảnh báo cứng rắn từ Washington và sự gia tăng hiện diện quân sự của Mỹ tại Trung Đông, Al Jazeera đưa tin. 

Chiều 20/2 (tức mùng 4 Tết), người dân từ các tỉnh thành đã dần quay trở lại Thủ đô dù chưa kết thúc kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Tuy nhiên, ghi nhận của PV Báo CAND tại khu vực cửa ngõ phía Nam Thủ đô, tình hình giao thông diễn ra thuận lợi, người dân đi lại thông suốt. Lực lượng CSGT cùng với Công an cơ sở ứng trực tại tất cả các điểm nút ra vào thành phố để đảm bảo TTATGT cũng như triển khai thêm thiết bị công nghệ cho hoạt động giám sát, xử lý vi phạm giao thông trên tuyến.

Đợt nghỉ Tết Cổ truyền Bính Ngọ 2026 kéo dài 9 ngày đã tạo điều kiện thuận lợi để nhiều gia đình thực hiện những chuyến du xuân dài ngày. Các điểm đến nổi tiếng của tỉnh Lâm Đồng như Đà Lạt và Phan Thiết tiếp tục là lựa chọn hàng đầu của du khách nhờ khí hậu mát mẻ và cảnh quan đặc trưng.

Nếu ví Quảng trường Ba Đình là trái tim của cả nước, thì Hồ Gươm chính là trái tim của Hà Nội. Đa số du khách trong nước, quốc tế khi đến Hà Nội, Hồ Gươm luôn là địa điểm họ mong muốn ghé chơi nhất. Âm hưởng trong câu hát: “Mặt Hồ Gươm vẫn lung linh mây trời/ Càng tỏa ngát hương thơm hoa Thủ đô” của nhạc sĩ Phan Nhân phần nào nói lên vẻ đẹp và sứ mệnh hoà bình của Hồ Gươm.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文