Bài thơ “Không đề” của Nguyễn Trọng Oánh

09:00 27/09/2006
Đây là một bài thơ mà tôi chép được sau đêm liên hoan tiễn tiểu đoàn tôi vào chiến trường Đông Nam Bộ, mùa đông 1972 dưới tán lá rừng Mai Siu, Lục Nam, Bắc Giang.

Người lính ngâm bài thơ ấy cũng chỉ thuộc rồi ngâm lên cho mọi người nghe vậy thôi, chứ cũng không nhớ tên tác giả.

Bài thơ nằm trong tay tôi ở một trang gần cuối cùng, sau rất nhiều những bài thơ Nga, Pháp, Đường, Tống, Quang Dũng, Văn Cao, Hoàng Cầm, Chế Lan Viên, Xuân Diệu, Chính Hữu, Huy Cận, Hữu Loan… Đấy cũng là một phần hành trang của tôi trên đường ra mặt trận như nhiều người lính trẻ.

Bài thơ có gì ghê gớm lắm đâu mà sao chỉ sau vài chặng hành quân, tôi đã thuộc lòng:

Bước đi đánh giặc trăm miền
Tôi đi qua những con thuyền, bến sông…

“Đánh giặc trăm miền”, thế là vào sinh ra tử cũng là trăm bận! Dữ dội đến thế mà sao câu thơ… hiền lành đến thế? Có lẽ sự quyến rũ ở đây chính là ở sự từng trải mà khiêm nhường từ trong cốt cách?

“Tôi đi qua những con thuyền, bến sông…”

Qua “con thuyền” thì ắt là  phải qua “bến sông”, có gì trong sự lý lẽ dường như là dĩ nhiên này?

Nhưng mà có đấy! Không phải ngẫu nhiên cái hiện lên từ “trăm miền” ấy lại chỉ là “những con thuyền”, “những bến sông” đâu! Nơi ấy biết bao nhiêu là tiễn biệt, bao nhiêu là hẹn thề, thương nhớ, hy vọng, mong chờ của những năm tháng chiến tranh mà nhà thơ đã “giấu đi” sau hai câu thơ hiền lành ấy.

Đã thế lại còn tự trách mình “Thơ yêu chẳng có một dòng”.

Nhà thơ này không thuộc dạng hào hoa “tức cảnh sinh tình” chăng?

Không! Anh ấy có một cách yêu riêng, kín đáo mà thầm kín lạ lùng: “Tôi yêu, tôi để trong lòng tôi yêu…”. Nó như “Mưa Trường Sơn thấm ướt nhiều trang thơ”.

Mưa hay là nước mắt? Cái nước mắt âm thầm, quả cảm của người lính khi biết mình có thể “một đi không trở lại”, có thể là “kẻ phụ bạc” của mọi nỗi mong chờ tha thiết kia:

Dẫu cho ai có mong chờ
Tôi không dám ước ai chờ đợi tôi

Có thể nói đây là một câu thơ tuyệt vời dành cho nỗi cô đơn vị tha và cao quí.

Nỗi cô đơn quả cảm này không là một giả định mà là một hiện thực trong những dòng thơ tiếp theo:

Sân ga vang một tiếng còi
Khói bom hôm ấy bầu trời ngổn ngang
Hòa vào dòng lá ngụy trang
Tôi đi, mất hút trong hàng, bóng tôi.

Nỗi cô đơn quả cảm ấy còn có một tên khác: “Đức hy sinh”!

Có lẽ vì thế, nhà thơ đã cảm thấy hết sự bất lực của mọi ngôn ngữ:

Bài thơ từ đó không lời

Tôi mang theo suốt một đời làm thơ

Bây giờ, tác giả bài thơ đã mất hơn mười năm rồi, sau khi để lại bộ tiểu thuyết đặc sắc gồm một ngàn trang “Đất trắng”, tôi vẫn không sao quên được nụ cười bằng mắt lặng lẽ và hiền hậu vô cùng của anh dưới tán rừng cao su mặt trận Đông Nam bộ 1973 khi tôi cho anh đọc cuốn sổ tay chép thơ đã ố vàng của tôi có bài thơ này.

- Của anh thật à? – Tôi bàng hoàng bật hỏi – Vậy còn câu thơ: “Tình yêu ta chỉ một/ Mà mùa trăng thề nhiều”, cũng rất giống… tính nết anh mà tôi thuộc từ lâu, có phải cũng của anh không?

- ừ, ông hay nhớ tỉ mỉ nhỉ – Nguyễn Trọng Oánh hơi đỏ mặt – In lâu lắm rồi! Nhưng làm sao mà bắt người ta nhớ hết được. Bao nhiêu là tuổi tên!..

Không đề

Bước chân đánh giặc trăm miền
Tôi đi qua những con thuyền bến sông…
Thơ yêu chẳng có một dòng
Tôi yêu, tôi để trong lòng tôi yêu…
Dẫu cho những sớm những chiều
Mưa Trường Sơn thấm ướt nhiều trong thơ

Dẫu cho ai có mong chờ
Tôi không dám ước ai chờ đợi tôi!
Sân ga vang một tiếng còi
Khói bom hôm ấy bầu trời ngổn ngang
Hòa vào dòng lá ngụy trang
Tôi đi, mất hút trong hàng, bóng tôi
Bài thơ từ đó không lời
Tôi mang theo suốt một đời làm thơ.

Trần Ninh Hồ

Hòa chung bước chuyển mình mạnh mẽ của cả đất nước, với vai trò là Thủ đô, tiên phong, trong nhiệm kỳ Đại hội XIII của Đảng, Hà Nội đã đạt được nhiều thành tựu đáng tự hào. Đột phá của Hà Nội không nằm ở quy mô công trình, mà ở tầm nhìn thể chế, tư duy quản trị và sức mạnh đổi mới sáng tạo của con người Thủ đô.

Một trong những mục tiêu chống phá trọng điểm trong chiến lược “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch là công kích, xuyên tạc, hạ thấp uy tín, vị trí, vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Công an, Quân đội, tiến đến phi chính trị hoá, làm phai mờ bản chất cách mạng, phá hoại sức mạnh của hai lực lượng này trong bảo vệ đất nước.

Thông tin từ Công an tỉnh Đắk Lắk ngày 11/1 cho biết, Thượng tướng Phạm Thế Tùng, Thứ trưởng Bộ Công an vừa gửi thư khen Cục An ninh mạng và phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao và Công an tỉnh Đắk Lắk về thành tích triệt xóa ổ nhóm lừa đảo bằng dự án tiền điện tử, chiếm đoạt số tiền lớn của hàng ngàn nạn nhân.

Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao, Công an TP Hà Nội khuyến cáo người dân, cần nâng cao tinh thần cảnh giác, tỉnh táo trước các thông tin chưa được kiểm chứng; không chia sẻ, bình luận, lan truyền các nội dung sai sự thật, mang tính kích động, xuyên tạc công tác giải phóng mặt bằng.

Ngày 11/1, Công an phường Từ Liêm cho biết, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã ra quyết định tạm giữ hình sự Nguyễn Thị Vân Anh (44 tuổi, trú tại chung cư CT5-ĐN2, khu Mỹ Đình 2, phường Từ Liêm) để điều tra hành vi “Gây rối trật tự công cộng” liên quan vụ hành hung hàng xóm xảy ra tại hành lang chung cư.

Rạng sáng 11/1, trong quá trình tuần tra, kiểm soát trên Quốc lộ 1A, Tổ công tác số 7 – Trạm CSGT Diễn Châu (Phòng CSGT, Công an tỉnh Nghệ An) đã kịp thời phá cửa, đưa 11 người ra khỏi một ngôi nhà đang cháy, ngăn chặn hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra.

Vùng Cầu Đất, Trạm Hành, thuộc phường Xuân Trường - Đà Lạt (Lâm Đồng) những ngày này dường như dịu dàng hơn trong từng nhịp thở. Những cánh mai anh đào rực rỡ trong sương níu giữ bước chân lữ khách...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文