Bi kịch gia đình của đại văn hào Victor Hugo

08:00 23/08/2012
Đúng là trời không cho ai tất cả. Một sự nghiệp vinh hiển, ngỡ như được trải thảm từ nhỏ với bao cuốn sách, vở kịch được xuất bản, được dàn dựng cùng những lời tụng ca ngập tràn, vậy mà nhìn lại các tình tiết liên quan đến chuyện gia đình, vợ con của đại văn hào Pháp Victor Hugo (1802-1885), ta không khỏi rùng mình vì thấy ở đó có quá nhiều bất hạnh, tưởng như không một người bình thường nào có thể đủ sức chịu đựng...

Nhân kỷ niệm 210 năm ngày sinh của Victor Hugo, xin giới thiệu một số vụ việc để bạn đọc thấy được nghị lực vượt lên số phận của ông cũng như để thấy "mặt sau của tấm huân chương"...

Trước đây, trong các sách chính thống xuất bản tại Việt Nam, khi giới thiệu tiểu sử Victor Hugo, người ta thường dùng những chữ gợi cho bạn đọc cảm tưởng ông sinh ra trong một gia đình nền nếp, danh giá, vì thế thuận lợi cho sự phát triển thiên hướng văn học. Nào là "Bố ông là một sĩ quan cao cấp thời kỳ Napoléon", nào là "Mẹ thuộc một gia đình theo chủ nghĩa quân chủ, và ngoan đạo"; "Những năm còn nhỏ, ông đã được theo bố mẹ sáng Ý, rồi Tây Ban Nha" vv và vv.  Về cơ bản thì không sai, song đi vào tiểu tiết mới thấy so với không ít đứa trẻ khác, quả thực Hugo cũng chẳng hạnh phúc gì, nếu không nói là còn khá… bất hạnh. Bố ông - ông Joseph Léopold Hugo - đúng là một vị tướng, song suốt thời thơ bé, Hugo rất hiếm khi được gặp bố. Và nếu có gặp thì luôn chứng kiến việc bố mẹ cãi cọ, chửi bới nhau. Thậm chí có lúc bố ông còn phỉ nhổ vào mặt mẹ ông.

Là một sĩ quan trong quân đội của Napoléon Đệ nhất, bố của Hugo phải "đường chinh chiến nay đây mai đó". Ông có nhân tình. Mẹ Hugo - bà Sophie Trébuchet - ở nhà cũng vậy. Ông Léopold thuộc loại nóng tính, bà Sophie thì tính khí lạnh lùng, cứng rắn, lại hơn chồng một tuổi. Trong những bức thư còn lưu lại, người ta đọc thấy những dòng ông Léopold trách cứ vợ không chịu cho ông chung chăn gối. Năm Hugo lên 9 tuổi, bố ông đòi ly dị vợ để cưới cô nhân tình. Bà vợ không chịu, gửi đơn kiện lên "thủ trưởng" của ông ta. Việc tạm dừng lại. Một thời gian ngắn sau, bố mẹ Hugo lại đưa nhau ra tòa. Ông chồng tố vợ tội ngoại tình; bà vợ đòi chồng phải chia nhà. Tòa tuyên bà Sophie không đủ tư cách giáo dục hai con nhỏ, phải giao lại cho bố chúng. Ông Léopold giao việc chăm con cái cho em gái mình, cấm tụi trẻ giao tiếp với mẹ chúng. Ở với cô ruột song anh em Hugo dường như không cảm thấy một chút tình nghĩa máu mủ nào trong cách xử sự với các cháu của người đàn bà này.

Sau khi đế chế Napoléon sụp đổ, ông Léopold Hugo không còn được chế độ mới sủng ái nữa. Lương hưu của ông bị cắt chỉ còn một nửa. Chuyện nuôi con của ông được tòa tuyên lại. Lũ trẻ được trả về với mẹ chúng. Rồi mẹ Hugo mất (bà mất khi còn rất trẻ). Bố Hugo ở nơi khác không hay biết. Chỉ có ba cậu con trai của bà Sophie cùng vài ba người bạn thân đưa thi hài bà tới nghĩa trang.

Hugo có hai người anh trai. Người anh trai thứ hai là  Eugène sớm mắc bệnh trầm cảm. Khi mối quan hệ của Hugo với cô bé Adèle Foucher (sau này là vợ ông) đang vào hồi nồng thắm thì người anh này tỏ ra rất hậm hực. Khi hai người tổ chức hôn lễ thì cơn điên của Eugène thực sự bùng phát. Cao điểm, Eugène đã dùng dao đâm người mẹ kế (tức bà vợ sau của ông Léopold). Eugène sau đó đã được đưa vào chữa trị tại một bệnh viện tâm thần và đã chết ở đây năm 1837, khi chưa tới 40 tuổi.

Chân dung Adèle Foucher, vợ của Hugo.

Về chuyện bố mẹ, anh em thì vậy, về đường con cái của Hugo cũng hết sức bất hạnh.

Vợ chồng Hugo có cả thảy 5 người con. Đứa con đầu lòng của Hugo ra đời trong tình cảnh ốm o quặt quẹo và chỉ sống được một thời gian rất ngắn. Người con thứ hai - Léopoldine (sau này người ta thường tính là con cả của Hugo) đã chết đuối cùng chồng trong một vụ lật thuyền trên sông Seine vào trưa ngày 4/9/1843, khi cô chưa đầy 20 tuổi và đang mang thai 4 tháng. Hugo chỉ biết tin con mất khi ông vô tình đọc một tờ báo ở quán cà phê nọ. Sau này, Hugo vẫn ân hận là khi con mất, ông đang đi du hý với tình nhân tại một miền đất xa.

Người con gái sau của Hugo, cô Adèle (vì trùng tên mẹ nên được gọi là Adèle II) cũng giống như anh trai thứ hai của ông, sớm bị mắc bệnh tâm thần hoang tưởng. Cô không lập gia đình. Mặc dù không đoản thọ như chị gái Léopoldine (cô này sống tới 95 tuổi) nhưng hầu hết thời gian sống là ở trong bệnh viện tâm thần.

Hugo có hai người con trai. Họ ít nhiều đi theo con đường của bố: hoặc viết văn, hoặc làm báo. Cả hai đều mất khi còn ít tuổi. Khi Charles, người con trai cả của Hugo chết đột ngột, Hugo đã đau đớn nói: "Nếu tôi không tin rằng có linh hồn, tôi không thể sống thêm một giờ nào nữa". Vậy mà chỉ hai năm sau, năm 1873, ông lại phải chứng kiến sự ra đi của Francois Victor - người con trai còn lại. 

Vậy là, ở tuổi 71, Hugo gần như trơ trọi, không còn một người con nào (ngoại trừ một cô con gái đang sống trong bệnh viện tâm thần). Niềm vui gia đình ông dồn lại nơi hai cháu nội, con của Charles (trước đấy, một cháu nội của Hugo cũng đã chết khi còn nhỏ).

Để giữ các cháu không bị mẹ của chúng đưa đi mất, Hugo rất nuông chiều cô con dâu góa. Cô này sau đã lấy chồng, tên là Edouard Lockroy. Hugo phải chấp nhận Edouard Lockroy, mặc dù biết tay này rất căm ghét mình. Không hiếm lần, gã quát tháo, nạt nộ Hugo, gọi ông là "lão già ghê tởm", "đừng tưởng ông đang ở trong nhà chứa" (Hugo có tật là mê gái, kể cả khi ông đã có tuổi). Nhiều lúc, vừa ăn gã vừa lẩm bẩm chửi rủa ông khiến cho có lần, một người bạn cũ của con trai Hugo đã phải lên tiếng nhắc nhở gã. Đứa cháu nội của Hugo cũng đã bênh ông, phản ứng lại thái độ xấc xược của bố dượng.

Về người vợ của Hugo - bà Adèle Fouche - cũng xảy ra lắm chuyện khiến nhà đại văn hào phải không ít lần phiền lòng. Nổi bật nhất là chuyện bà ngoại tình với Sainte Beuve, người sau này được coi là nhà phê bình lớn nhất nước Pháp thế kỉ XIX, bấy giờ là bạn của Hugo. Sau này, khi Hugo ngày càng bận bịu với việc sáng tác, dựng các vở diễn thì tranh thủ thời gian ấy, khi Hugo ít để ý tới chuyện gia đình, Beuve càng nhúng sâu vào mối quan hệ với vợ ông.

Điều đáng ngạc nhiên là so với Hugo, Sainte Beuve không chỉ kém tài hơn, không nổi tiếng bằng mà về ngoại hình cũng thua xa. Vậy nhưng ông ta vẫn có cái duyên nào đó khiến bà Adèle bị chinh phục và cuộc tình của họ đã diễn ra thường xuyên trên các chuyến xe ngựa, và kéo dài gần chục năm trời. Người ta tính ra rằng từ năm 1831 tới năm 1842, bà Adèle đã gửi cho Sainte Beuve cả thảy 330 lá thư. Và trong những lá thư này, bà bày tỏ sự hạnh phúc khi được ở bên nhân tình. Thậm chí, bà còn kể nỗi thất vọng của mình trong đêm tân hôn với Hugo.

Đã có lúc, khi Hugo sinh đứa con thứ tư, thể theo ý kiến của vợ ông, ông đã cho mời  Beuve đến để làm lễ rửa tội cho đứa bé với tư cách cha nuôi của nó.

Chuyện hai người vỡ lở do Beuve thú nhận với Hugo về chuyện tình cảm của mình. Tiếp đó, Adèle lấy cớ không muốn sinh thêm con để bà và Hugo không chăn gối với nhau. Điều này khiến Hugo rất đau đớn. Khi ông nói tới chuyện chia tay thì Adèle lại thoái thác. Bà bảo bà sợ làm trái ý Chúa.

Năm 1844, cuốn "Sách ái tình" tập hợp những bài thơ mà Sainte Beuve viết về mối tình giữa ông ta và vợ Hugo được xuất bản lặng lẽ từ một năm trước bỗng nhiên được một tờ báo đưa tin và bình luận. Người đọc nước Pháp qua đó càng thêm biết chuyện Hugo bị vợ "cắm sừng". Phải nén lòng lắm Hugo mới không ra lời thách đấu với Bauve.

Tất nhiên, trong suốt cuộc đời mình, Victor Hugo cũng đã dan díu với không biết bao nhiêu phụ nữ. Song điều ấy không ngăn trở ông thể hiện mối hận với Bauve và mối hận đó được ông thể hiện trong nhiều trang nhật ký, trang thơ mà sinh thời, ông không hề cho xuất bản, chỉ giấu kín như một nỗi đau tinh thần. Trong số các giấy tờ của Hugo để lại, người ta tìm thấy một bài thơ có tiêu đề "Gửi S.B" (viết tắt tên của Sainte Beuve) mà ông sáng tác vào năm 1874, nghĩa là khi Sainte Beuve đã chết. Giọng thơ đầy uất hận. Điều ấy chứng tỏ Hugo không bao giờ tha thứ cho việc ông này đã quan hệ với vợ mình. Tất nhiên, vì để bảo vệ danh dự của vợ cũng như danh dự của chính mình, sinh thời, Hugo chưa gửi in bài thơ này ở bất cứ đâu

Trần Quang Thạch

Ngày 13/5, Thượng tướng Phạm Thế Tùng, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an đã có Thư khen gửi Công an tỉnh Hà Tĩnh, biểu dương thành tích đấu tranh, triệt phá đường dây tội phạm lợi dụng không gian mạng để tổ chức đánh bạc, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và rửa tiền quy mô lớn.

Sau những tranh cãi liên quan đến danh sách đội tuyển cờ vua Việt Nam tham dự Olympiad 2026 (giải vô địch đồng đội cờ vua lớn nhất thế giới do Liên đoàn Cờ vua Thế giới (FIDE) tổ chức định kỳ 2 năm/lần), Cục Thể dục Thể thao Việt Nam khẳng định, việc lập nhóm Zalo chỉ là bước rà soát ban đầu của Liên đoàn Cờ vua Việt Nam, chưa phải quyết định tuyển chọn chính thức đội tuyển quốc gia.

Hệ thống trạm dừng nghỉ trên tuyến cao tốc Bắc - Nam phía Đông đoạn từ Ninh Bình đến Quảng Trị dù đã nhiều lần được thúc tiến độ nhưng điệp khúc gia hạn vẫn tiếp diễn. Sự “vắng bóng” các trạm dừng nghỉ khiến tài xế phải lái xe liên tục trong cung đường hơn 500km chính là một trong những nguyên nhân khiến tai nạn trên tuyến gia tăng trong thời gian qua.

Chia sẻ với những lo lắng của người nộp thuế về việc sẽ bị hoãn xuất cảnh nếu nợ thuế theo quy định, Thuế Hà Nội đã có những hướng dẫn cụ thể để người nộp thuế thực hiện, tránh bị hoãn xuất cảnh “oan”.

Đà Nẵng đang bước vào giai đoạn tăng tốc đầu tư hạ tầng, chỉnh trang đô thị với hàng loạt công trình, dự án quy mô lớn mọc lên giữa lòng phố biển. Nhưng phía sau nhịp thi công ngày đêm ấy, những vụ sập tường, gãy cẩu tháp, công nhân tử vong dưới cống sâu hay rơi từ tầng cao liên tiếp xảy ra thời gian gần đây đang gióng lên hồi chuông báo động về an toàn lao động. 

Ngày 13/5, thông tin từ Sở Nông nghiệp và Môi trường (NN&MT) TP Huế cho biết, ông Nguyễn Đình Đức, Giám đốc Sở NN&MT vừa ký ban hành quyết định thành lập Tổ kiểm tra công tác quản lý sử dụng đất, trồng rừng, khai thác rừng tại khoảnh 3, tiểu khu 166 do Ban Quản lý rừng phòng hộ (RPH) Nam Sông Hương quản lý thuộc địa phận phường Phú Bài, TP Huế.

Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Thọ xác định, nguyên nhân vụ tai nạn là do bị can Lưu Đình Thanh (SN 1962), trú tại phường Bạch Mai, TP Hà Nội điều khiển xe ô tô khách không chú ý quan sát, không làm chủ tốc độ và không giảm tốc độ khi tham gia giao thông trên tuyến đường đồi núi, dẫn đến tai nạn.

Một tiếng nổ lớn vang lên giữa đêm mưa xé toạc sự yên tĩnh của thôn Dương Đình Huệ, xã Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa. Chỉ trong khoảnh khắc, một khối đá khổng lồ từ vách núi cao gần 100 mét bất ngờ đổ xuống, nghiền sập công trình phụ của gia đình chị Nguyễn Thị Thắm.

Chiều 13/5, tại Hà Nội, Văn phòng Chủ tịch nước đã tổ chức họp báo công bố lệnh của Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam công bố các luật đã được Quốc hội khóa XVI, Kỳ họp thứ nhất thông qua.

Hàng loạt vụ ngộ độc thực phẩm tại trường học xảy ra thời gian qua khiến hàng trăm học sinh nhập viện. Dù cơ quan chức năng đã xác định được tác nhân gây bệnh, đơn vị cung cấp suất ăn và nguyên nhân cụ thể, nhưng việc xử lý trách nhiệm các doanh nghiệp liên quan vẫn chưa rõ ràng. Thực tế này đang đặt ra nhiều băn khoăn về chế tài, trách nhiệm quản lý và tính răn đe trong lĩnh vực an toàn thực phẩm (ATTP).

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文