Người bạn già của ba tôi

08:00 06/09/2012
Nhớ nhà thơ Khương Hữu Dụng.

Tôi cố nhớ, dù hình ảnh lu mờ mà không sao nhớ được, khi tôi còn nhỏ, ở miền Nam, nhà thơ Khương Hữu Dụng có đến nhà ba má tôi như bao chú nhà thơ khác không? Sao tôi chẳng có khái niệm gì về bác hồi đó cả. Nhưng tại số nhà 37 Hàng Quạt, bác là một trong những người để lại dấu ấn đậm nét nhất trong tôi. Tôi học ở trường Nông nghiệp, khoa Chăn Nuôi Thú Y; còn em gái tôi học Y. Chúng tôi thường bị bài học về ngành nghề ám ảnh. Sau mỗi bài học của Tú Thủy thì thế nào nhà tôi cũng có người bị bệnh này hay bệnh kia. Hôm học về bệnh "Cường tuyến giáp trạng", về nhà nó bảo ngay: "Cái bà này (tức tôi) bị bệnh ba-dơ-đô". Tiết học về Thần kinh, nó chẩn đoán thằng em kề nó (Huy Ánh) bị bệnh "Tâm thần phân lập"; học về xương nó bảo Lâm Huy Nhuận bị "thiếu xương". Nghĩa là, trong ngành y có bệnh gì thì nhà tôi có bệnh đó, ngay sau bài học của nó.

Bác Dụng đến, tôi xếp bác vào loại "thanh săn". Dáng bác thanh thanh, vầng tráng rộng, da hồng hào, mắt tinh, người vui tính, hòa đồng và dễ gần. Bác về, tôi nhận xét cho ba tôi nghe, ông cười vẻ như đồng thuận

Thường khi đến nhà, bác bàn với ba về công tác biên tập. Nhưng chợt nhận ra hai con gái Yến Lan đã lớn, bác đề nghị kèm thêm việc phụ, khá quan trọng, là "Nếu Yến Lan đồng ý, mình sẽ làm ông mai cho hai tiểu thư nhà chú?". Ba tôi cười thay cho câu trả lời.

Bác Dụng làm mai ư? Trước hết, bác giới thiệu với ba tôi về anh chính trị viên cùng đơn vị anh Khương Thế Hưng - con trai của bác với người vợ trước.

Như tôi đã nói, ba tôi rất tâm lý. Ông rành tính nết từng con. Nghe bác Dụng kê sơ qua cái đơn về chàng rể tương lai: Nào tuổi tác, chức vụ, tính nết của anh cho ông nghe, ông lắng nghe, nhưng đến mục tuổi tác, thấy anh lớn hơn tôi 12 tuổi, làm ông chột dạ: "Con bé này khó tính, khó nết trong việc chồng con. Cậu này hơn tuổi so với nó hơi nhiều, chắc gì ổn". Vì cả nể, sợ phật lòng ông bạn già, ba tôi nêu lý do để trì hoãn: "Khoan đã anh, đợi con Bích về đây chúng ta hãy bàn đến chuyện đó. Tôi thấy có chỗ chưa hợp anh à". Chỉ vậy thôi mà bác Dụng dỗi: "Thôi nhé, không anh em gì hết, từ nay về sau, tôi không bao giờ đến đây nữa!". Rồi bác đùng đùng chụp lấy chiếc mũ cối trên đầu tủ, ụp lên đầu, quay ngoắt ra cửa.

Ấy thế mà vài hôm, bác lại vui vẻ đến nhà, đặt chiếc mũ cối lên nóc tủ, thủ thỉ với ba về vấn đề biên tập; về tình hình chính trị, về nhân phẩm của người cầm bút, như chưa hề có gì xảy ra.

Khác với mọi lần, thay vì nói nhanh, hôm ấy, bác chậm rãi nhả từng tiếng: "Thôi, ai bảo sao, nghĩ sao cũng được, Quân tử nhà nho hay Quân tử XHCN như Quang Dũng thường tặng cho mình cũng được tất, Yến Lan ạ, miễn là Quân tử. Đành rằng anh hùng và anh hùng cá nhân chủ nghĩa; hiện đại và hiện đại chủ nghĩa rất khác nhau. Nếu có "lạc hậu" chúng mình chịu "lạc hậu", song nhất định không chịu cơ hội chủ nghĩa. Cố mà giữ lấy bản lĩnh, bản sắc, bản chất của một con người chân chính để xứng đáng với danh hiệu kỹ sư tâm hồn như người đời thường tặng cho làng văn ta".

Mỗi lần tôi về thăm nhà, má thường kể lại những chuyện đã xảy ra. Đôi khi, tôi bắt gặp ánh mắt tò mò của ba nhìn tôi như để tìm ra cái gì đó mà ông chưa tận. Xong, ông mỉm cười ý nhị, nói: "Các chú khen con siêng năng, dễ thương... Các chú nói hai con gái nhà Yến giống như chị em Thúy Kiều, Thúy Vân đấy...". Tôi còn nghe các chú  trêu tôi với anh Xuân Tùng, anh Thanh Tùng - nhà thơ trẻ nào đó trong cơ quan nữa.

Bác Dụng làm mai cho bạn của con không được, nghĩ: "Chà! Ta bắn súng không nên thì phải đền đạn, biết đâu thế lại hay đấy nhỉ!". Bác liền khuyên con trai - anh Khương Thế Hưng: "Mày thử đến gặp nó xem sao".

Anh Hưng rất quí ba má tôi. Lâu lâu, đến thăm ông bà, chỉ gặp mấy em (tôi làm tận Nông trường quốc doanh Ba Vì - Hà Tây) nên anh chưa biết mặt tôi tròn hay dài. Anh phải hỏi má tôi: "Thím ơi, thường thì em Lâm về vào lúc nào?".

Lần đầu, tại chân cầu thang, tôi vừa từ Ba Vì về tới, đang lui hui nâng chiếc xe đạp Phượng Hoàng lên vai, thì đúng lúc anh trờ tới. Không nói không rằng, anh chìa vai phải ra, đỡ lấy chiếc xe lên vai rồi chậm rãi bước lên gác. Vừa đi anh vừa hỏi: "Cô em nào đây?". "Biết tỏng là ai còn giả vờ" - Tôi nghĩ. Và gọn lỏn trả lời: "Bích Thủy". Dĩ nhiên, tôi cũng biết anh là anh Hưng, vì má tôi đã kể .

Lần gặp đó, anh hỏi gì, tôi trả lời nấy. Nhưng, qua ánh mắt, cách nói, tôi nhận ra anh rất thích tôi. Tôi không tự đề cao đâu! Chính anh đã nói với tôi tất cả, khi lên tận nông trường thăm tôi. Anh nói với tôi rằng, câu trả lời gọn lỏn của tôi hôm gặp ở chân cầu thang đã gây cho anh một ấn tượng rất hay về tôi và anh thích kiểu trả lời đó. Khi về nhà, bác Dụng muốn biết kết quả "đền đạn": "Thế nào mày?". Anh Hưng trả lời: "Bích Thủy đúng là Bích Thủy". Bác Dụng ngẩn người, không hiểu nổi câu trả lời của con trai!.... Hiện tôi còn giữ 2 lá thư của anh.

Năm 1971, miền Bắc bị lụt lớn, nước rút để lại "dịch mắt đỏ", mức độ  lây lan rộng, nhanh. Bữa anh đến nhà, mắt anh đã bị lây mà còn hút thuốc nên vi khuẩn theo làn khói phủ khắp nhà tôi. Thế là khi anh về, mắt tôi nhức nhối, xót như bị xát muối. Soi gương thấy hai mắt đã tấy và đỏ au... Hết phép, tôi mang đôi mắt đỏ về Ba Vì, làm lây vài người nữa, rồi lại vài người nữa! Tôi mách ba, sau đó tôi nhận được thư anh: "Ba anh đến thăm ba em về bảo em bị đau mắt.. và em trách anh (đã làm em đau) biết nói sao nếu quả em đau mắt là do anh. Chúa chứng giám cho anh. Quả tình anh không muốn như vậy. Em biết đấy, lỗi lầm vì cá trích ve… nếu em không phải là em thì làm chi có chuyện anh cứ ở mãi từ chiều đến tối mịt tối mù mới chịu ra về…"

Sau đó, anh lên thẳng Ba Vì thăm tôi, không qua trung gian nữa. Anh tâm sự gần, xa ý của hai cha con anh. Tôi chỉ cười, không trả lời. Cô bạn cùng Tổ Kỹ thuật khuyên anh: "Anh phải hỏi nó cho rõ ràng, dứt khoát kẻo nó bắt cá hai tay". Nghe anh thuật lại, tôi cười rất tự nhiên. Cuối cùng anh tế nhị tự rút lui, không lên Ba Vì lần nào nữa! Rất lâu sau, tôi mới biết anh đã đi xa! Nếu lấy anh bây giờ tôi mồ côi chồng rồi!

Đầu năm 2002, hồi ký "Yến Lan, nhớ mãi về anh" của má tôi xuất bản. Mẹ con tôi ra Bắc, thăm và biếu sách cho bác Dụng, gặp bác tại nhà chị Băng Kính - con gái bác. Bác trông yếu ớt, răng rụng hết, hai hàm răng giả không có trụ bám, cứ bập lên bập xuống khi nói rất khó nghe! Tôi nhìn bác mà thấy buồn trong lòng.

Bác Dụng cũng bị u nang tiền liệt tuyến như ba tôi. Thấy tôi liếc nhìn chiếc thau men trắng có nước vàng, ngay cạnh bác, chị Băng Kính thì thào vào tai tôi: "Bác phải mang ống dẫn nước tiểu, đi đứng khó khăn, lâu nay chỉ quanh quẩn trong một không gian hẹp là ở giường thôi!".

Để chứng minh rằng tôi luôn nhớ tới bác, tôi đọc bài thơ "Một nửa, gấp đôi" bác viết vào năm 1968-1970, khi ở miền Bắc đang phát động phong trào "Vì Miền Nam ruột thịt mỗi người làm việc bằng hai".

Giọng đọc của tôi truyền cảm đến độ, cha con bác nghe xong xúc động, rưng rưng nước mắt, lính quýnh chạy lấy sổ, bút, bảo tôi đọc lại để ghi. Xong bác hỏi: "Con biết bài thơ này bác đã làm khi nào?". Tôi phá lên cười. Thật ngược đời, tác giả lại hỏi bạn đọc thời gian mình làm bài thơ! 

Thấy tôi chốc chốc lại nhìn đồng hồ; còn má tôi thì xin phép ra về, vì bác còn phải ăn trưa mà, bác cố nài mẹ con tôi ráng ngồi thêm tí nữa. Má tôi nói: "Chúng em còn phải đến thăm anh Tế Hanh và Phạm Hổ…".

Hai mẹ con tôi đứng lên, bác cũng lóng ngóng đứng lên. Tôi xin bác ngồi yên trên giường, nhưng bác không chịu, đòi ra tận cửa tiễn chúng tôi. Thế là chị Băng Kính, một tay dìu cha, một tay bưng chiếc thau nước vàng đi cạnh. Tú Anh - đại tá quân đội đi bên phải bác, cùng ra cửa tiễn mẹ con tôi! Đến lan can bác thều thào: "Bác tiễn mẹ con đến đây có thấm vào đâu so với quãng đường mẹ con cháu đã vượt qua để ra thăm bác". Nghe bác nói, tôi cảm động ứa nước mắt. Tôi muốn biết hình ảnh ba tôi còn đọng trong tâm trí người bạn già này không, liền hỏi: "Bác còn nhớ ba Yến Lan của con không?". Giọng bác lạc đi trong nuối tiếc: "Yến Lan mà bác không nhớ thì bác còn nhớ ai hở con". Nói rồi bác yếu ớt đưa cánh tay trái lên dụi mắt.

Khó khăn lắm, hôm đó, mẹ con tôi mới từ biệt cha con bác được!

Lâm Bích Thuỷ

Thắng lợi của sự nghiệp kháng chiến chống xâm lược, thống nhất đất nước (1945-1975) là một trong những chiến công chói lọi nhất của dân tộc Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước. Giành được những thành tựu, thắng lợi to lớn đó là sức mạnh của toàn dân tộc, trong đó lực lượng CAND có sự đóng góp xứng đáng.

Giữa cao điểm nắng nóng đầu hè, Đà Lạt (Lâm Đồng) với khí hậu mát mẻ tiếp tục trở thành điểm đến hấp dẫn trong kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 kéo dài 4 ngày. Trước lượng du khách tăng cao, lực lượng Công an toàn tỉnh Lâm Đồng đã tăng cường tuần tra, kiểm soát, bảo đảm an ninh trật tự, góp phần giữ gìn môi trường du lịch an toàn, thân thiện.

Hơn 800 người sập bẫy, số tiền bị chiếm đoạt trên 15 tỷ đồng, đường dây lừa đảo vận hành âm thầm từ những giao dịch chỉ vài nghìn đồng, đủ nhỏ để nạn nhân chủ quan nhưng là mắt xích mở đầu cho chuỗi chiếm đoạt tinh vi. Phía sau các khoản tiền tưởng chừng vụn vặt là một “cỗ máy tội phạm” tổ chức chặt chẽ, điều hành từ ngoài lãnh thổ.

Trong dịp nghỉ lễ 30/4 – 1/5, lưu lượng hành khách qua Cảng hàng không quốc tế Nội Bài tăng cao so với ngày thường. Trước tình hình đó, Công an cửa khẩu cảng hàng không quốc tế (HKQT) Nội Bài đã chủ động xây dựng và triển khai đồng bộ các phương án nhằm bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn hàng không, không để xảy ra bị động, bất ngờ trong mọi tình huống.

Do thông thạo địa hình khu vực biên giới, các đối tượng đã nhận lời đưa người xuất cảnh trái phép sang Trung Quốc để lấy tiền công. Để tránh sự theo dõi của lực lượng Biên phòng, các đối tượng đã sử dụng xe mô tô đi trong đêm tối và tắt đèn..., lợi dụng sơ hở đưa người vượt biên giới trái phép.

Công an tỉnh Quảng Trị quán triệt cán bộ, chiến sĩ “Mỗi ngày làm một việc tốt vì dân”, “Việc gì có lợi cho dân thì hết sức làm, có hại cho dân thì hết sức tránh”… Những việc làm thiết thực, những nghĩa cử nhân văn của cán bộ, chiến sĩ Công an Quảng Trị đang thắp sáng ngọn lửa nghĩa tình vì nhân dân phục vụ.

Nhiều người nghe quảng cáo thực phẩm chức năng, chế phẩm “gia truyền” không rõ thành phần "nổ" trên mạng xã hội như thần dược đã mua về uống, bệnh không khỏi mà còn "tiền mất, tật mang". Bộ Y tế vừa đề xuất xử phạt các hành vi lợi dụng không gian mạng để truyền bá, quảng cáo, tư vấn các phương pháp khám chữa bệnh sai lệch, trái quy định.

Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẽ tiếp tục duy trì phong tỏa hải quân đối với Iran cho đến khi đạt được một thỏa thuận về chương trình hạt nhân, trong bối cảnh căng thẳng giữa hai nước chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, làm dấy lên lo ngại về nguy cơ bất ổn kéo dài tại khu vực Trung Đông và tác động lan rộng tới kinh tế toàn cầu.

Trong dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5, Vườn thú Hà Nội - Công viên Thủ Lệ (Công ty TNHH MTV Vườn thú Hà Nội) nằm trên địa bàn phường Giảng Võ vẫn luôn là địa chỉ thu hút đông đảo du khách, nhiều gia đình và đặc biệt là các em nhỏ. Đối với trẻ em có chiều cao dưới 80cm được miễn phí vé vào tham quan.

Công cuộc xây dựng, làm sạch và hoàn thiện Cơ sở dữ liệu quốc gia về đất đai tại TP Hồ Chí Minh năm 2026 không chỉ là nhiệm vụ chuyên môn đơn thuần, mà là một bước ngoặt chiến lược trong quản lý nhà nước. Với phương châm “đúng - đủ - sạch - sống”, lực lượng Công an TP Hồ Chí Minh đang khẳng định vai trò nòng cốt, là “bệ đỡ” vững chắc để hiện thực hóa một chính quyền số minh bạch, hiện đại.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文