Nhà văn Chu Thị Minh Huệ: nảy từ đá xám mà xanh

12:25 06/08/2020
Tiếp xúc với Chu Thị Minh Huệ vừa thấy cái đáo để, sắc sảo, thông minh của một nhà báo, lại cảm nhận được cái nồng ấm, nhân hậu của một nữ nhân văn chương. Huệ hay chuyện và duyên chuyện nên ở nhóm hội, "tụ điểm" nào có mặt chị là ở đấy xôm trò.


1. Khoảng những năm 2006 - 2007, khi tôi mon men gửi những bài thơ bé tí đến Tạp chí Văn nghệ Hà Giang, nơi Chu Thị Minh Huệ làm biên tập viên, Huệ đã là một gương mặt thơ trẻ đầy triển vọng của khu vực miền núi phía Bắc. Hai năm liền Chu Thị Minh Huệ được Ban Nhà văn trẻ - Hội Nhà văn Việt Nam mời tham gia trình diễn thơ trên Sân Thơ trẻ trong Ngày Thơ Việt Nam. 

Và tập thơ đầu tay "Dốc Chín Khoanh" (2006) thực sự đã mang dấu ấn của một cá tính thơ sắc, đậm chất cao nguyên đá, gây được sự chú ý. Đây là những nét phác họa trong bức tranh thi ca của Huệ: "Con gái Clao không dám nhớ/ Sợ hồn mình theo bước con trai/ Theo đi rồi sẽ không về/ Sợ mẹ biết trói tim vào cột" ("Con gái Clao yêu"), "Đám cưới/ Là hát đối thâu đêm/ Là dập dìu ngoài ngõ/Bạn gái thì cõng dâu/ Bà mối cầm ô che đầu/ Tiếng khóc đuổi theo đuôi/ Tiếng dặn chạy theo gót/ Niềm thương nhớ đã đi trước rồi" (Đám cưới). Những năm sau đó, thơ Chu Thị Minh Huệ vẫn xuất hiện đều đặn, đằm thắm trên các diễn đàn văn nghệ lớn.

Nhà văn Chu Thị Minh Huệ.

Có thể nói, với thơ, Huệ đã có một khởi đầu hanh thông mà không phải người mới vào nghề văn nào cũng có được. Đấy là bệ phóng cho sự tự tin, lửa đam mê và tài năng tiếp tục thăng hoa, bung trổ. Năm, sáu năm ròng Huệ đã bền bỉ, hết mình với thơ. Thơ chị như thứ quả rừng mướt mát xanh tơ đang dần vào độ căng mọng, phớt hồng và dìu dịu tỏa hương. Chu Thị Minh Huệ đã đóng đinh trong lòng bạn đọc và văn giới là một gương mặt thơ nữ miền núi riêng khác, tươi mới, người nữ hát tình ca bằng thơ giữa bạt ngàn đá xám, trên những đỉnh núi mù sương.

2. Cuối thế kỉ XX, đầu thế kỉ XXI, văn xuôi Hà Giang đột sáng bởi một đóa hoa văn chương hương sắc, đó là Đỗ Bích Thúy. Nhưng rất nhanh sau đó, "nàng thơ" truyện ngắn này đoạt ngôi vị Hoa hậu tại cuộc thi truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ Quân đội (1998-1999), chị được một cơ quan văn nghệ "rước" về... Từ đó, văn xuôi Hà Giang trở về tình trạng xưa cũ là mất cân bằng giữa tác phẩm với trầm tích, đặc sản văn hóa vùng cao nguyên đá. Và phải đợi đúng một thập niên sau, cái phần tinh túy của văn xuôi Hà Giang mới lại phát tiết ở Chu Thị Minh Huệ.

Truyện ngắn "Hồng trần" xuất hiện khi cuộc thi truyện ngắn 2011-2012 của Báo Văn nghệ đã đi được nửa chặng đường gây bất ngờ cho Ban Tổ chức và bạn đọc gần xa. Đây thực sự là lúc bạn văn cả nước thấy một Chu Thị Minh Huệ có "căn quả" với văn xuôi. 

Vẫn là cao nguyên đá, vẫn là thân phận đàn bà nơi rẻo cao như trong văn chương của đàn chị Đỗ Bích Thúy. Nhưng rõ ràng ở Huệ, trong "Hồng trần" là một cao nguyên khác, một tự sự thân phận khác dưới sự soi phóng của lăng kính mĩ cảm, giọng điệu riêng. Văn của chị không chủ đích tạc vẽ cái không gian hùng tráng, kì vĩ, thơ mộng, trữ tình của miền đá xám, nỗi thương cảm cũng không nổi lên bề mặt câu chữ, mà cảnh và tình cứ thấm, ngấm dần đằng sau giọng điệu săng sắc, tửng lạnh. Nhưng rồi, tất cả vẻ đẹp của cao nguyên, từ cảnh sắc, phong tục, cho đến con người đều hiển lộ trong xúc cảm, tưởng tượng, đồng sáng tạo của bạn đọc. 

Nối mạch của "Hồng trần", Huệ tiếp tục gửi đến cuộc thi "Sợi lanh dài", "Kiếp đào phai", "Bông dẻ đẫm sương", "Bao nhiêu một đứa đàn bà" và một số truyện ngắn khác. Chu Thị Minh Huệ nằm trong nhóm tác giả sung sức bậc nhất, là một trong những "hot writer" của cuộc thi. Chung cuộc, "Hồng trần" đứng đầu trong "top" truyện ngắn đoạt giải Ba.

Huệ bảo "Hồng trần" và giải Ba của Báo Văn nghệ là cái duyên bất ngờ với mình. Đấy là trước đó, năm 2011, khi tác giả của tiểu thuyết đình đám "Mảnh đất lắm người nhiều ma" - nhà văn Nguyễn Khắc Trường - lên Hà Giang chấm giải bút kí, truyện ngắn Hà Giang (cuộc này Huệ đoạt giải Nhất truyện ngắn, giải Nhì bút kí), khi đọc tác phẩm của chị, ông đã phải thốt lên: "Sao đến giờ cô còn ở xó xỉnh này?". Và chính nhà văn đã động viên Huệ tham gia cuộc thi truyện ngắn Báo Văn nghệ mà trước đó chị không hề biết.

3. Sau cuộc thi, Huệ bước giữa văn đàn với tư cách của một "hiện tượng" mới của văn chương miền núi. Tần suất đăng tải khá dày trên các báo, tạp chí từ Bắc chí Nam, từ địa phương đến Trung ương. Bên Đài truyền hình tỉnh Hà Giang muốn mời Huệ về làm việc cho đơn vị của họ nhưng chị đã khéo léo từ chối. Một vài cơ quan báo chí Trung ương cũng lên tiếng thiết tha, chị bảo: "Em chẳng về Hà Nội đánh đu đánh đáo với các bác đâu. Em cứ ở Hà Giang nhà em cho nó lành".

Hai tác phẩm được xuất bản gần đây của nhà văn Chu Thị Minh Huệ.

Tôi biết Huệ đủ yêu thương, đủ thủy chung và đủ khôn ngoan để chẳng đi đâu khỏi Hà Giang, và kiên quyết "một tấc không đi, một li không rời" ngôi nhà số 4 Bạch Đằng - thành phố Hà Giang, cơ quan Hội và Tạp chí Văn nghệ Hà Giang, nơi chị được đón nhận lúc chập chững vào nghề, rồi thành công nối tiếp thành công. Bởi vì với Huệ, chỉ ở nơi ấy chị mới là Huệ nhất. 

Bao năm chị như một cái cây thầm lặng, cần mẫn cắm rễ mỗi lúc thêm sâu vào tầng tầng đất cằn, đá xám quê nhà. Hoa trái của một cái cây sẽ như thế nào nếu bị bứng khỏi đất mẹ để đặt vào một miền xa lơ lắc? Hình như đó là điều một nhà văn được sinh ra ở mảnh đất địa đầu Tổ quốc, nơi "sống trong đá, chết nằm trong đá" như Huệ không nguôi trăn trở.

4. Chu Thị Minh Huệ là người luôn khắt khe với chính mình trong sự viết. Đấy là một phẩm chất rất đáng quý ở một nhà văn trẻ. Luôn phải biết mình đang ở đâu, không thỏa hiệp với mình và biết cách đi dài lâu với văn chương. Dù viết cho trẻ em hay người lớn chị đều cẩn trọng, cân nhắc, sửa chữa nhiều lần mới công bố tác phẩm. Những tập truyện ngắn "Bông dẻ đẫm sương" (2015), "Mười hai tầng trời" (2019), "Ngược dòng thiên di" (2019) và tập truyện thiếu nhi "Đường lên Hạnh Phúc"(2015)... đều chỉn chu, đầy đặn. Qua bốn tập truyện, bạn đọc theo dõi Huệ dường như đã được thỏa mãn mĩ cảm về một miền đất, miền người độc đáo.

Cũng phải nói thêm, ngoài những tác phẩm mang hơi thở hôi hổi đương đại, chị có xu hướng "ngụp lặn" vào lịch sử miền đất, tộc người để "giải mã" những khoảng mù sương. Đấy là cuộc tranh đoạt ngôi vị thống trị cao nguyên đá của hai dòng họ lẫm liệt một thời: Vương - Giàng với những âm mưu, toan tính khủng khiếp. Đấy là những đàn bà, con gái bị cuốn vào vòng xoáy đoạt quyền, mà thân phận họ chẳng bằng một lá đào phai lúc đông về hay một cái muôi gỗ nhà đám ai cũng có thể vục miệng vào. Chính bởi cái ngôi kể chuyện xưng "tôi" của Huệ trong vùng sáng tạo đó nên một vài biên tập viên văn học đã gắn cho chị mĩ danh "Con dâu nhà họ Vương". 

Và khi đọc tiểu thuyết "Chủ đất" (tác phẩm vào chung khảo cuộc thi tiểu thuyết 2017-2018 của Hội Nhà Văn, đoạt giải B của Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số năm 2019) thì nhiều người "sửng sốt". Có bạn văn còn nói đây không phải là cô Chu Thị Minh Huệ viết mà là "Con dâu nhà họ Vương" đội mồ sống lại kể chuyện ngày xưa! Dĩ nhiên đây chỉ là cách nói phóng đại cho vui. Nhưng qua đó cũng phần nào nói lên sự thành công của Huệ với tiểu thuyết, một thể loại mà nhiều đấng mày râu cho rằng nó không thuộc về phái nữ liễu yếu đào tơ.

5. Tiếp xúc với Chu Thị Minh Huệ vừa thấy cái đáo để, sắc sảo, thông minh của một nhà báo (Huệ tốt nghiệp ngành Báo chí - Học viện Báo chí và Tuyên truyền năm 2004), lại cảm nhận được cái nồng ấm, nhân hậu của một nữ nhân văn chương. Huệ hay chuyện và duyên chuyện nên ở nhóm hội, "tụ điểm" nào có mặt chị là ở đấy xôm trò. Chị quan tâm đến đời sống văn học và thương mến bạn văn, nhất là các bạn trẻ có "máu" văn chương ở địa bàn Hà Giang. 

Năm 2015, Chu Thị Minh Huệ và Lục Mạnh Cường đã quy tụ các cây bút trẻ trong tỉnh, thành lập nhóm "Văn trẻ Hà Giang" để mọi người cùng được "truyền lửa", "thắp lửa", làm sáng lên một địa chỉ văn chương mang "thương hiệu" Hà Giang. Trưởng thành từ hoạt động của nhóm, một số cây bút trẻ như Nguyễn Văn Toan, Nguyễn Thị Nga, Trần Mỹ Thương... đủ tự tin để hòa mình vào đời sống văn học trẻ đương đại.

6. Tôi hỏi Huệ về những dự định với văn chương. Huệ bảo chị không có dự định gì lớn lao. Nhưng chị sẽ viết bằng thái độ nghiêm túc, cẩn trọng và một tình yêu say đắm, mãnh liệt nhất với những câu chuyện của mình. Huệ luôn tâm niệm "viết văn là công việc khổ ải, nhưng việc viết nó cũng giúp thanh lọc tâm hồn, nó nảy ra nhiều giá trị đối với chính người viết".

Huệ là thế, những con chữ của Huệ là thế, cứ nảy từ đá xám mà xanh.

Nguyễn Phú

Không đi theo lối trinh thám hay phá án quen thuộc, “Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới” của nhà văn Dương Bình Nguyên đặt người đọc vào vùng nhạy cảm của đời sống đương đại, nơi những cái chết được gọi tên là tự sát thực chất gắn với mạng lưới vô hình của dữ liệu, công nghệ và quyền lực. Tiểu thuyết gợi ra một câu hỏi nhức nhối về phẩm giá con người trong thời đại số, khi thân xác có thể mất đi nhưng dấu vết sống vẫn tiếp tục bị khai thác.

Để bảo đảm TTATGT phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19/1 đến 25/1/2026, Công an TP Hà Nội thông báo chính thức về việc phân luồng và tổ chức hướng đi cho các phương tiện. Người dân cần đặc biệt lưu ý các khung giờ cao điểm và lộ trình tạm cấm đối với xe tải, xe khách trên 16 chỗ tại nhiều tuyến phố trọng điểm.

Quá trình sử dụng nguồn ngân sách Nhà nước cấp tại Trung tâm Huấn luyện - Thi đấu TDTT Hà Tĩnh có nhiều sai phạm nghiêm trọng, dẫn đến ảnh hưởng quyền lợi vận động viên và chất lượng thể thao thành tích cao của tỉnh nên nữ Giám đốc và Kế toán trưởng của Trung tâm này đã bị bắt giữ.

Ngày 13/1, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, tạm giam Nguyễn Anh Tuấn (SN 2007), trú tại tổ dân phố Đầm Vạc, phường Vĩnh Phúc, tỉnh Phú Thọ về tội "Cố ý gây thương tích".

Nam sinh lớp 11 tại Hà Tĩnh đã tự tìm hiểu trên mạng xã hội cách chế tạo pháo nổ, sau đó đặt mua thuốc pháo, dây cháy chậm và các vật liệu cần thiết để chế tạo 25 quả pháo nhằm mục đích sử dụng trong các dịp lễ, Tết.

Ngày 13/1, UBND tỉnh Lâm Đồng ban hành quyết định thu hồi toàn bộ diện tích đất đã giao, cho thuê và cho phép chuyển mục đích sử dụng đất đối với Công ty Cổ phần Đầu tư – Du lịch Sài Gòn Đại Ninh để thực hiện Dự án Khu đô thị thương mại, du lịch, nghỉ dưỡng sinh thái Đại Ninh.

Sáng 13/1, tại Hà Nội, Hội đồng Lý luận Trung ương phối hợp với Bộ Quốc phòng, Bộ Công an và Bộ Ngoại giao tổ chức Hội thảo khoa học cấp quốc gia với chủ đề: “Xây dựng thế trận bảo vệ Tổ quốc trong tình hình hiện nay - Một số vấn đề lý luận và thực tiễn”. Hội thảo có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, góp phần hệ thống hóa, bổ sung và phát triển tư duy, nhận thức về thế trận bảo vệ Tổ quốc trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển mới, với nhiều thời cơ đan xen thách thức.

Sáng 13/1, nhân dịp chủ trì sơ duyệt công tác tổ chức phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Trần Cẩm Tú, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, Trưởng Tiểu ban Tổ chức phục vụ Đại hội XIV của Đảng cùng các thành viên Tiểu ban đã tới thăm, kiểm tra Trung tâm Chỉ huy Bộ Công an đặt tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia.

Việc tuân thủ Luật An ninh mạng và Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân sẽ không còn là sự lựa chọn mà là yêu cầu sống còn. Các doanh nghiệp cần chuyển dịch từ trang bị đối phó sang đầu tư bài bản, áp dụng các tiêu chuẩn an ninh mạng quốc tế và coi dữ liệu là tài sản cần bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

Ngày 13/1, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Quảng Trị cho biết, đơn vị vừa đấu tranh triệt phá đường dây tổ chức đánh bạc và đánh bạc dưới hình thức ghi số lô, số đề với quy mô đặc biệt lớn, hoạt động trên địa bàn.

Một sáng cuối năm 2025, khi mặt trời vừa nhô cao trên dòng sông Hậu, tôi trở lại ấp Phũm Soài, xã Châu Phong, tỉnh An Giang. Trong không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai, âm thanh quen thuộc lại vang lên: tiếng thoi gõ nhịp đều đặn, len lỏi từ những hiên nhà mở rộng hướng ra phía mặt sông. 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文