Về một người thầy dạy văn đã khuất

13:49 30/11/2020
Nhà giáo Cao Văn Tín (1955-2018) là thầy dạy môn Văn cho tôi ở bậc trung học cơ sở. Ấn tượng đầu tiên của tôi về nhà giáo Cao Văn Tín là một người thầy có vóc dáng bệ vệ, nụ cười đôn hậu và đôi mắt khắc khoải buồn. Thế nhưng, ấn tượng sâu sắc nhất của tôi về nhà giáo Cao Văn Tín là một người thầy đã đọc thơ minh họa cho bài giảng.


Tôi còn nhớ, buổi giảng văn "Người thiếu phụ Nam Xương", nhà giáo Cao Văn Tín đã đọc một bài thơ liên quan đến câu chuyện, khiến học trò chúng tôi rất thích thú. Hết giờ học, tôi chạy theo hỏi: "Bài thơ của thầy, phải không ạ?". Nhà giáo Cao Văn Tín chỉ cười nhè nhẹ. Lúc ấy, tôi đã hơi nghi ngờ nhà giáo Cao Văn Tín là một thi sĩ, nhưng chỉ đành "kính nhi viễn chi".

Nhà giáo Cao Văn Tín có một cách dạy Văn rất kỳ lạ. Mỗi tiết học, ông thong dong lên lớp với hai bàn tay không. Chẳng có giáo án, cũng chẳng có tài liệu gì. Ban đầu, đám học sinh lớp 9 chúng tôi rất ngỡ ngàng và rất âu lo, vì năm cuối bậc trung học cơ sở phải chuẩn bị thi chuyển cấp. Thế nhưng, khi bước vào giờ học của thầy thì cực kỳ hào hứng. 

Mỗi bài giảng văn, thầy cho cả lớp đọc qua một lần, rồi chia ra hai nhóm, một nhóm đọc lời văn dẫn dắt câu chuyện, còn một nhóm đọc lời thoại của nhân vật trong tác phẩm. Nhờ vậy, hầu như tất cả đều nắm bắt được nội dung và tình tiết của tác phẩm ngay tại lớp.

Nhà giáo Cao Văn Tín.

Học là vậy, còn thi cũng khá độc đáo. Nhà giáo Cao Văn Tín tuyên bố: "Thầy không cần các em viết dông dài, vì thầy không đếm chữ để chấm điểm. Các em chỉ cần viết đúng cảm nhận của các em về tác phẩm thôi. Em nào học thuộc lòng văn mẫu để chép ra, thì chỉ được tối đa 5 điểm, bởi lẽ đó không phải bài làm của em ấy!". Nghĩa là thái độ khước từ văn mẫu của nhà giáo Cao Văn Tín đã xuất hiện từ 30 năm trước đây. Khi nền giáo dục nước ta bắt đầu lên án văn mẫu, thì tôi càng thấm thía quan niệm cởi mở và tiến bộ của nhà giáo Cao Văn Tín những ngày dạy dỗ chúng tôi.

Tôi vẫn còn nhớ như in, về lần tôi được nhà giáo Cao Văn Tín cho 10 điểm môn Văn. Lần thứ nhất, làm bài luận về "Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ", tôi viết khá ngắn nhưng có trích dẫn thêm một số câu thơ không nằm trong tác phẩm để chứng minh ý nghĩa của thơ Nguyễn Khoa Điềm và thầy phê bên cạnh điểm 10 rằng "Biết nỗ lực tìm hiểu thêm về tác giả trong sách giáo khoa".   

Nhà giáo Cao Văn Tín không chỉ khuyên học trò rời xa văn mẫu, mà ông còn chủ động khuyến khích học trò sáng tạo. Sau khi giảng giải cho chúng tôi về cái hay, cái đẹp của mỗi tác phẩm, ông thường hỏi: "Các em có hài lòng với cái kết của tác giả không? Nếu chưa hài lòng, thì các em muốn nhân vật chính sẽ hành động như thế nào?". Và thay vì bắt chúng tôi viết bài luận về truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long, nhà giáo Cao Văn Tín đã yêu cầu chúng tôi viết tiếp câu chuyện theo ý mỗi người.

Tôi vào đời, theo nghề cầm bút. Thỉnh thoảng có dịp gặp lại nhà giáo Cao Văn Tín ở quê nhà Phú Yên, tôi luôn kèm theo câu hỏi mỗi khi chào thầy cũ: "Dạo này thầy có viết gì không?". Nhà giáo Cao Văn Tín chỉ cười nhè nhẹ như năm xưa. Thế nhưng, tôi cũng đã đủ khôn lớn để nhìn theo dáng đi của thầy cũ trước những phút giây hạnh ngộ vội vàng. Tấm lưng to bè của nhà giáo Cao Văn Tín, vừa có vẻ ung dung vừa có vẻ nhẫn nại. Người thầy dạy văn tài hoa của tôi, đã khiêm nhường giấu mình đi vì ái ngại những bon chen danh lợi trên cuộc đời nhiều đắm say lắm cay cực chăng?

Tập thơ "Nào hay cơn gió vô tình" của cố nhà giáo Cao Văn Tín.

Bây giờ, nhà giáo Cao Văn Tín không còn nữa. Tôi phát hiện trong di cảo của ông có bài thơ viết về "Người thiếu phụ Nam Xương" mà ngày nào ông đã đọc cho chúng tôi nghe: "Xót xa chuyện cũ/ Thương cho má hồng/Ngày xưa mệnh bạc/ Tìm đến dòng sông/ Nước rửa sạch không/ Kiếp đời giông gió?". 

Bao nhiêu năm qua, nhà giáo Cao Văn Tín vẫn lặng lẽ làm thơ, những câu thơ vỗ về và an ủi, những câu thơ nhẹ nhàng và mát lành. Tôi nghẹn ngào đọc thơ của thầy giáo cũ, để hiểu thêm tấm lưng to bè vừa có vẻ ung dung vừa có vẻ nhẫn nại: "Tôi không nghe tiếng thương khóc nỉ non/ Tôi không nghe lời bi ai huyền thoại/ Tôi chỉ thấy cái cò cúm rúm, co ro, cam chịu đến nao lòng".

Nhà giáo Cao Văn Tín nối nghiệp cha mình để bước lên bục giảng, có cả niềm tự hào và có cả nỗi băn khoăn: "Bước vào nghề/ Lắm chông chênh/ Cũng là số phận/ Gập ghềnh mà thôi". Vượt lên mọi thử thách và mọi ngổn ngang, nhà giáo Cao Văn Tín vẫn có được những tháng năm trọn vẹn với phấn trắng bảng đen, với đồng nghiệp và học trò: "Cuộc đời đâu là mơ/ Ân tình đâu là thơ/ Tôi vẫn chờ vẫn đợi/ Tôi cứ dại và mơ".

Nhà giáo Cao Văn Tín rất yêu nghề dạy học, nhưng ông không miễn cưỡng buộc hai đứa con của mình sống theo ý mình. Khi hai đứa con trai đi theo con đường kinh doanh, ông ủng hộ rất nhiệt tình. Thỉnh thoảng ông mua vài cuốn sách để tặng con với lời nhắc nhở ân cần: "Bổ sung giá trị tinh thần cũng cần thiết như kiếm tìm giá trị vật chất"!

Nhà giáo Cao Văn Tín làm thơ nhiều nhất ở giai đoạn chống chọi với bạo bệnh. Ông đã tựa vào gia đình và thi ca để đối mặt định mệnh trớ trêu, đúng như một ghi chú của ông: "Buổi chiều, được tin khối u giảm nhiều, không di căn. Mừng quá, và thơ ra đời". Ở lằn ranh sinh tử, phẩm chất thi sĩ của nhà giáo Cao Văn Tín đã hiển lộ khá đầy đủ. Ông nhận ra "sông cũng nằm chờ/ mây qua đầu ngõ" để thảng thốt "Đời đìu hiu mờ tối/ Tự bó gối mà thôi/ Bay ngang qua đỉnh trời/ Ta biến thành giọt lệ".

Hơn 200 bài thơ trong di cảo của nhà giáo Cao Văn Tín, khiến tôi giật mình. Ông đích thực là một nhà thơ. Ông có những câu thơ thật run rẩy "áo đỏ em ngồi/ bối rối tầm xuân", và ông có những câu thơ liên tưởng xa rộng "thuyền xa bờ, gió đẩy biển về đâu". Cảm giác thường xuyên xuất hiện nhất trong nhà giáo - nhà thơ Cao Văn Tín chính là sự bịn rịn xen lẫn hoang mang: "Đường trăng/ Mùa cũ xa mờ/ Chỉ nghe tiếng thở/ Bên bờ vọng sang".

Nhà giáo - nhà thơ Cao Văn Tín bộc bạch: "Tôi tự tôi một cánh diều/ Thả lên từ bé với nhiều ước mơ/ Thế là tôi nợ cơn mê/ Ngay từ khi kéo diều về với tôi/ Bồng bềnh nhìn đám mây trôi/ Bồng bềnh ráng đỏ bên trời hắt hiu/ Trên cao tiếng nhạn kêu chiều/ Trần gian tôi nợ ít nhiều hoàng hôn". Ông tự thú "nợ cơn mê" và "nợ ít nhiều hoàng hôn", còn tôi và nhiều người khác đã nợ ông một bẽ bàng: Chúng tôi đi qua cuộc đời nhà giáo - nhà thơ Cao Văn Tín mà không hay biết mình đã thờ ơ với một tâm hồn cao đẹp "đu đưa theo cánh võng/ nghĩ thương người long đong". Chúng tôi đã dửng dưng và hấp tấp, không có cơ hội chia sẻ những phẩm chất thi sĩ của ông khi ông tại thế.

Thế nhưng, với tập thơ "Nào hay cơn gió vô tình" do Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ vừa ấn hành, tôi tin nhà giáo - nhà thơ Cao Văn Tín sẽ còn ở lại với cõi nhân gian, sẽ còn ở lại với bao nhiêu bạn bè và học trò của ông. Bởi lẽ, tấm lưng to bè vừa có vẻ ung dung vừa có vẻ nhẫn nại của ông dù đã chìm vào kỷ niệm mù khơi, vẫn gửi lại một tấm lòng trìu mến: "Này em, cơn gió vô tình/ Một hôm dừng lại trên cành tầm xuân/ Mây cao vây núi điệp trùng/ Riêng trăng chỉ biết ngại ngùng nhìn xa".

Lê Thiếu Nhơn

Từ nghi vấn dữ liệu quan trắc được truyền về trong nhiều trường hợp đều nằm trong giới hạn cho phép theo quy chuẩn kỹ thuật quốc gia, nhưng thực tế tại nhiều khu vực đô thị lớn và khu công nghiệp tình trạng ô nhiễm vẫn diễn biến phức tạp, chỉ số ô nhiễm môi trường ở mức cao, không tương xứng với dữ liệu quan trắc được báo cáo. Từ đó, Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường, Bộ Công an đã phối hợp các Công an đơn vị tập trung xác minh điều tra.

Ngày 2/4, Thượng tướng Nguyễn Văn Long, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an có Thư khen gửi Công an tỉnh Thanh Hóa biểu dương thành tích trong phối hợp với Cục Cảnh sát hình sự triển khai quyết liệt các biện pháp nghiệp vụ, đấu tranh, triệt phá thành công đường dây tổ chức đánh bạc và đánh bạc xuyên quốc gia, quy mô lớn, bắt giữ 205 đối tượng, thu giữ 36 xe ô tô, 189 điện thoại di động cùng nhiều vật chứng khác.

Bước vào mùa cao điểm trong năm giữa bối cảnh mới với không ít khó khăn, thách thức, du lịch hè năm nay được dự báo có nhiều thay đổi. Làm thế nào để thích ứng và duy trì được sự phát triển cần thiết đang là bài toán không dễ đối với “ngành công nghiệp không khói”.

Chiều 2/4, cơ quan CSĐT Công an TP Cần Thơ khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam, khám xét nơi ở đối với Diệp Văn Vĩnh (SN 1994, ngụ xã Long Phú, TP Cần Thơ) về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, với thủ đoạn vay tiền để đáo hạn ngân hàng, chiếm đoạt của các nạn nhân 20,4 tỷ đồng.

Trong những ngày qua, đông đảo tiểu thương đang kinh doanh tại các ki-ốt cố định ở chợ Hầm Nước tọa lạc bên đường Võ Thị Sáu, phường Phú Yên (Đắk Lắk), bày tỏ sự bức xúc khi nhận được thông báo thu tiền thuê mặt bằng từ nhà thầu là Công ty TNHH thương mại Ngân Tín với mức giá được cho là quá cao. PV Báo CAND đã vào cuộc tìm hiểu vụ việc từ các bên liên quan.

Sau đợt mưa lũ lịch sử cuối tháng 10/2025, Trường Mẫu giáo Arooi - Zà Hung (xã Đông Giang, Đà Nẵng) vốn đầy ắp tiếng cười nay chỉ còn là đống đổ nát, hoang tàn khi quả đồi phía sau trường bị sạt lở, hàng ngàn mét khối đất, đá tràn xuống các phòng học. 52 đứa trẻ đồng bào Cơ Tu phải đi học nhờ trong sự chật vật, nhưng nỗi lo lớn hơn lại đang ập đến khi “hạn chót” cho việc mượn lớp đang cận kề.

Miễn thuế 4 năm, giảm 50% số thuế phải nộp trong 5 năm tiếp theo đối với thu nhập của doanh nghiệp từ thực hiện dự án đầu tư các ngành công nghiệp văn hóa, công nghiệp giải trí, cụm, khu công nghiệp sáng tạo về văn hóa; đầu tư ở địa bàn có điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn, đặc biệt khó khăn thì được miễn thuế 4 năm, giảm 50% số thuế phải nộp trong 9 năm tiếp theo.

Hiện nay trên địa bàn TP Hà Nội, nhiều hạng mục, công trình xây dựng phục vụ Dự án cải tạo, nâng cấp hệ thống thoát nước, chống úng ngập cục bộ khu vực nội đô đang được triển khai, tập trung tại các tuyến phố có mật độ phương tiện lớn. Việc thi công đồng loạt trong khi lưu lượng giao thông lớn đã tạo áp lực không nhỏ lên hạ tầng giao thông vốn đã quá tải.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文