Vụ thiêu sống cả gia đình anh chồng: Cuộc khai báo đêm giao thừa
Nhưng có một điều lạ là trong số hàng trăm mối quan hệ đó, dù đã lần tìm rất tỉ mẩn nhưng tuyệt nhiên không thấy có một người nào tên là Diệp. Chỉ có duy nhất một người từng có thời gian ở nhà Thuận nhưng lại tên là Tiệp. Các điều tra viên ngồi lại cùng trao đổi và đi đến thống nhất, rất có thể đó là Tiệp chứ không phải Diệp vì hai tên đó phát âm gần giống nhau.
Tuy nhiên, các thông tin về đối tượng Tiệp cũng rất ít ỏi. Chỉ có một thông tin duy nhất rằng thanh niên tên Tiệp đó trong thời gian ở nhà Thuận thì có đi học nghề nấu ăn. Nếu không làm án tận tụy thì có lẽ vụ án sẽ tắc ở đây vì thông tin về đối tượng quá mong manh. Nhưng, các điều tra viên trọng án thì không nản. Trung tá Trần Ngọc Hà nói, 3 người chết cơ mà, chết cháy, đau đớn lắm. Không chỉ riêng anh mà tất cả các điều tra viên tham gia điều tra vụ án này đều rơi nước mắt khi chứng kiến cái chết của 3 nạn nhân vô tội. Hậu quả của tội ác khủng khiếp đến thế làm sao có thể để kẻ gây ra tội ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Suy luận của các điều tra viên làm án rất logic. Nếu học trường nấu ăn thì nhiều khả năng chỉ có Trường trung cấp Du lịch Hà Nội. Trường này mỗi khóa học nấu ăn là 2 năm. Tính lùi thời gian, khi xảy ra vụ án năm 2008 còn đang học thì chỉ có thể là sinh viên nhập học vào khoảng hai năm 2007 hoặc 2008 mà thôi.
Sau nhiều ngày tìm kiếm, hồ sơ của khoảng chục sinh viên tên Tiệp đã được rút ra nghiên cứu. May sao, đó cũng là cái tên không phổ biến lắm chứ nếu là những cái tên dạng như "Toàn", "Thắng", "Tuấn", "Tú" thì con số đó có thể lên đến cả vài chục. Và, trong số gần chục sinh viên tên Tiệp, các điều tra viên đặc biệt chú ý đến hồ sơ của người có tên là Hoàng Hải Tiệp, sinh năm 1980 người dân tộc Tày quê ở Yên Bái. Lẽ vì, ở anh ta có hai điểm trùng khớp: thứ nhất là trùng tên; thứ hai là đồng hương với Thuận.
Ảnh lưu hồ sơ của Hoàng Hải Tiệp được rút ra, đem đi nhận diện.
Và họ đã đem ảnh tới cho những người dân làng Phú Mỹ xem, những người mà theo phán đoán của các điều tra viên thì họ biết người thanh niên đã từng ở nhà Thuận tên là Tiệp.
Nhiều người trong làng, khi nhìn ảnh của sinh viên Hoàng Hải Tiệp đều khẳng định người trong ảnh chính là thanh niên đã có thời gian tá túc ở nhà cô Thuận trước khi vụ cháy xảy ra. Nhưng từ sau khi vụ cháy xảy ra thì người thanh niên này đã chuyển đi đâu không rõ.
Nhưng lại một khó khăn nữa nảy sinh. Quê quán, địa chỉ nhà của Hoàng Hải Tiệp thì trong hồ sơ đã thể hiện đầy đủ. Nhưng Tiệp đã xuống Hà Nội học và vào thời điểm điều tra thì anh ta chắc chắn đã hoàn thành khóa học 2 năm. Ra trường rồi nhiều khả năng anh ta sẽ không về quê vì quê anh ta chỉ là một xã miền núi heo hút thì làm gì có nhà hàng, quán ăn, khách sạn để anh ta hành nghề. Rất có thể anh ta đã ở lại Hà Nội hoặc đi tới một thành phố sầm uất nào đó. Vậy thì biết tìm anh ta ở đâu?
Và, trong tình huống khó khăn đó, các điều tra viên bằng kinh nghiệm và khả năng suy đoán tuyệt vời đã tìm ra một cách giải quyết rất hiệu quả. Một cuộc viếng thăm bất ngờ gia đình Hoàng Hải Tiệp trên Yên Bái của những người khách lạ đã diễn ra ngay sau đó. Tiệp không có nhà. Trong căn nhà tồi tàn ở một xã miền núi heo hút, chỉ có một mình mẹ Hoàng Hải Tiệp ở. Bà lấy chồng từ khi còn rất trẻ và ngay sau khi sinh ra Hoàng Hải Tiệp được ít lâu thì cha Tiệp bỏ lên Tuyên Quang lấy vợ hai, không ngó ngàng gì đến bà và Tiệp. Bà vò võ một mình, lần hồi nhọc nhằn kiếm sống từng bữa chắt chiu nuôi Tiệp. Niềm hy vọng của cả cuộc đời bà dồn vào mụn con trai duy nhất đó.
![]() |
|
Các bị cáo tại tòa. |
![]() |
|
Thuận và Tiệp tại tòa. |
Tiệp học xong phổ thông, muốn xuống Hà Nội học nghề nấu ăn, hy vọng sẽ thay đổi được cuộc sống nghèo túng của hai mẹ con. Nông dân ở miền núi như bà, nuôi con ở quê đã khó huống chi xuống tận Hà Nội ăn học nhưng thương con bà đành gắng gượng, giật gấu vá vai.
Tiệp xuống Hà Nội, chịu khó học hành, vừa học vừa làm thêm phục vụ ở các quán ăn để đỡ đần mẹ tiền ăn học. Bà khoe với những người khách, Tiệp đã ra trường, đang làm việc cho một quán ăn ở phố Bảo Khánh trên Hà Nội.
Vậy là những thông tin về Tiệp đã dần dần dày lên.
Tiếp tục xác minh ở nơi Tiệp làm việc, các điều tra viên thu được một thông tin quan trọng. Tiệp hiện vẫn đang làm việc ở đây và đang dùng số điện thoại 09xxxxxxxx. Các điều tra viên đã suýt reo lên sung sướng khi đó chính là số máy gọi vào tổng đài báo cháy ở Hà Nội vào đúng đêm xảy vụ cháy ở nhà anh Nguyễn Chí Hưng. Tuy nhiên, người dùng số máy này đã ngắt ngay khi có kết nối.
Điều tra tiếp về Tiệp, các điều tra viên lại có thêm một thông tin nữa: Tiệp có một người đồng hương tên là Bùi Tiến Hà. Trên quê Yên Bái nhà Hà và nhà Tiệp ở gần nhau. Hà sinh năm 1959, bằng tuổi mẹ Tiệp nên Tiệp gọi bằng chú. Thời điểm Tiệp xuống Hà Nội học cũng là thời điểm Bùi Tiến Hà xuống Hà Nội trông coi công trình xây dựng cho gia đình Thuận. Lúc đó Thuận xây ngôi nhà 5 tầng mới ở ngay sát nhà anh Hưng mà hai vợ chồng thì đã ly thân nên mẹ Thuận phải nhờ Hà xuống trông coi công trình giúp con gái. Đã có lần Tiệp gọi điện thoại về trên quê cho vợ Hà xin số điện thoại của Hà để hai chú cháu liên lạc với nhau ở Hà Nội.
![]() |
|
Nỗi đau đớn của gia đình người bị hại. |
![]() |
|
Bà Thành (mẹ đẻ anh Nguyễn Chí Hưng) xót xa kể về cái chết oan ức của gia đình con trai. |
Sáng 31/12/2008, Tiệp bị bắt tại Cổ Nhuế. Cùng lúc Hà bị bắt ở Yên Bái. Thuận cũng bị bắt ngay sau khi kết thúc giờ dạy ở trường. Vậy là ngày cuối cùng của năm, các điều tra viên trọng án vẫn không được nghỉ. Trung tá Trần Ngọc Hà kể, có nhiều điều tra viên nhận được điện thoại trách mắng của gia đình vợ con. Nhưng không thể nào khác được. Đêm giao thừa anh và nhiều đồng đội khác thức trắng bên đống hồ sơ vụ án với bộn bề công việc tại đơn vị.
Anh nói với Thuận rằng, lẽ ra hôm nay cả tôi và chị đều phải ở nhà đón năm mới cùng gia đình. Một ngày có ý nghĩa nhất trong năm như ngày hôm nay, sự buộc phải vắng mặt ấy thật là đáng tiếc. Nhưng chúng ta đã phải ở đây. Tôi khuyên chị nên thành khẩn. Và, sau khi uống hết cốc sữa nóng hổi, Thuận đã xin được viết bản tự khai, tường trình một cách chi tiết về tội ác của mình trong vụ tổ chức đốt nhà anh chồng. Lúc ấy, Trung tá Hà kể - tôi ngước nhìn lên đồng hồ - đúng giao thừa!
|
Cuối năm 2007, sau khi ly thân với chồng, Nguyễn Thị Thuận đã được anh chồng là Nguyễn Chí Hưng khuyên răn nên xin lỗi chồng để về đoàn tụ. Cho rằng gia đình chồng bênh nhau, Thuận rất bức xúc. Ngày 20/1/2008 Thuận nói với Bùi Tiến Hà: "Cháu rất tức vợ chồng ông Hưng vì luôn bênh em trai. Chú mua ít xăng về, giúp cháu đốt nhà ông Hưng cho bõ tức". Thấy Hà lưỡng lự, Thuận bảo: "Chú cứ đốt đi, nếu xảy ra chuyện gì cháu chịu trách nhiệm". Do ông Hà chưa làm ngay, Thuận nhờ Hoàng Hải Tiệp ra tay và không quên hứa hẹn: "Chị xây nhà xong, mày xuống ở với chị, chị không lấy tiền nhà". Tiệp đã đồng ý, nhận 50.000 đồng từ Thuận để đi mua xăng. Đêm 24 rạng ngày 25/1/2008, lợi dụng lúc gia đình anh Hưng ngủ say, Tiệp và Hà đã rót xăng qua thước nhôm đổ vào cửa sắt nhà anh Hưng và châm lửa đốt. Ngọn lửa bùng lên dữ dội biến ngôi nhà thành một ngọn đuốc khổng lồ khiến cả 3 người sống trong nhà vào thời điểm đó là hai vợ chồng anh Hưng và con gái là cháu Thảo Hiền đã bị tử vong do bỏng. Tại Cơ quan điều tra của Công an Hà Nội và Bộ Quốc phòng, tất cả các bị cáo đều khai nhận thống nhất toàn bộ tội lỗi. Tuy nhiên, sau đó tại các phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm lại đồng loạt phản cung và kêu oan. Tuy nhiên, trong phần luận tội của Viện Kiểm sát quân sự Trung ương đã chỉ rõ, trước phiên tòa các bị cáo đã bị cách li trong suốt quá trình lấy lời khai tại Cơ quan điều tra. Theo đó, những hành vi phạm tội của các bị cáo đã được khai nhận rõ ràng như nội dung vụ án, không có sự thay đổi trong bản chất vụ án. Lời phản cung của các bị cáo là không có căn cứ, thậm chí tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo Thuận nói, không tin cả luật sư của mình. Với trình độ đại học như bị cáo Thuận, cao đẳng như bị cáo Tiệp và tuổi đời như bị cáo Hà, không thể nại ra những lời như: Tôi không ý thức được, hay tôi không rõ... Bởi lẽ, tội ác mà họ gây ra là vô cùng dã man. Đại diện Viện Kiểm sát khẳng định không chấp nhận kháng cáo của các bị cáo. Xét thấy tại Tòa phúc thẩm, các bị cáo cũng không tỏ ra ăn năn, hối cải nên không áp dụng các tình tiết giảm nhẹ về hình phạt đối với các bị cáo. |



