Có một ngôi sao mùa hè

19:50 05/10/2008
Tôi từng tiếp xúc với rất nhiều trẻ em tật nguyền, và nhận ra ở em nào cũng có sự khao khát sống tột độ. Với những em bé có chút năng khiếu văn chương, nghiêng về sống nội tâm thì sự khát sống đó càng mạnh mẽ. Trường hợp của em Nguyễn Thị Nguyện là một điển hình. Đã có người viết một bài báo để nói về những gì mình đã học được khi nhìn vào hoàn cảnh của Nguyện.

Mỗi tuần tôi đều nhận được điện thoại của Nguyện mời về nhà em chơi. Thực sự, em đã dành cho tôi những tình cảm đặc biệt. Một cô bạn tôi nói: "Cô ấy dường như yêu anh thì phải. Là con gái, em nhận ra điều đó". Tôi biết, dù đó có phải là sự thật, thì sự mong manh của một cô gái, cần phải nhận được sự thông cảm của tôi, chứ không phải là sự khinh thường, hắt hủi. Vì em là cô gái tật nguyền.

Nguyện sinh năm 1988, ở Chợ Bến, Cao Thắng, Kim Bôi, Hoà Bình. Một cô gái gần 20 năm làm bạn với chiếc xe lăn, nhiều lần giành giật mạng sống của mình với tử thần. Không lúc nào cái khao khát được đi lại bình thường như những người bạn khác trong em lịm tắt. Căn phòng của em ở tầng hai, cửa sổ nhìn ra bầu trời bên ngoài, ở đó có tiếng chim, những giọt sương sớm, ánh mặt trời. Nguyện đã tìm thấy tôi do cùng yêu văn chương.

Thế rồi tôi tìm đến nơi em sống, để thấy nỗi đau tật nguyền mỗi ngày lại giằng xé em. Độ đó, em còn là cô bé học lớp 10, chưa suy nghĩ sâu sắc như bây giờ. Em sáng tác được những bài thơ nhỏ và nhờ tôi đọc, tôi sửa giúp em và đem đi in ở một số tờ báo ngoài Thủ đô. Đó là chút ít niềm vui mà tôi có thể làm được cho em.

Nguyện chẳng thể đứng lên được và bị bó hẹp thế giới bởi chiếc xe lăn. Thế giới mà em được tiếp xúc là gia đình, nhà trường và  bè bạn. Thực ra nó rất hẹp và em luôn khao khát mở rộng nó. Em đã có rất nhiều bè bạn thông qua thế giới online. Tôi gọi em là "Ngôi sao mùa hè". Vì em đã sống có ích. Nhất là mùa hè năm 2008, em đã đoạt giải thưởng "Mùa xuân và tôi" do báo mạng Tamtay.vn tổ chức.

Em tâm sự với tôi: "Con người sinh ra không thể để tan biến dễ dàng như một hạt cát vô danh. Mình sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác... Vì thế, em đã kiên cường sống và em đang nghĩ: Điều quan trọng không phải mình sống được bao lâu mà phải sống như thế nào để mùa xuân ở mãi". 

Khi sinh ra cho đến năm 4 tuổi, Nguyện bụ bẫm, xinh xắn như nhiều đứa trẻ khác. Bước sang tuổi thứ 5 thì tự nhiên chân tay Nguyện teo tóp lại, xương sống vẹo đi, sức khỏe yếu dần. Ông bà Nguyễn Đức Biên thương con, mang đi chữa chạy nhiều nơi. Nhưng nền y học tiên tiến vẫn chưa tìm ra thuốc để chữa trị căn bệnh này. Rồi xương sống chẳng thể đỡ nổi cơ thể nữa, Nguyện phải ngồi xe lăn. Lại phải dùng áo giáp bằng nhựa để quấn quanh người làm tựa, có vậy em mới ngồi xe lăn được.

Em nói về chiếc áo giáp nhựa: "Bảy năm trời đến trường cùng tấm áo nhựa cứng đã làm em không ít tổn thương da thịt. Nhiều khi đang trong giờ học, em bị chiếc áo nẹp đó chọc thâm tím mông mà vẫn phải nghiến răng chịu đựng. Có lần bố mẹ đón em về nhà tháo nó ra thì thấy cơ thể của em nhũn lại, mông và nách tứa máu, nhưng để trở thành người lính chiến đấu anh dũng với cái dốt, để lấy được tấm bằng khen học sinh giỏi của trường, của tỉnh, em đã miệt mài ngày đêm học tập. Thực sự, chiếc áo giáp vừa là bạn, vừa là kẻ thù. Em sẽ phải chung thân với nó đến chết".

Những năm học THPT Nguyện viết nhiều hơn, bài nào cũng phải dành tôi đọc duyệt trước, chỉnh sửa giúp. Và bài viết đầu tiên tôi thấy ưng ý nhất, đó là bài em viết dự thi "Mùa xuân và tôi" do mạng Tamtay.vn tổ chức. Em đã đoạt giải nhất chặng 2, khi tổng kết, em nhận thêm giải khuyến khích.

Niềm vui, thành quả của sự cố gắng, khi mà bàn tay em không cầm nổi cây bút, chẳng cầm nổi con chuột bấm máy, phải dùng ngón tay và nhấn từng nút một. Tác phẩm của em ra đời trong sự vật vã, đau khổ của thể xác. Một người bình thường viết văn đã khó, huống hồ một cô gái tật nguyền.

Dường như Nguyện ngày càng yếu, nằm ở giường bây giờ cũng phải nẹp. Cha mẹ của em bất lực nhìn con chống lại bệnh tật mà ứa nước mắt. Ông bà Biên tâm sự: Giá có cách nào đổi nỗi đau vào người thì cũng chịu. Để mình đau thay con, thấy con vui vẻ cười là yên tâm. Nhưng mọi chuyện đâu có theo ý muốn con người.

Sức của em có hạn, em đã bỏ lỡ kỳ thi đại học vừa qua. Tôi nghĩ em sống được còn khó khăn, huống chi... Lại nữa, 3 tháng cuối em phải học từ xa, nhà trường cho phép em được học ở nhà. Nhưng không hiểu sao đến cuối kỳ lại không tổng kết cho em. Em vẫn chưa có bằng THPT.

Em nói gần như khóc: "Nếu em chịu khó hơn, chịu đau hơn thì em đã có bằng THPT". Tôi động viên em, nói với em cái bằng THPT bây giờ chẳng có nghĩa lý gì với em cả. Em đã làm được nhiều hơn thế, có nhiều thành tích hơn những gì gia đình kỳ vọng. Nhưng để giải thích và không dập tắt ước mơ của em là một việc khó.

Nguyện có nhiều ước mơ, và có những ước mơ có thể nói là viển vông đối với một cô  gái như em. Gia đình em, có thể nói là có điều kiện, nên ông bà Biên rất chiều con, thương con. Sẵn sàng đáp ứng yêu cầu của cô con gái, như xin thuê một chuyến xe đi Hà Nội chơi, vào phòng thu âm, đến công viên ngắm cảnh và giao lưu...

Thi thoảng em lại có một chuyến, rời căn phòng thân yêu của mình để ra thế giới bên ngoài, thế giới thật, thế giới mà em luôn khát khao được mở rộng, được nhìn thấy.

Mỗi chuyến đi lại cho Nguyện những ý tưởng, cách nhìn nhận mới. Biết đâu sau này, em còn làm được những điều vượt sức tưởng tượng của nhiều người. Vì em có niềm đam mê. Ngoài làm thơ, viết truyện, nhật ký, Nguyện còn vẽ được tranh, tự làm video clip và sáng tác bài hát. Trước đợt phẫu thuật lớn vừa rồi, em viết lời ca khúc "Em bé sao mai" với ước mơ được đi lại như bạn bè.

Sau đó, các anh sinh viên ở Trường Bách khoa đưa em ra Hà Nội để thu âm. Bài hát có đoạn: "Có hay cho lòng con, nỗi đau khi bao đêm khuya con nhũn mềm làm mẹ cha đã phải thao thức, khiến cho con thấy buồn biết bao. Thầm cầu mong nếu có kiếp ngày sau, con sinh ra không còn nỗi đau...".

Mỗi người chúng ta thử bị đóng băng một ngày trên xe lăn mà xem, chúng ta sẽ thấy chán ngán, ngứa ngáy khủng khiếp biết chừng nào. Đằng này, em đã phải sống gần 20 năm như vậy, lại bị áo giáp làm cho đau đớn chảy máu, thế giới bị thu hẹp, bè bạn tung tăng đã đi xa hết, và giờ thì cánh cửa sổ cũng bị bưng bít. Ngần ấy thứ đổ lên một cái đầu non nớt, làm sao em không muốn có nhiều bạn bè.

Khi cửa sổ căn phòng bị đóng kín do hàng xóm xây nhà, thế giới của cô gái tật nguyền đã bị thu hẹp, cô không còn được nhìn ngắm trăng sao hay nghe tiếng con chim hót nữa. Cô gái ngồi trên xe lăn buồn hơn, xa xăm hơn và viết cũng nhiều hơn. Em đang viết nhật ký và sẽ tham gia tủ sách "Truyện đời tôi". Cuốn này có sự gợi ý của tôi và tôi muốn Nguyện viết một cái gì đó sâu sắc hơn.

Tôi đi nhiều nơi, thấy nhiều người không tàn phế, tật nguyền, nhưng đã sống cuộc đời vô nghĩa, chẳng có giá trị gì. Tôi vẫn luôn coi Nguyện là "Ngôi sao mùa hè". Mùa hè ấy sẽ là tấm gương cho nhiều người tật nguyền nhìn nhận lại và sống có ích. Bởi chúng ta sinh ra, không thể bị lãng quên như hạt cát, mà phải để lại những mùa xuân

Văn Học

Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam, các chính đảng, tổ chức và bạn bè quốc tế đã liên tục gửi thư, điện chúc mừng tới Đại hội, bày tỏ tình cảm đoàn kết, hữu nghị, đánh giá cao những thành tựu to lớn mà Việt Nam đạt được qua 40 năm đổi mới và tin tưởng sâu sắc rằng Đại hội Đảng lần thứ XIV sẽ thành công rực rỡ, là mốc son tiếp tục đưa Việt Nam phát triển thịnh vượng trong kỷ nguyên mới.

Chiều 21/1, Đại hội XIV của Đảng tiếp tục thảo luận về các văn kiện Đại hội. Uỷ viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Văn Hùng tham luận về chủ đề “Phát huy sức mạnh nội sinh của văn hóa và con người Việt Nam - nền tảng cho phát triển nhanh và bền vững đất nước trong kỷ nguyên mới”.

Chiều 21/1, tiếp tục phiên thảo luận tại hội trường về các văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, thay mặt Đảng bộ Bộ Công Thương, đồng chí Lê Mạnh Hùng, Bí thư Đảng ủy, Quyền Bộ trưởng Bộ Công thương trình bày tham luận với chủ đề “Phát triển công nghiệp, thương mại Việt Nam tự chủ, kết nối, hiện đại hóa, chuyển đổi xanh, chuyển đổi số và hội nhập hiệu quả vào chuỗi sản xuất, chuỗi cung ứng toàn cầu”. 

Chiều tối 21/1, Phòng Kiểm tra - Pháp chế, Sở Y tế TP Hồ Chí Minh cho biết đã ra quyết định xử phạt và đình chỉ hoạt động nhiều cơ sở nha khoa trên địa bàn thành phố do có hàng loạt hành vi vi phạm, trong đó chủ yếu là hành vi cung cấp dịch vụ khám bệnh, chữa bệnh (KCB) khi không có giấy phép hoạt động KCB, quảng cáo dịch vụ không phép…

Những ngày này, hoà trong không khí hân hoan đón ngày hội lớn của toàn dân tộc, tại Sân bay quốc tế Nội Bài - "cánh cửa" đầu tiên đón tiếp các đoàn đại biểu quốc tế, các cơ quan thông tấn báo chí và những người bạn phương xa đến với Thủ đô, Công an cửa khẩu Cảng hàng không quốc tế Nội Bài, Cục Quản lý xuất nhập cảnh, Bộ Công an đang triển khai phương án bảo vệ Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV ở mức độ cao nhất.

Sau nhiều thập niên dựa vào các cấu trúc an ninh bên ngoài, Saudi Arabia đang âm thầm nhưng quyết liệt tái thiết vai trò của mình trong khu vực. Những động thái dồn dập nhằm hình thành các liên minh quân sự mới với Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Ai Cập và Somalia không chỉ phản ánh lo ngại trước các bất ổn, mà cho thấy Riyadh đang muốn viết lại “luật chơi” an ninh tại Trung Đông.

Sáng 21/1, tiếp tục phiên thảo luận tại hội trường về các văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, thay mặt Đảng bộ Cơ quan Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Thường trực Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Văn Rón trình bày tham luận với chủ đề "Đổi mới công tác kiểm tra, giám sát góp phần tăng cường kỷ luật, kỷ cương, nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của tổ chức Đảng, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới".

Sáng 21/1, thay mặt Đảng bộ Bộ Khoa học và Công nghệ, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Đảng ủy, Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ Nguyễn Mạnh Hùng trình bày tham luận tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng về vấn đề “Một số giải pháp đột phá đưa khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số trở thành động lực trung tâm của mô hình tăng trưởng mới, nhanh và bền vững trong kỷ nguyên vươn mình bằng tri thức và công nghệ số, trong đó, đổi mới sáng tạo là cơ chế trung tâm để chuyển tri thức và công nghệ số thành năng suất, giá trị gia tăng và tăng trưởng bền vững”.

Sáng 21/1, tại Đại hội XIV của Đảng, đồng chí Nguyễn Văn Được, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh đã trình bày tham luận “Phát huy vai trò đầu tàu, xây dựng TP Hồ Chí Minh trở thành trung tâm khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo mang tầm quốc tế, tạo động lực lan tỏa phát triển cho cả nước”.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文