Không có chuyện cán bộ PJICO hầu tòa là do "Thánh vật"
Ông Nguyễn Hùng Cường, Đội trưởng Đội xây dựng số 12, người trực tiếp chỉ huy thi công đoạn sông qua phường Nghĩa Đô, Cầu Giấy (Hà Nội) trong một bài báo mới đây cho rằng có chuyện oan khuất trong vụ tham nhũng ở Công ty PJICO Vậy sự thật là thế nào?
Trước hết, chúng tôi thực sự chia sẻ những chuyện không may mắn xảy ra đối với ông Cường, những người thân trong gia đình ông Cường, cũng như đối với một số người khác có liên quan nêu trong bài báo.
Tuy nhiên, về những chi tiết được tác giả Nguyễn Hùng Cường liệt kê đối với bản thân, những người thân trong gia đình và một số trường hợp khác để cho rằng có sự oan khuất và gán việc liên quan đến thánh vật phải được nhìn nhận thấu đáo.
Ông Nguyễn Hùng Cường là Đội trưởng Đội xây dựng số 12, trực tiếp chỉ huy thi công kè, sửa đoạn sông nói trên nên ông là người biết nhiều sự việc xảy ra.
Nhưng chúng tôi thấy rằng, với những chi tiết này, hoàn toàn không thể gán ghép với chuyện tâm linh ở sông Tô Lịch để huyền hoặc, cường điệu hóa với động cơ nào đó.
Trước hết, về cái gọi là oan khuất liên quan tới cô em gái của ông Cường là bà Nguyễn Thị Bích Hợp, tại kỳ 2, bài báo viết: "Ngay đến hôm nay, gia đình tôi vẫn còn phải chịu nhiều oan khuất. Em gái tôi là Nguyễn Thị Bích Hợp, bán bảo hiểm cho PJICO chỉ bán cho Công ty Việt Thái Phong, không tham ô, tham nhũng đồng nào. Chỉ vì các ông giám đốc, phó giám đốc tham ô tiền tỷ mà em gái tôi phải ra tòa".
Tiếp đó, trong kỳ 3 của bài báo, ông Cường tiếp tục viết: "Cô em gái tôi, Nguyễn Thị Bích Hợp, công tác tại Sài Gòn đang vướng phải oan khuất. Chỉ vì lòng tận tâm tận lực với Công ty PJICO, em tôi phải ra tòa. Cô em tôi đi xin lễ ở nhiều nơi, các thầy đều nói hạn của em tôi bắt đầu từ đại hạn của gia đình tôi từ năm Tân Tỵ 2001, năm tôi phạm phải trận đồ trấn yểm Đại La trên sông Tô Lịch"...
Việc hai lần nhấn mạnh chuyện oan khuất liên quan cô em gái vừa phải ra hầu tòa trong vụ PJICO và quy kết "đại hạn của em tôi bắt đầu từ đại hạn của gia đình tôi" hẳn tác giả có dụng ý. Vậy, có thực Nguyễn Thị Bích Hợp oan khuất trong vụ bảo hiểm PJICO không, có thực bà Hợp "không tham ô, tham nhũng đồng nào"?
Ngày 23/4, chúng tôi đã tìm hiểu vấn đề này tại Cục CSĐT tội phạm về TTQLKT và CV - cơ quan thụ lý vụ án tham nhũng ở PJICO. Đại tá Nguyễn Tiến Lực, Cục trưởng hiện đang công tác tại TP Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên, khi chúng tôi đề cập vụ việc này, Đại tá nói ngay "Vụ này tôi giao đồng chí cấp phó chỉ đạo điều tra. Nhưng tôi khẳng định các kết luận đưa ra là đầy đủ căn cứ pháp lý, dựa trên các chứng cứ vững chắc".
Vụ án vừa được TAND TP Hà Nội đưa ra xét xử. Trong tổng số 3,8 tỷ đồng gian lận tại PJICO có liên quan việc nhận hối lộ của nguyên Tổng Giám đốc Trần Nghĩa Vinh cùng Phó Tổng Giám đốc Hồ Mạnh Quân.
Cùng hầu tòa còn có bị cáo Phan Hồng Thu, nguyên Giám đốc Công ty Việt Thái Phong và 3 cựu cán bộ của PJICO gồm: Nguyễn Thị Bích Hợp, nguyên cán bộ Phòng Bảo hiểm Hàng hải, chi nhánh TP Hồ Chí Minh; Vũ Dương Quý, nguyên Phó phòng Giám định, bồi thường; Ngô Hồng Khoa, nguyên Trưởng phòng Giám định, bồi thường.
Bà Nguyễn Thị Bích Hợp, em gái ông Cường, 38 tuổi, trú tại quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh. Ngày 12/9/2005, Cơ quan CSĐT Bộ Công an khởi tố bị can đối với Nguyễn Thị Bích Hợp về hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.
Sau khi thu thập đầy đủ chứng lý, Cơ quan CSĐT Bộ Công an kết luận: bà Nguyễn Thị Bích Hợp đã lập chứng từ thu phí bảo hiểm của Công ty Việt Thái Phong sai quy định.
Trên thực tế, khi tàu chở tôm đông lạnh xuất khẩu bị cháy trên đường vận chuyển, Công ty Việt Thái Phong mới chạy để mua bảo hiểm của PJICO.
Biết rõ lập chứng từ trong trường hợp này là sai hoàn toàn nhưng bà Hợp vẫn cố ý thực hiện cho Công ty Việt Thái Phong, giúp công ty này có bộ hồ sơ "đẹp mắt".
Với sự giúp đỡ này của bà Hợp nên Giám đốc Phạm Hồng Thu có cơ sở để làm việc với ông Trần Nghĩa Vinh và Hồ Mạnh Quân, đưa hối lộ 1,9 tỷ đồng để vụ gian lận bảo hiểm được thực hiện suôn sẻ.
Cơ quan CSĐT khẳng định, với hành vi cố ý làm trái nói trên, Nguyễn Thị Bích Hợp đã giúp sức, tạo điều kiện cho Công ty Việt Thái Phong thực hiện trót lọt hành vi phạm tội.
Kết luận này được Viện KSND tối cao thống nhất và truy tố bị cáo Hợp ra trước tòa. Bị cáo Hợp cũng đã khai nhận hành vi phạm tội của mình.
Như vậy, không có căn cứ nào để nói rằng bà Nguyễn Thị Bích Hợp bị oan khuất. Hành vi phạm tội của bị cáo là rõ ràng và đã phạm tội nào thì phải bị xử lý theo pháp luật về tội đó.
Cũng như bất kỳ cá nhân nào, việc xử lý là căn cứ vào chứng cứ, theo đúng quy định pháp luật. Hoàn toàn không thể biện minh một hành vi phạm tội đã được kết luận để gán cho câu chuyện xảy ra ở sông Tô Lịch, cho rằng việc đó cũng bị Thánh ám.
Nói kiểu như vậy thì thử hỏi, những bị cáo khác trong vụ PJICO bị cái gì ám khi họ cũng phải đứng trước vành móng ngựa chịu sự trừng phạt của luật pháp?
Việc nhắc nhiều lần về cô em gái của mình vừa phải ra tòa và liên tục nhấn mạnh "đang vướng phải oan khuất" hẳn không phải điều ông Cường nêu ra một cách bình thường. Có động cơ gì ông muốn nhân chuyện "Thánh vật ở sông Tô Lịch" để tạo một áp lực thiếu khách quan trong vụ việc này?
Một số trường hợp khác theo ông Nguyễn Hùng Cường cũng có nguyên do từ "Thánh vật ở sông Tô Lịch". Đáng chú ý, vụ việc liên quan đến 3 người: bà Nguyễn Thị Sang, nguyên Chủ tịch UBND Nghĩa Đô, ông N.L., nguyên Phó Chủ tịch và ông M.G., nguyên Bí thư Đảng ủy.
Ông Cường nhắc lại chuyện xảy ra năm 1986, khi Đảng ủy, chính quyền, Công an thị trấn Nghĩa Đô bắt một vụ mê tín dị đoan tại miếu Đôi Cô, thu một số đồ vật liên quan trong miếu.
Hậu quả vụ việc là: ông N.L. sau đó không trúng cử và mất chức Chủ tịch UBND thị trấn; ông M.G. bị bệnh về mắt và con trai ông tham gia vụ dùng súng cướp tài sản công dân; bà Nguyễn Thị Sang bị phạt 2 năm tù.
Chúng tôi cũng đã liên hệ để tìm hiểu sự thật vụ việc này. Theo như tác giả bài báo thì các ông, bà nói trên mất chức hay phải ngồi tù là có nguyên do sâu xa từ vụ chỉ huy lực lượng bắt vụ mê tín dị đoan ở miếu Đôi Cô nói trên.
Nhưng thực tế, tại Nghĩa Đô, hiện người dân đều biết rất rõ các vụ việc đó. Họ cũng nhớ rành rành vụ bắt hoạt động mê tín dị đoan trong miếu, việc các ông, bà sai phạm và bị xử lý.
Vụ bắt mê tín dị đoan xảy ra năm 1986, trong khi các ông, bà nói trên bị xử lý cách đó nhiều năm. Họ bị xử lý vì vi phạm pháp luật.
Cụ thể, bà Nguyễn Thị Sang đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn, có những sai phạm trong quản lý, sử dụng đất đai tại địa bàn nên bị xử phạt 2 năm tù.
Việc con trai ông M.G. sử dụng súng gây ra vụ cướp tài sản công dân xuất phát từ việc quản lý, sử dụng súng trái quy định của ông và đương nhiên, con ông phạm tội thì phải bị xử lý theo pháp luật, không có oan khuất gì ở đây.
Đối với ông N.L., nguyên Chủ tịch UBND thị trấn, do trong quá trình công tác, ông có những biểu hiện khuất tất, không được tín nhiệm nên tại kỳ bầu cử HĐND thị trấn, ông đã không đủ số phiếu quy định...
Như vậy, việc mất chức hay bị phạt tù của những ông, bà nói trên là do vi phạm pháp luật, do không được tín nhiệm. Tất cả đều xuất phát từ hành vi của chính họ và bị xử lý theo pháp luật.
Một cán bộ ở quận Cầu Giấy biết rõ việc này cho rằng, cách đặt vấn đề như ông Cường rõ ràng là suy diễn, ngụy biện. Không có bất kỳ căn cứ nào để nói rằng vì "thánh vật" nên họ chịu đen như trên...
Thế giới tâm linh trong chừng mực nào đó vẫn là bộ phận không thể thiếu của đời sống văn hóa tinh thần. Có những điều khoa học cũng chưa giải thích được và cần có thêm thời gian. Thế giới tâm linh cũng cần được đặt vào hoàn cảnh, cần hiểu đúng và vận ứng vào điều kiện cụ thể.
Nhưng nếu coi tâm linh để gán ghép vào những chuyện không may mắn của từng cá nhân lại là chuyện khác. Chưa nói, có những việc rõ ràng không có liên quan gì nhưng do sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó, rơi vào đúng thời gian diễn ra sự việc hoặc sau khi xảy ra sự việc nên dễ có sự liên tưởng tới tâm linh.
Về điều này, Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải, Viện Công nghệ môi trường phản đối việc tác giả bài báo "Thánh vật ở sông Tô Lịch" liên tưởng một số người bị mất là do cầm đồ vật ở sông Tô Lịch. "Có biết bao người đã động vào những thứ đồ cổ đó nhưng có phải ai cũng xui, ai cũng chết" - ông nói.
Riêng về những người vi phạm pháp luật, phạm tội, bị cơ quan bảo vệ pháp luật điều tra, kết luận và xử lý theo quy định mà tác giả bài báo lại đánh lạc hướng sang "Thánh vật" để cho rằng oan khuất, bị ám chỉ, rõ ràng cần xem xét động cơ.
Không thể mượn chuyện tâm linh để cố tình lạc đề với dụng ý cá nhân vào việc khác rõ ràng thiếu khách quan