Người thầy giáo ngồi xe lăn chưa bao giờ thôi mơ ước

10:38 14/07/2011
Là đứa con thiệt thòi nhất vì nhiễm chất độc da cam, Đức lại khát khao được đến lớp. Lần lượt vượt qua các cấp học... Sau ngày cầm tấm bằng tốt nghiệp ĐH, Đức về làm việc tại Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chiến tranh TP Hà Nội với giấc mơ làm thầy đau đáu. Vừa làm việc, Đức vừa tự mở một lớp học nhỏ ngay tại nhà, nhận dạy cho các em học sinh trong xóm.

"Cháu không thể tin được có ngày cháu được đứng trên bục giảng tại chính ngôi trường cháu đã từng học tập, từng nhẫn nại, vượt lên chính mình để vào được đại học", tâm sự của một thầy giáo ngồi trên xe lăn đã khiến cả hội trường lặng đi. Chu Quang Đức nhỏ thó, đôi chân teo đi do ảnh hưởng của chất độc da cam, chỉ có gương mặt góc cạnh và ánh mắt kiên nghị. Kiên nghị như chính những việc Đức đã làm, đã chống lại số phận nghiệt ngã để hiện thực hóa ước mơ của cuộc đời mình-trở thành thầy giáo.

Chống lại số phận

Đến khi gặp Đức bằng xương bằng thịt tại hội nghị điển hình tiên tiến của Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam vừa qua, tôi vẫn cứ lởn vởn suy nghĩ, làm sao trong cơ thể còm cõi luôn bị hành hạ bởi những cơn đau nhức thấu xương ấy lại có một sức sống mãnh liệt đến thế. Cách nói chuyện của Đức khiến người đối diện có cảm giác mọi việc em làm được đều rất đỗi bình thường nhưng chỉ có điều để đi được tới đích thì em cần nhiều nỗ lực hơn mà thôi.

Lớn lên trong mái nhà bình dị ở xã Đại Thịnh (Mê Linh - Hà Nội), Đức là người con thiệt thòi nhất trong số 5 anh em. Từ bé cậu đã cảm nhận được sự khác biệt của mình đối với những đứa trẻ cùng xóm. Các bạn lớn lên, biết chạy nhảy, nô đùa, còn Đức, chân tay cứ teo dần đi, bố mẹ nuôi mãi chẳng thấy lớn. Thương con, bố Đức, một cựu chiến binh từng chiến đấu ở chiến trường Quảng Nam cùng người mẹ tảo tần một sương hai nắng, đã bỏ ruộng đồng mang Đức đi khắp các bệnh viện lớn ở Hà Nội thăm khám.

Nhưng các bác sĩ đã không tìm ra bệnh của cậu bé, không thể đặt tên bệnh của cậu là bệnh gì. Gia đình đành bất lực đưa con về, khi những cơn đau nhức xương lên đến đỉnh điểm thì lại cho cậu uống thuốc giảm đau. Và sau này thì mọi người mới vỡ lẽ, cậu bé đã bị di chứng chất độc da cam từ người cha của mình.

Nước mắt vòng quanh gương mặt gầy guộc của người cựu chiến binh khi nhắc tới cậu con trai thiệt thòi của mình. Suốt từ ngày đầu tiên, Đức cất lời xin gia đình "cho con đi học cùng các bạn", ông đã làm đôi chân cho con, hàng ngày nhẫn nại đưa đón con đi học.

Bố là người luôn đi cùng Đức trên chặng đường thực hiện ước mơ.

Bác Chu Quang Chiến, bố Đức nhớ lại: "Ngày đó chỉ nghĩ cố gắng đưa cháu đến lớp cho thỏa khát khao của nó, chứ có ai nghĩ cháu nó lại học được tới đại học". Đôi bàn tay yếu ớt, nhỏ xíu bắt đầu tập viết những nét chữ đầu tiên khó nhọc. Mồ hôi chảy có lúc làm nhòe cả chữ, nhưng Đức không bỏ cuộc. Kết quả học tập của Đức đã làm thay đổi tất cả. 5 năm học tiểu học, rồi vào cấp THCS, Đức đều đạt danh hiệu học sinh giỏi.

Ai cũng nghĩ rằng với thể trạng yếu ớt, Đức ngày càng xanh xao, em không thể tiếp tục học lên cấp học phổ thông cuối cùng được. Bố mẹ cũng xót xa, nếu học tiếp liệu Đức có theo được chương trình học không khi bàn tay em không thể ghi chép được nhiều. Nhưng quyết tâm và ý chí của Đức đã thuyết phục được bố mẹ. Nhiều lúc Đức đã tỏ ra bất lực trước đôi tay của mình, căn bệnh đau đầu và nhức buốt xương khớp như muốn đánh gục mọi quyết tâm của em. "Mình phải cố lên, mình không thể là người tàn phế được", Đức đã tự nhủ với lòng mình để vững tin bước tiếp. 3 năm cấp III lại trôi qua trong khó nhọc.

Không từ bỏ ước mơ

Dòng ký ức như cuốn phim quay chậm. Tin Đức thi đậu vào Trường Đại học Sư phạm II, Khoa Công nghệ tin học lan đi như một sự kiện xôn xao cả làng trên xóm dưới và là chuyện hy hữu ở Trường THPT Mê Linh. Lần đầu tiên có một học sinh khuyết tật, ảnh hưởng chất độc da cam nặng nề lại thi đỗ vào đại học đã thổi bùng lên nhiệt huyết vào các bạn trẻ học cùng Trường THPT Mê Linh. Nhiều gia đình đã lấy Đức làm gương cho con em mình. Con thi đỗ đại học mà lòng lại quặn đau, bố Đức đã tâm sự thật như thế. Ông giao việc đồng áng và lo ăn học của 4 đứa con cho vợ ở nhà, còn mình tiếp tục cùng Đức lên Vĩnh Phúc trọ học.

Hàng ngày, người dân ở gần Trường Sư phạm II lại thấy một người đàn ông gầy còm bế cậu sinh viên nhỏ thó lên giảng đường mãi tận tầng 4, rồi lại vội vã quệt mồ hôi, đứng cổng trường làm nghề xe ôm phục vụ sinh viên và người dân quanh trường có nhu cầu. Cảm phục nghị lực của hai cha con, nhiều bạn cùng lớp đã giúp ông nhiệm vụ bế Đức lên lớp.

Một số tổ chức, cá nhân trong nước và nước ngoài, Hội Chữ thập đỏ huyện Mê Linh, Ngân hàng Chính sách và Tổng Công ty Viettel đã giúp đỡ để Đức có được chiếc xe lăn và một phần kinh phí học đại học. 4 năm học đại học của Đức cũng lại qua đi như một câu chuyện khó tin nhưng có thật. Sau ngày cầm tấm bằng tốt nghiệp đại học, Đức đã về làm việc tại Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chiến tranh thành phố Hà Nội. Nhưng giấc mơ làm thầy giáo thì vẫn đau đáu. Vừa làm việc, Đức vừa tự mở một lớp học nhỏ ngay tại nhà mình, nhận dạy cho các em học sinh trong xóm.

Bây giờ thì Đức đã là thầy giáo phụ trách môn tin học khối 12 của Trường THPT Mê Linh. Đấy là kết cục có hậu dành cho cậu bé da cam dám chống lại số phận khắc nghiệt. Từ ngày có thầy Đức, các em học sinh ở đây càng như được tiếp thêm nghị lực, cố gắng học tập noi theo gương thầy. Thầy ngồi trên xe lăn, giảng bài trên máy chiếu, Đức đang dồn cả tấm lòng mình cho mỗi bài giảng. Và sau mỗi giờ lên lớp, Đức vẫn kỳ cạch với lớp học nhỏ với gần 20 học sinh tại nhà. Lớp học của thầy giáo da cam bé nhỏ đang nhen lên ngọn lửa đam mê mãnh liệt cho lứa học sinh ở một vùng quê ngoại thành Hà Nội

Thu Uyên

Khi người người, nhà nhà quây quần bên mâm cỗ Tết, phố phường rực rỡ ánh đèn và sắc màu pháo hoa, lực lượng Cảnh sát trật tự Thủ đô vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ, thức trắng đêm để giữ gìn trật tự đô thị (TTĐT). Đây là năm đầu tiên, công tác duy trì TTĐT trong dịp Tết Nguyên đán được triển khai đồng bộ với việc ứng dụng hệ thống Trung tâm Camera AI ghi nhận, phát hiện vi phạm – một mô hình chưa từng có tiền lệ trong công tác trực Tết.

Ngày 21/2 (tức mùng 5 Tết), Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ”, Phòng CSGT, Công an tỉnh Phú Thọ đã tăng cường xử lý nghiêm các hành vi vi phạm trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, kể cả đêm Giao thừa, là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn giao thông.

Từ phản ánh của nhiều người dân và du khách, trưa 21/2 phóng viên Báo CAND đã đến Khu du lịch Long Vân Garden ở thôn Suối Phèn, xã Sơn Long, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên trước đây – nay là thôn Suối Phèn, xã Vân Hòa, tỉnh Đắk Lắk để tìm hiểu thực hư về chuyện “chặt chém” ở bãi giữ xe ô tô tự phát nằm kế bên khu du lịch này.

Ban ngày họ ngồi trước màn hình máy tính, tối mịt mới rời quán cà phê hay góc phòng trọ. Những con số nhảy liên hồi, biểu đồ lên xuống từng giờ, tin nhắn khách hàng dồn dập. Nghề của họ được gọi ngắn gọn là chạy quảng cáo - một công việc nghe có vẻ hào nhoáng trong kỷ nguyên số, nhưng phía sau lại là vô vàn áp lực, trăn trở và cả những khoảng xám khó gọi tên.

Từ mùng 3 Tết Nguyên đán, Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận gia tăng bệnh nhân nặng từ các tuyến chuyển lên; bệnh nhân nội trú tăng gấp đôi so với mọi năm. Bệnh viện huy động bác sĩ, điều dưỡng rút ngắn ngày nghỉ Tết quay trở lại làm việc. 

Lợi dụng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, tình trạng người tham gia giao thông vi phạm quy định về nồng độ cồn và chạy quá tốc độ..., các đối tượng sử dụng không gian mạng (Facebook, Zalo...) hình thành các hội nhóm “báo chốt, né chốt” và xuyên tạc hoạt động của CSGT.

Thực hiện kế hoạch cao điểm của Cục CSGT và chỉ đạo của Công an TP Hà Nội, lực lượng CSGT Thủ đô vẫn tiếp tục tăng cường các tổ công tác làm nhiệm vụ xuyên suốt kỳ nghỉ Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, qua đó phát hiện xử lý nhiều trường hợp tài xế taxi và xe khách vi phạm nồng độ cồn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文