"Quan" xã tiếp tay xà xẻo đất công?
Sân bóng đá của đoàn viên thanh niên ấp Bà Nhã, xã Đôn Thuận, huyện Trảng Bàng (Tây Ninh) được hình thành từ năm 1977 với diện tích 15.600m2, đến năm 1987 do kinh tế khó khăn nên phong trào bóng đá lắng xuống. Và toàn bộ diện tích sân bóng đá được tạm giao cho anh Trần Công Hoàng - đoàn viên của ấp mượn để trồng điều và giữ đất luôn.
Sau 7 năm trồng điều, anh Hoàng không muốn giao trả lại sân bóng đá và để một phần diện tích đất của sân bóng cho một số hộ dân lấn chiếm. Điều đáng nói là năm 1993, anh Hoàng tự ý cộng thêm diện tích đất của sân bóng đá cùng diện tích đất do anh tự khai phá để kê khai với chính quyền địa phương.
Đến ngày 20/6/1993, dựa vào tờ khai được UBND xã Đôn Thuận xác nhận, UBND huyện Trảng Bàng đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) cho anh Hoàng với diện tích 13.983m2 đất (có một phần đất sân bóng).
Năm 2001, sau khi thu hoạch điều xong, anh Hoàng vẫn không trả lại sân bóng đá và đoàn viên thanh niên ấp Bà Nhã lại tiếp tục làm đơn gửi UBND xã Đôn Thuận đề nghị giải quyết.
Mãi đến tháng 4/2006, khi cán bộ địa chính xã Đôn Thuận tiến hành đo đạc thì phát hiện diện tích sân bóng đá chỉ còn trên 10.858m2 và 4.741m2 đã bị lấn chiếm trái phép.
Tuy nhiên, để có nơi vui chơi, sinh hoạt và rèn luyện thân thể, đoàn viên thanh niên ấp Bà Nhã vẫn đồng ý nhận lại sân bóng đá. Trên thực tế khi nhận lại sân bóng đá thì diện tích lại bị thiếu gần 1.710m2 nữa và diện tích này đã được một số cán bộ xã Đôn Thuận bán cho bà Trần Thị Ngọc Ánh xây dựng lò làm bánh tráng.
Chưa hết, từ lâu ở ấp Bà Nhã đã có một khu đất nghĩa địa với diện tích khoảng 2,5ha. Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, nghĩa địa này không được cơ quan nào quản lý một thời gian khá dài và 5 hộ dân đã vào bao chiếm khu vực này để trồng cây.
Ngày 14/11/2005, UBND xã Đôn Thuận ra Thông báo số 17/TB-UBND về việc giải tỏa nhà cửa, cây trái, hoa màu và các vật kiến trúc khác trên khu nghĩa địa này. Thời hạn cuối cùng để trả lại đất là 31/12/2005.
Song chỉ có 3 hộ dân tự nguyện trả lại đất, còn 2 hộ không chịu giao đất là: hộ ông Dương Bình Minh (5.000m2 được cấp sổ đỏ năm 2004), hộ bà Dương Ngọc Sương (4.690m2 được cấp sổ đỏ 1995).
Tháng 4/2006, bà Sương còn sang nhượng lại phần đất có diện tích tới 5.000m2 cho vợ chồng ông Đạt và khi bà Sương tiến hành đo đạc, bán đất có sự chứng kiến của ông Bùi Thanh Phong, cán bộ địa chính và ông Ngô Văn Dố, Phó Chủ tịch UBND xã Đôn Thuận.
Việc sân bóng đá tiếp tục bị xén bớt gần 1.710m2, theo ông Ngô Văn Dố: Đây là cách giải quyết do ông đề xuất vì anh Hoàng chỉ đồng ý trả lại sân bóng đá sau khi nhận được một khoản tiền là 20 triệu đồng? Từ đó, ông đề xuất với UBND xã lấy kinh phí ra trả cho ngân hàng để chuộc sổ đỏ mà anh Hoàng thế chấp vay tiền.
Sau khi bán gần 1.710m2 lấy 20 triệu đồng giao cho anh Hoàng, UBND xã Đôn Thuận kiến nghị UBND huyện Trảng Bàng thu hồi 9.149m2 đất còn lại của anh Hoàng, giao cho xã Đôn Thuận sử dụng vào mục đích công (Quyết định số 508/QĐ-UBND ngày 29/9/2006).
Như vậy cách làm của ông Ngô Văn Dố, vừa làm cho diện tích sân bóng đá bị mất thêm 1.710m2, vừa trái với quy định của pháp luật về quản lý đất đai.
Theo dư luận của nhân dân ấp Bà Nhã, phần đất dự định đem bán để bồi hoàn công giữ đất cho anh Hoàng không nằm trong diện tích hơn 10.858m2 đất còn lại của sân bóng đá (theo kết quả đo đạc của địa chính xã tháng 4/2006) mà nằm trong phần đất khác gần đó.
Chuyện bán đất công trái phép này chỉ vỡ lở ra khi một số người dân ở ấp Bà Nhã phát hiện sân bóng đá hiện tại chỉ còn 9.149m2, không đủ để tổ chức những trận bóng đá vì ở góc cuối sân là lò bánh tráng to đang ngày đêm nhả khói.
Hai sự việc về cách xử lý có liên quan đến đất công tại ấp Bà Nhã của UBND xã Đôn Thuận rất cần được các cơ quan chức năng ở huyện Trảng Bàng làm sáng tỏ