“Từ mẫu” của bệnh nhân tâm thần

19:32 29/04/2012
Bị bệnh nhân cắn xé, thậm chí đánh đập… là nguy cơ thường gặp đối với những người khoác áo blouse trắng ở Trung tâm Điều dưỡng bệnh nhân tâm thần Thủ Đức (TP HCM). Không quản ngại khó khăn, các y, bác sĩ vừa là thầy thuốc tận tụy vừa là người thân của hàng ngàn phận đời vô thức...

Ngày nộp đơn xin về trung tâm, bác sĩ Nguyễn Thị Trước Trân, hiện là Trưởng trại C, đã vấp không ít lời can ngăn của bạn bè. Mọi người bảo làm ở đây một thời gian khéo chừng mình cũng dở dở ương ương, người tâm thần lên cơn khi nào ai biết, nguy hiểm lắm. Nghe, chị tặc lưỡi: Làm nơi nào mà chẳng được, miễn sao mình có thể chữa bệnh cứu người. Nói vậy chứ chị cũng sợ, nhất là những ngày đầu đi làm.

Y tá Vũ Thị Ngọc Mai, công tác ở đây gần 9 năm đã gặp nạn 2 lần. Cách đây khoảng 4 năm, lúc Mai đang loay hoay phát thuốc thì bị một bệnh nhân nam vóc dáng lực lưỡng giáng thẳng một cú đấm vào mặt. Mai ngã dúi dụi, choáng váng. Các bệnh nhân khác ùa vào an ủi cô y tá đang ngồi khóc tức tưởi vừa nhao nhao hỏi tội “thủ phạm”. Năm ngoái, lúc Mai và bác sĩ Trân đang trực đêm ở trại C thì điện cúp đột ngột. Bệnh nhân hoảng loạn lên cơn. Mai bị hai bệnh nhân nữ xông vào đánh đấm túi bụi. Cũng may nhờ bác sĩ Trân can thiệp kịp thời. Bị đánh đau, chị có ghét họ không? Mai lắc đầu: “Sao ghét người ta được, người ta bệnh, đâu ý thức được hành vi. Chỉ tại mình bất cẩn thôi. Ở đây hầu hết là người tâm thần lang thang, họ chỉ còn biết nương tựa vào mình”.

Bác sĩ Trân trò chuyện thân mật với bệnh nhân tâm thần.

Ở Trung tâm tâm thần, có những chuyện cười ra nước mắt. Có lần Mai mới mua chiếc điện thoại di động 6 triệu, bệnh nhân ngô nghê đem nó bỏ vào chậu chén bát để rửa cùng. Lại có đôi yêu nhau, cô gái ghen tuông đòi tự tử buộc các bác sĩ phải cầm lòng đưa cô gái đang gào khóc thảm thiết về Trung tâm Điều dưỡng tâm thần Tân Định. Có bệnh nhân nọ cắt cổ tay. Khi qua cơn nguy kịch, hỏi lý do thì cô bé thút thít: tại ba mẹ tuần nào cũng lên thăm con, tuần này không lên nên con cắt tay tính dọa.

Các bác sĩ ở đây cho biết, chăm sóc bệnh nhân tâm thần vất vả gấp trăm lần bệnh nhân bình thường. Bệnh tình bất ổn, tính cách họ cũng bất ổn theo. Khi thì hung dữ gặp ai cũng nhào vào cắn xé, khi lại nũng nịu như trẻ con. Khi bệnh nhân lên cơn, các y, bác sĩ phải ôm chặt, cố định tay chân vào giường rồi tiêm thuốc giảm loạn thần. Do đó, y, bác sĩ không chỉ là người điều trị đơn thuần mà còn là người mẹ, người cha biết yêu chiều, dỗ dành họ. Quà bánh khách mang biếu, các bác sĩ phải tính sao để chia cho ai cũng có phần, không thì họ gào khóc, đánh nhau. Vất vả, nguy hiểm nhất là khi bệnh nhân lên cơn. Các bác sĩ nhiều khi phải trắng đêm vật lộn cùng cơn điên loạn của họ.

Bác sĩ Trân tâm sự: “Gắn bó với người tâm thần gần 20 năm, tôi mới thấy họ đáng thương hơn là đáng sợ. Họ cũng như chúng ta, cũng cần được yêu thương nhưng đa phần bị gia đình chối bỏ. Tội nghiệp nhất là những người bị tâm thần nặng, phải dùng xiềng xích xích lại, cách ly riêng. Tỉnh táo, họ hiền lành, dễ mến và biết mặc cảm với bệnh của mình. Một số người được hồi gia, thời gian sau lại khăn gói về trung tâm xin ở lại. Họ nói: về nhà, người ta kêu tui là đồ điên, đồ khùng. Ở trong này có ai gọi tui như vậy đâu, lại còn được quan tâm nữa”.

Nhắc đến bác sĩ Trần Văn Ngái, Giám đốc Trung tâm, bác sĩ Trân kể với giọng thán phục: “Ngày nào anh Ngái cũng xuống thăm bệnh nhân, xem tình hình ra sao. Nhiều lần đang trò chuyện, thấy bệnh nhân lên cơn hò hét, chạy rông, ảnh vứt dép, đuổi theo liền”.

Tôi gặp bác sĩ Ngái khi ông vừa thăm các trại bệnh nhân về, trán còn lấm tấm mồ hôi. Ông tỉ mỉ ghi lại số liệu trên bảng hoạt động rồi đon đả pha trà mời khách. Bác sĩ Ngái cho biết, khó khăn lớn nhất của trung tâm hiện giờ là số lượng y, bác sĩ quá ít so với số bệnh nhân vì nhiều bác sĩ trẻ ngại xin vào làm. Hiện trung tâm chỉ có 104 cán bộ y tế trong khi số bệnh nhân lên đến 1.204 người, hơn 90% lang thang, cơ nhỡ. Trung bình một năm, số bệnh nhân trung tâm tiếp nhận là 400 người trong khi số hồi gia chỉ có 100 người.

“Cán bộ y tế ở trung tâm luôn cố gắng điều trị, mong mỏi bệnh nhân ổn định để sớm hồi gia. Thế nhưng, điều làm chúng tôi trăn trở nhất chính là sự kì thị của xã hội đối với người tâm thần còn quá nặng nề, khiến cho quá trình hòa nhập cộng đồng của họ gặp khó khăn” – bác sĩ Ngái nói.

Vừa dẫn tôi bước vào thăm khu sinh hoạt trại C, những người phụ nữ ngô nghê liền ùa đến, ríu rít vây quanh bác sĩ Trân như lũ trẻ mừng gặp mẹ. “Bác sĩ, coi con có đẹp hông nè?”. “Cô ơi, hình như tui bị mắc xương á?”. “Chút nữa cô đưa con về nhà nghe”… câu chuyện tếu táo giữa bác sĩ và bệnh nhân luôn giòn tan và ấm áp.

Đáp lại sự tận tụy của các bác sĩ, khi bệnh tình thuyên giảm, nhiều người tự nguyện ở lại trung tâm để cùng từ mẫu của mình chăm lo cho các bệnh nhân khác. Bà Lê Thị Phắng (50 tuổi) một trong những bệnh nhân ở lại trung tâm cười hiền, bảo: “Thương cô chú (bác sĩ – PV) vất vả, tui xin ở lại để phụ cơm nước, vệ sinh cho chị em. Cô chú cực vì tui rồi, giờ giúp được chừng nào tui vui chừng ấy”

Quỳnh Nga

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Xuất cảng Cam Ranh vào ngày 6/1/2026, khi chuẩn bị diễn ra Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và đón xuân Bính Ngọ. Đoàn công tác chúng tôi cùng Cục Tuyên huấn, Bộ Quốc phòng và Lữ đoàn 146, vùng 4 Hải quân trên chuyến tàu 571 dịp này chứa đựng ý nghĩa lịch sử thiêng liêng và xúc động.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文