Bức thư của một kẻ cưỡng dâm

10:45 29/11/2010
…Ngày mới bước vào trại giam, tôi luôn bị các bạn tù khinh bỉ khi họ biết tôi phạm tội gì. Ở trong tù mọi người thường lánh xa những kẻ phạm tội kiểu như tôi. Có một sự ghê tởm thật sự với hạng người như vậy. Thời gian ấy tôi thấy mình thật cô độc, tôi thật sự muốn chết. Tôi đã vài lần tự vẫn mà không thành. Rồi tôi lại hận cô! Tôi nghĩ tất cả chỉ vì quá yêu cô nên mới ra nông nỗi này…

Chào H.

Tôi không thể ngủ được, ngày mai tôi sẽ được tự do! Tôi thật sự hồi hộp và quá bấn loạn trước sự kiện này. Đã 18 năm trôi qua - một thời gian dài để tôi trả món nợ của mình gây ra. Đã có lúc tôi tưởng không vượt qua nổi, cũng đôi lúc tôi muốn mình biến khỏi thế gian này.

Vâng, ngày mai tôi sẽ là người tự do! Tôi không biết làm gì cho thời gian này, tôi chỉ muốn viết cho cô vài dòng và coi đó như những lời thú tội cuối cùng để vĩnh viễn quên đi tất cả.

Có lẽ giờ này cô đang ngủ, có lẽ cô cũng đã quên điều hãi hùng xa xưa ấy. Tôi không có ý làm cô nhớ lại điều tồi tệ này, tôi chỉ cảm thấy cần viết cho cô những dòng chữ thật lòng, viết trong tâm thế của một kẻ đã sám hối thật sự…

H. ạ, tôi đã từng yêu cô thực lòng. Nhiều lúc nghĩ lại chuyện này tôi thấy nó như một giấc mơ - một giấc mơ quá kinh khủng. Tôi biết cô không yêu tôi, chỉ coi tôi như một người bạn. Khi ấy tôi đem một trái tim đang yêu, nhưng cũng đem theo một cái đầu của quỷ dữ. Tôi đã phát điên khi thấy cô đi cùng bạn trai. Tôi đã muốn chết thật sự khi biết được cô sẽ cưới người đó! Tuổi trẻ, sự ích kỷ, lòng hận thù… đã biến tôi trở thành con yêu râu xanh trong cái đêm định mệnh đó.

Ngàn lần cúi đầu xin cô tha thứ! Tôi chỉ ý thức được tội lỗi của mình một cách thật sự khi nằm trong trại giam lạnh lẽo. Nói thật lòng với cô, thời gian đầu khi mới bị bắt tôi hoàn toàn không hối hận. Thậm chí tôi còn cảm thấy mãn nguyện vì đã trả thù cô một cách hèn hạ. Tất cả những lý do quái quỷ ấy tôi đều đổ lỗi cho tình yêu. Tôi tự tưởng tượng ra sự phản bội của cô. Tôi viện lý do rằng cô đã làm tổn thương đến trái tim của tôi… tồi tệ hơn tôi đã không muốn cô thuộc về một ai khác. Và tôi đã chọn cách hãm hiếp cô để thỏa mãn sự điên rồ của mình.

Ngày mới bước vào trại giam, tôi luôn bị các bạn tù khinh bỉ khi họ biết tôi phạm tội gì. Ở trong tù mọi người thường lánh xa những kẻ phạm tội kiểu như tôi. Có một sự ghê tởm thật sự với hạng người như vậy. Thời gian ấy tôi thấy mình thật cô độc, tôi thật sự muốn chết. Tôi đã vài lần tự vẫn mà không thành. Rồi tôi lại hận cô! Tôi nghĩ tất cả chỉ vì quá yêu cô nên mới ra nông nỗi này.

Nhiều lúc tôi sống như một con quỷ. Tôi bất cần và buông xuôi tất cả. Tôi sẵn sàng nhảy vào cắn xé bất cứ ai nếu họ làm tôi phật ý. Các bạn tù rất sợ tôi, họ cho rằng tôi bị điên, hoặc một kẻ bệnh hoạn vĩnh viễn.

Tôi không nhớ mình đã sống như thế bao nhiêu lâu trong trại giam. Có lẽ nhiều lắm, nhiều đến nỗi tôi không thể nhớ nổi. Và chính trong thời gian đó, tôi luôn nghĩ đến cô - nghĩ đến cách trả thù cô lần nữa. Thật nực cười phải không H. Kẻ phạm tội nhưng luôn hận thù. Tôi thật sự ghê tởm chính mình.

Một lần tôi ốm nặng. Cơ thể bắt đầu lụi tàn cùng sự uất ức luôn thường trực trong trái tim. Tôi muốn chết và đã tìm cách để nó đến thật nhanh. Quản giáo cho tôi đi viện, họ khám và phát thuốc nhưng tôi đã bí mật ném đi. Tôi nằm đó thoi thóp thở và muốn mình chết thật sự. Trong sự mịt mùng của cái chết cận kề, thỉnh thoảng tôi thấy cô hiện ra. Cô không hề oán trách tôi, cô chỉ nhìn tôi đầy thương hại…

Tôi vẫn nhớ cái hôm ở tòa, tôi đã liếc nhìn cô. Khi ấy cô cúi đầu như một kẻ phạm tội. Thời khắc ấy tôi hoàn toàn vô cảm nên thấy thật mãn nguyện. Nhưng trong lần cận kề cái chết này, dáng người cúi gằm của cô khiến tôi bật khóc. Tôi khóc không phải vì sợ chết mà bắt đầu thấy có sự thay đổi trong lòng. Có một cái gì đó như giọng nói thì thầm với tôi rằng, cái chết không đủ để trả nợ cho người con gái này. Cái chết chỉ làm ngươi thêm đau khổ và vĩnh viễn cầm tù trong đó. Ngươi cần sống - sống thật tốt để chuộc lại lỗi lầm của mình… Cứ như vậy giọng nói kỳ lạ kia vang lên và hình ảnh cô luôn xuất hiện.

Tôi bắt đầu thấy mình cần phải sống. Tôi cố gắng uống thuốc, chăm chỉ làm theo sự hướng dẫn của bác sỹ nên dần dần khỏi bệnh. Trở về trại giam, tôi bắt đầu thấy mình cần phải thay đổi. Tôi hăng say lao động và thật sự bất ngờ với hiệu quả của nó. Tôi được phân công làm việc tại một xưởng gạch - nơi được coi là vất vả nhất với những phạm nhân - cũng là nơi dành cho những kẻ bướng bỉnh như tôi.

Làm việc với đất đai, với cây cỏ, với những người bạn tù tôi lấy lại được sự thăng bằng và cảm thấy cuộc sống trước mắt còn ý nghĩa. Một lần mẹ tôi lên thăm, bà rất mừng khi thấy tôi khỏe mạnh, không còn tư tưởng chán chường nữa. Lần ấy tôi đã hỏi thăm cô. Mẹ tôi khá bất ngờ về chuyện này bởi nhiều năm liền chưa thấy tôi nhắc tới cô bao giờ. Mẹ tôi kể rằng, cô đã chuyển đi nơi khác. Tất nhiên rồi, ai còn có thể sống ở cái nơi ấy được nữa. Mẹ tôi cũng kể thêm: cô đã có gia đình và hoàn toàn quên chuyện cũ.

Tôi thấy một nỗi buồn mênh mang trong người. Tôi đã khóc! Vâng đó là lần đầu tiên trong suốt nhiều năm sống trong tù đày tôi bật khóc thành tiếng. Tôi khóc vì mọi người xunh quanh mình tốt quá. Tôi khóc vì mẹ đã già nhưng lúc nào cũng nghĩ về đứa con hư hỏng của mình. Và tôi khóc vì cô đã quên mọi chuyện!

Ngàn lần xin H. tha thứ. Bây giờ tôi đã là một người đàn ông ngoài 40 tuổi. Ở ngoài đời có lẽ người ta đã quên chuyện cũ. Nhưng nếu tôi trở về hẳn nhiều người sẽ nhớ lại - nhớ cái thằng đốn mạt mắc tội hiếp dâm ngày nào. Nhớ tới cô H. tội nghiệp suýt đánh mất cuộc đời vì một thằng đểu giả. Thú thực với cô, tôi không biết phải đối mặt với thực tế này thế nào. Tôi rất hoang mang, thậm chí sợ hãi và không hề muốn trời sáng để bước ra khỏi nơi này. Vâng, 18 năm nay tôi sống ở đây, cả tuổi trẻ, sự đau khổ, sự sám hối… tất cả đều ở đây.

Còn ngày mai tôi sẽ phải trở về với thực tại. Tự nhiên những điều tưởng đã quên ấy tràn ngập lòng tôi. Tất nhiên tôi sẽ không thể sống ở nơi ấy nữa. Tôi không đủ sức đứng vững ở mảnh đất mà chính mình đã gây ra tội ác. Tôi phải đi H. ạ, nhưng đi đâu thì chưa biết. Tôi đã là gã đàn ông ngoài 40 tuổi nhưng chỉ cần bước ra khỏi nơi này tôi chỉ như đứa trẻ mang trong lòng đầy sự sợ hãi.

Nỗi sợ của tôi chính là tội ác ngày nào. Ở trong này tôi đã biết cách vượt qua nó bằng sự lao động. Nhưng còn ngoài kia, nó sẽ thế nào khi mà tôi hoàn toàn chẳng biết mình có thể làm gì. Mẹ tôi đã mất năm ngoái, mấy đứa em tôi đã có gia đình riêng. Tôi không muốn trở thành sự phiền hà với chúng nó. Tôi cũng không muốn chúng nó phải nhớ tới một ông anh mắc tội hèn hạ ngày nào.

Nói thật với cô, đã khoảng vài tháng nay, ngày tự do càng đến gần thì tôi càng sợ hãi. Nỗi sợ hãi ấy rất khó nói thành lời. Nhưng có một điều tôi thật sự muốn: quỳ xuống trước mặt cô và nói một lời xin lỗi thành thật. Nếu làm được điều đó tôi nghĩ mình sẽ không còn sợ hãi nữa. Dù cô có tha thứ cho tôi hay không thì tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, ít nhất tôi đã hoàn thành 18 năm tù như pháp luật phán xử.

Tôi nghĩ chuyện đó chắc sẽ không xảy ra, tốt nhất không nên xảy ra, tốt nhất tôi không nên tìm đến cô, tốt nhất là vĩnh viễn để cô quên đi chuyện này. Cô đâu có tội mà phải giày vò phải không H? Cô đã quên chuyện này thì hãy để như vậy. Còn tôi dù sợ hãi hay mãi mãi bị ám ảnh bởi tội lỗi của mình thì khi viết ra những dòng như vậy cũng cảm thấy thanh thản.

Chỉ còn vài tiếng nữa tôi sẽ tự do. Nếu là những phạm nhân khác, họ hoàn toàn vui sướng với giây phút ấy, kể cả những người phạm tội giết người họ vẫn không bao giờ mang trong mình sự giày vò như tôi. Hiếp dâm là một tội lỗi ghê tởm! Nhưng dù sao đi nữa tôi cũng cảm thấy nhẹ lòng vì đã viết những dòng này cho cô. Vĩnh biệt!

Trần Trung M.

Sau khi bị Công an kiểm tra việc sản xuất sữa giả, các đối tượng trong "hệ sinh thái" Rance Pharma đã tìm "cửa" chạy để không bị xử lý hình sự. Tuy nhiên, hành vi phạm tội của chúng vẫn bị xử lý đúng pháp luật. 3 đối tượng bị khởi tố tội môi giới hối lộ, 1 đối tượng "cầm" hơn 140 nghìn đô la cho đến khi bị bắt. 

Chiều 16/4, tại Hà Nội, Trung tướng Đặng Hồng Đức, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công an chủ trì buổi làm việc với Trung tâm Kỹ thuật tài liệu nghiệp vụ, đơn vị trực thuộc Cục Công nghiệp an ninh về tổng thể các mặt công tác và định hướng phát triển trung tâm trong thời gian tới.

Nhằm ngăn chặn tình trạng xe tải cơi nới, chở quá tải tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn giao thông, lực lượng CSGT Hà Nội cùng với Công an cấp xã đang triển khai công tác phối hợp một cách hiệu quả trong hoạt động tuần tra kiểm soát, xử lý nghiêm vi phạm đồng thời tăng cường rà soát, tuyên truyền, vận động các chủ phương tiện tự giác khắc phục vi phạm.

Thời gian gần đây, trên dọc tuyến đường sắt Bắc-Nam liên tục xảy ra các vụ tai nạn giao thông (TNGT). Nguyên nhân chủ yếu do người dân thiếu ý thức quan sát, băng qua đường ngang, kể cả khi barie gác chắn đã hạ, còi tín hiệu đã vang lên…

Thế giới trầm, kỳ (kỳ nam và trầm hương) không dành cho tầng lớp bình dân, đó là sân chơi của các “đại gia, phú bà”. Tuy nhiên, trong thời đại số, loài “vua hương” này lại được quảng cáo và mua bán rầm rộ trên chợ mạng với các “chuyên gia” thẩm định AI và nhà buôn chuyên nghiệp. Những cuộc giao dịch bạc tỷ cũng có, mà vài triệu cũng thành…

Ngày 16/4, Công an xã Đại Lộc (Đà Nẵng) nhận được Thư cảm ơn của ông Nguyễn Văn Hợi (SN 1984, trú tỉnh Thanh Hóa) bày tỏ sự xúc động và biết ơn sâu sắc trước sự hỗ trợ tận tình, nhanh chóng của lực lượng Công an xã trong việc giúp đỡ ông Hợi nhận lại số tiền 1,2 tỷ đồng chuyển khoản nhầm.

Ngày 16/4, Công an TP Hà Nội cho biết, Phòng Cảnh sát kinh tế, Công an TP Hà Nội vừa triệt phá ổ nhóm thu thập trái phép thông tin về tài khoản ngân hàng; khởi tố 9 bị can về tội “Thu thập, tàng trữ, trao đổi, mua bán, công khai hóa trái phép thông tin về tài khoản ngân hàng” quy định tại Điều 291 Bộ luật Hình sự.

Sáng 16/4, tại Hà Nội, Bộ Công an phối hợp Hội Cựu Công an nhân dân (CAND) Việt Nam tổ chức Hội nghị đánh giá kết quả bước đầu triển khai thực hiện Quy chế phối hợp số 02 ngày 11/7/2025 giữa Bộ Công an và Hội Cựu CAND Việt Nam trong công tác bảo đảm ANTT, triển khai Chương trình công tác năm 2026.

Khởi công từ năm 2009 trên diện tích 40 ha, Dự án (DA) Nhà máy xi măng Nam Đông ở xã Long Quảng (TP Huế) từng kỳ vọng giải quyết việc làm cho bà con dân tộc thiểu số trên địa bàn nhưng đến nay vẫn chỉ là bãi đất hoang, cỏ mọc um tùm cùng những công trình dở dang. Trong khi đó, hàng chục hộ dân từng nhường đất cho dự án thì nay lại rơi vào cảnh thiếu đất sản xuất…

Trong 2 ngày 15 và 16/4, tại Sơn La, đoàn công tác của Cục Truyền thông CAND đã có buổi làm việc với Công an tỉnh Sơn La và các đơn vị chức năng để chuẩn bị các điều kiện tổ chức lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí, truyền thông trong CAND năm 2026 và sự kiện truyền thông hướng về cơ sở “Vì bình yên bản làng”.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文