Có một con quỷ sau bộ mặt thiên thần
Cuộc thảm sát kinh hoàng
Ngày chủ nhật 28/4/1996 ở khu du lịch
Quán Broad Arrow vẫn đông đúc như mọi khi. Khoảng đầu giờ chiều, vẫn còn ít nhất 60 người trong quán. Lúc đó, một thanh niên điển trai với mái tóc vàng bước vào và gọi món. Trông thanh niên này có vẻ thông minh, hiền lành. Ăn xong, người thanh niên mang theo chiếc túi thể thao màu xanh ra một chiếc bàn trống và cùng ngồi tán gẫu với một số người xung quanh. Đang vui vẻ, hắn bỗng tỏ ra trầm tư, rồi lầm bầm vài câu gì đó. Hắn ta bắt đầu nhìn chằm chằm vào những người đang ăn tại bàn bên cạnh.
Đột nhiên, hắn ta cầm chiếc túi và mở khóa, rồi lôi ra một khẩu súng trường bán tự động AR15 và bắn vào cặp đôi người Malaysia, tên là Moh Yee Ng và Soo Leng Chung. Nhanh như chớp, hắn ta chĩa mũi súng sang nhóm người ở bàn ăn bên cạnh, bắn một người đàn ông gục ngay xuống bàn. Chưa dừng ở đó, hắn lại tiếp tục xả súng vào đám đông đang hỗn loạn. Người la hét, người gào khóc, người bỏ chạy. Có người còn bàng hoàng không biết chuyện gì đã xảy ra. Lúc này, trong quán nồng nặc mùi khói súng cộng với mùi tanh nồng của máu người.
Cơn cuồng nộ của gã tóc vàng đẹp trai này tại quán Broad Arrow đã khiến 20 người thiệt mạng, 15 người khác bị thương, trong đó nhiều người bị thương rất nặng. Chưa dừng lại, khi ra bãi đỗ xe, hắn còn tiếp tục xả súng vào một số du khách. Sau đó, hắn leo lên chiếc xe ô tô Volvo 244GL lái đi. Đi được 1 đoạn, hắn rút súng bắn 1 phụ nữ trẻ và 2 trẻ em đang đi bộ. Trên đường đi, hắn còn bắn chết rất nhiều người khác.
Sau cuộc thảm sát kinh hoàng, cảnh sát đã điều tra ra tung tích của tên sát nhân. Hắn là Martin John Bryant (sinh ngày 7/5/1967) ở vùng ngoại ô
Tên giết người cô độc, đáng thương
Ngay từ nhỏ, Martin đã tỏ ra là một đứa trẻ không bình thường. Vài tháng sau khi sinh, anh ta không chịu ăn sữa mẹ, không thích âu yếm và chậm phát triển các khả năng biểu cảm. Khi Martin biết đi, anh ta bắt đầu chạy nhảy, leo trèo lung tung. Cha mẹ Martin đã bắt đầu cảm thấy khó khăn để đối phó với anh ta. Anh ta thường xuyên biến mất khỏi nhà và thường lang thang ở các khu phố hoặc lặng lẽ chơi một mình ở phía bên kia đường sắt.
Để ngăn không cho Martin chạy nhảy lung tung, bà Carleen (mẹ Martin) đã buộc Martin ở hiên nhà với những đồ chơi xung quanh. Bà cho rằng làm như thế Martin sẽ được an toàn. Và chỉ có như vậy bà mới kiểm soát được Martin. Tuy nhiên, ông Maurice (cha của Martin) thì không đồng tình với phương pháp nuôi dạy con này. Hai vợ chồng xảy ra bất đồng và mâu thuẫn kéo dài trong suốt cuộc đời của họ.
Ở bậc tiểu học, Martin bị đánh giá là có chỉ số IQ thấp hơn mức trung bình và được đưa vào học tại lớp đặc biệt. Những trò chơi ngớ ngẩn của Martin như leo lên cây hoặc nhảy bổ vào người bạn khi họ đi bộ về nhà sau giờ học khiến Martin bị bạn bè ghét. Tính khí thất thường của Martin cũng khiến anh ta bị những đứa trẻ khác châm chọc, bị chèn ép, bị chửi là "Đồ ngu si đần độn". Martin hầu như không có bạn bè. Theo những thầy giáo kể lại, Martin dường như ẩn mình trong thế giới riêng, không thích giao lưu với bạn bè cùng trang lứa.
Tội ác được báo trước
Ông Maurice đã tặng con trai mình một khẩu súng trường nhân ngày sinh nhật lần thứ 14 của Martin. Đó là việc làm tồi tệ nhất của ông với Martin bởi vì từ đây Martin đã biết đến sức mạnh của súng. Việc này cũng đánh dấu sự thay đổi trong hành vi của Martin. Martin luôn giấu khẩu súng bên cạnh giường của mình. Đôi khi Martin cầm khẩu súng khi đi trên đường vắng vào ban đêm. Một hôm, Martin bắn một con vẹt rơi từ trên cây xuống đất. Sau đó, hắn còn chạy đến chỗ con vẹt đã chết và bắn thêm vài viên đạn vào đầu con vật đáng thương.
Việc học đối với Martin càng ngày càng trở nên khó khăn. Do chỉ số IQ thấp nên càng lên lớp cao Martin càng khó học. Ngày 6/5/1983, một ngày trước sinh nhật 16 của mình, Martin quyết định bỏ học... Bố mẹ Martin rất sốc trước quyết định này. Họ giận dữ, thậm chí chửi mắng Martin. Quyết định bỏ học của Martin đã được minh oan khi bố mẹ đưa anh ta đến gặp Tiến sĩ Eric Cunningham Dax, một bác sĩ tâm thần, vào tháng 2 năm 1984.
Không mất nhiều thời gian để Tiến sĩ Dax đưa ra kết luận là Martin có vấn đề về tâm thần: "Không thể đọc hoặc viết… Chỉ có những nỗ lực của cha mẹ mới ngăn chặn bệnh tình tiến triển hơn mà có thể dẫn đến tâm thần phân liệt. Cha mẹ phải đối mặt với một tương lai ảm đạm của bệnh nhân". Tiến sĩ Dax còn cảnh báo Martin sẽ gây rắc rối cho mọi người. Anh ta có nguy cơ thất nghiệp. Martin phải sống nhờ trợ cấp khuyết tật…
Từ đó, bố mẹ Martin luôn phải canh chừng con mình. Dưới sự chăm sóc, trông nom cẩn thận của bố, Martin đã sống 3 năm sau đó trong sự yên bình.--PageBreak--
Cuộc tình giữa 2 kẻ lập dị
Đầu năm 1987, Martin gặp Helen Mary Elizabeth Harvey khi lang thang trên đường phố. Helen (54 tuổi) là người thừa kế tài sản kếch xù từ ông nội, một ông trùm cờ bạc. Helen đã làm quản lý ở văn phòng của hãng xe lửa Tasmanian một vài năm. Nhưng từ khi 28 tuổi, sau cái chết của bố, cô không đi làm. Helen và mẹ sống lủi thủi trong căn nhà số 30, đường Clare, ngoại ô
Đến giữa thập niên 1980, Helen và bà mẹ sống trong cảnh ốm đau, bệnh tật. Hàng xóm dường như cũng quên lãng là trong ngôi nhà với các bức tường vuông màu trắng kia còn có 2 phụ nữ. Các chủ cửa hiệu ở
Martin nhìn thấy Helen qua hàng rào sắt và quyết định gõ cửa. Martin hỏi xin việc làm và cô đồng ý nhận hắn ta làm các công việc nhà. Giáo sư tâm thần học Paul Mullen Bryant đã đánh giá về mối quan hệ của Martin với Helen như sau: "Anh ta biết Helen mới là người bạn thật sự của mình. Ngay từ đầu, họ đã nhận ra nhau. Đó không chỉ là mối quan hệ tình dục".
Và họ nhanh chóng chuyển từ địa vị nhân viên - bà chủ sang mối quan hệ yêu đương. Từ đây, Helen thoát khỏi cuộc sống tù ngục trước đây, bắt đầu một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Martin và Helen cùng nhau đi mua sắm, đi ăn trưa. Đặc biệt, họ thích sưu tập ôtô. Hai người cứ mải mê vui thú hết ngày này sang tháng khác.
Một ngày đẹp trời, Helen đã trao lại quyền thừa kế toàn bộ tài sản cho người tình. Và Martin bỗng chốc thành kẻ giàu có. Nhưng tính khí của anh ta cũng trở nên thất thường, lập dị và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Những người hàng xóm nhìn Martin với vẻ ghen ghét, soi mói. Sở thích bắn súng trong đêm của Martin khiến những người hàng xóm kinh hãi. Mỗi khi xe của Martin buộc chó, mèo và thậm chí cả ngựa ở ghế sau đi qua làm cho những người dân địa phương bạt vía.
Từ đó, ông Maurice trở thành người quản lý tài sản cho con trai. Ông rất lo lắng cho Martin. Ông sợ rằng khi ông chết đi, Martin sẽ khó khăn trong cuộc sống cũng như việc quản lý tài sản.
Tai họa đầu tiên đã ập đến. Ngày 20/10/1992, Martin và Helen lái xe về phía thị trấn Copping để mua sắm. Khi chỉ còn cách thị trấn Copping hơn 1km, họ bị 1 chiếc xe Ford tông thẳng vào. Helen bị chết ngay tại chỗ, cổ của cô bị gãy rời. Martin cũng bị chấn thương cổ nghiêm trọng.
Sau khi Helen mất, Martin trở lại nhà mình. Anh ta quá đau đớn vì mất Helen, người duy nhất hiểu, tôn trọng, ủng hộ anh ta. Martin trở nên buồn chán và bất cần. Anh ta quậy phá đám trẻ con khi chúng chơi. Những hành động của Martin ngày càng trở nên kì quặc, táo tợn và nguy hiểm hơn.
Nỗi đơn độc trong bi kịch thảm sát
Ông Maurice cảm thấy quá mệt mỏi, thất vọng, chán chường với việc kiểm soát Martin. Ông đã dành cả cuộc đời, thậm chí từ bỏ công việc, để cố gắng giữ cho con trai mình trong vòng kiểm soát. Nhưng càng ngày ông càng không thể kiểm soát nổi anh ta. Tuyệt vọng và bất lực, ông đã tự sát. Cái chết của cha khiến Martin sốc nặng. Hắn ta đã mất Helen, giờ lại mất cha - người luôn rất mực yêu thương, lo lắng và là người quản lý tốt nhất cho mình. Martin cảm thấy chán nản, tuyệt vọng và mất phương hướng trong cuộc sống.
Martin trở nên đơn độc trong cuộc sống. Mọi người xa lánh, sợ hãi mỗi khi hắn ta lại gần. Martin muốn được giao tiếp để được chia sẻ cho vợi bớt những u uất trong lòng. Trong 2 năm cuối cùng, Martin thường xuyên đi du lịch đến các nước bằng máy bay. Có lần, Martin đã tâm sự với Giáo sư Mullen rằng: Điều hay nhất trong những chuyến đi quốc tế của anh ta là cuộc hành trình bay dài. Do đó, Martin có thể nói chuyện nhiều hơn với những người bên cạnh. Sự thay đổi chỗ ngồi là điều không thể, vì thế họ bắt buộc phải ngồi nghe anh ta nói. Tuy nhiên, họ cũng tỏ ra là người lịch sự.
Vào cái ngày 28/4/1996 định mệnh, thậm chí vài phút trước vụ thảm sát, Martin vẫn muốn được giao tiếp với mọi người. Trên đường đến
Và khi ở trong quán Broad Arrow, Martin nói cười, tỏ vẻ rất hồ hởi, cố gắng để gây ấn tượng với mọi người. Thế nhưng, mọi người đều cười nhạo, coi Martin là kẻ dở hơi. Tức giận vì bị coi thường, bị bắt nạt, bị mọi người xa lánh và bị xã hội chối từ, Martin đã xả đạn điên cuồng vào đám đông và trở thành một trong những kẻ giết người hàng loạt tàn bạo nhất thế kỷ 20