Tôi đã nuôi dã tâm hại một sinh linh

09:32 25/11/2010
Tôi vừa trải qua cảm giác ấy chứ không phải lâu lắm gì để mà thản nhiên kể lại. Tôi vừa đi qua cơn ác mộng sôi như nham thạch và dài như ngàn năm địa ngục trong lòng. Điều may mắn là tôi đã kịp ngăn mình dừng lại trước khi quá muộn. Và câu chuyện dằn vặt tôi, làm tôi khốn khổ, nó như thế này.

Nỗi uất hận của đứa con gái cô độc

Tôi là con gái của một ông bố làm nghề lái xe và một bà mẹ thuần nông. Bố tôi đi suốt, thỉnh thoảng mới về, và lần nào về cũng mệt mỏi, cáu bẳn. Tôi chưa bao giờ thích ông kể từ khi biết thế nào là yêu là ghét. Ngược lại, mẹ tôi thì quá hiền lành, củ mỉ cù mì chịu thương chịu khó hết mực, chưa một lần hé răng nói lại bố tôi hay quát mắng con cái. Tôi nhìn hai con người như hai thái cực ấy mà chán chường. Tôi thấy chẳng có ai sung sướng trong cái nhà này cả, một người thì cứ thấy mặt là cau có, người kia thì im lặng nhu nhược nín nhịn suốt ngày đêm.

Tôi chẳng biết mình giống ai và nên giống ai. Tôi lớn lên mà không thể chia sẻ những tâm sự của mình, mọi câu hỏi cứ tích tụ lại trong lòng, nỗi bức bối cứ dâng lên theo ngày tháng. Không khí gia đình tôi càng tệ hại khi mấy lần sinh sau của mẹ tôi lại tiếp tục là con gái. Một lũ vịt giời khiến bố tôi càng thêm cau có và sẵn sàng gắt gỏng quăng quật đủ thứ chẳng cần vì lí do nào cả. Lưng mẹ tôi như còng trước tuổi, da mẹ tôi như héo trước năm, làn da nhăn nheo của mẹ đầy vết sẹo của đời sống lao động vất vả, của những lần bị cha xuống tay đánh đập.

Tôi thương mẹ nên nuốt uất hận làm lụng đỡ đần, đặng để mẹ bớt đi phần nào nỗi khổ nhục của người vợ không được chồng bỏ chút lòng thương. Càng thương mẹ, tôi càng uất hận bố. Mỗi lần ông về nhà là tôi kiếm cớ ra khỏi nhà càng nhiều càng tốt, tôi thường rủ lũ em đi lấy củi, mỗi đứa một con dao quắm, đứa lớn con to, đứa bé con nhỏ, cứ lủng lẳng sau lưng.

Chúng tôi ra khỏi nhà từ sáng sớm, đi mất gần chục cây số vào rừng, say sưa với những trò mà chỉ có trẻ con miền rừng mới biết được: nhặt ốc ở những khe suối, tìm nấm, hái hoa, nhảy qua những hòn đá, đu dây rừng, hái sim, hái ổi… Chơi chán rồi chúng tôi mới kiếm củi, đứa chặt, đứa nhặt, đứa bó rồi theo nhau về nhà khi bóng chiều đổ xuống. Nếu đi cùng mẹ, chẳng mấy khi chúng tôi được thỏa sức làm những việc này, chúng tôi chỉ có vội vội vàng vàng làm đúng cái phận sự lấy củi rồi lại nhanh nhanh chóng chóng oằn lưng gánh củi đi về.

Mẹ lúc nào cũng vất vả, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện làm vừa lòng người chồng khó tính, sao cho chồng bớt cau có mà về nhà nhiều hơn.

Một hôm, khi đi ra thị xã về, tôi thấy là lạ vì trong nhà có tiếng khóc của trẻ con. Tôi lạ vì tiếng khóc này không giống tiếng khóc của bọn trẻ con xóm tôi, trẻ con miền núi tiếng khóc cũng khác lắm, nó hờn dỗi nhưng hiền lành dễ qua, không như cái tiếng khóc thét khủng khiếp đến tưởng như tắc thở được của đứa trẻ này.

Tôi vội đẩy cửa vào. Cảnh tượng lạ lùng đập vào mắt tôi: Một đứa bé gái đang bò giữa nhà, bố tôi ngồi không nhúc nhích trên ghế, nhìn trân trân vào đứa bé đang được mẹ tôi ra sức dỗ dành. Đứa bé giãy giụa và bật lên thụp xuống như lò xo, sức mẹ tôi yếu không tài nào ôm nó lại được. Mẹ tôi cứ luôn miệng: "Ngoan nào, ngoan nào, thương, thương!". Nhưng tiếng nói của mẹ chỉ như tiếng thầm thì mà con bé kia sẽ không thể nghe thấy vì còn mải khóc thứ tiếng khóc muốn điếc đặc tai.

Tôi vác cái bao tải đứng như trời trồng không hiểu điều gì đang xảy ra. Bố tôi không thèm nhìn tôi một cái chứ đừng nói đến giải thích, mẹ thấy thế vội bảo tôi vào cất cái bao tải đi rồi ra bế em thử xem sao.

Bế em? Thế là thế nào? Đầu tôi quay mòng mòng, hẳn không phải vì say nắng hay vì tiếng khóc thất thanh của đứa bé kia, mà chính là vì lời nói run rẩy của mẹ. Em ư? Vậy đây là em tôi? Mẹ tôi không đẻ ra đứa bé này, vậy thì sao nó lại là em tôi? Tôi quay nhìn bố, ông cũng nhìn tôi, rồi cụp mắt xuống, thở hắt ra, nói: "Nó là em mày đấy, liệu mà trông nuôi nó cho tao!".

Nói rồi, ông vào buồng vơ vội mấy thứ rồi lại ra đi. Như thể ông vừa thẩy xong món nợ, muốn quên càng sớm càng tốt. Bố tôi đi rồi, căn nhà tuềnh toàng của chúng tôi chỉ còn tiếng khóc lê la ám ảnh nhọn hoắt của đứa bé được gọi là em tôi. Tôi ngồi thụp xuống, nhìn mẹ, ánh mắt tôi lúc đó chắc là đáng sợ lắm, nên mẹ tôi thở dài lảng đi.

Bà đứng dậy xuống bếp, dấp cái khăn mặt cho ướt rồi đem lên lau mặt cho đứa bé. Bà khó nhọc nói với tôi, đứa bé này là em con, bố con đã có với người khác, nay mẹ nó đi tù nên bố con đưa về. Bây giờ nhà mình phải cưu mang con bé, con hãy coi nó như các em con.

Phút tiêu tan bất ngờ của tội ác trong lòng

Tôi nhìn con bé khóc chán nên mệt, đang chỉ còn ư ử ề à rồi quẹt mắt nhìn ngó một nơi chốn xa lạ. Tôi thấy nó giống bố tôi thật, nhất là ánh mắt thoắt nhìn đây thoắt nhìn đó, cái mồm dẩu ra đầy cáu kỉnh không lẫn vào đâu được. Còn bé tí mà trông nó đã thế, sau này chắc nó cũng đáng ghét như bố tôi. Trong lòng tôi chưa kịp có chút thương nào đã thấy ghét nó rồi. Bây giờ, hình ảnh của bố tôi sẽ ám ảnh tôi suốt ngày chứ không còn như trước, chỉ khi nào ông về tôi mới hoảng sợ nữa.

Con bé này được sức khóc khỏe, tôi điên tiết nghĩ chắc nó phải khỏe lắm. Thế mà khóc được ba ngày, ba đêm choe chóe không cho ai được ngơi nghỉ, nó bắt đầu hâm hâm sốt. Tôi mừng thầm trong bụng, tôi mong nó ốm đi cho tôi nhờ, nếu chết đi thì càng tốt, tôi đỡ phải nhìn thấy cái mặt đáng ghét đó, vai mẹ tôi đỡ phải hằn thêm gánh nặng nuôi báo cô con bé ghê gớm này.

Thế là tôi mặc xác nó. Mẹ tôi cắt cử tôi trông nom con bé, tôi cứ ngồi đó nhìn nó trừng trừng. Tôi không thể âu yếm thương xót nó được. Máu mủ ruột rà ư? Tôi có đủ cả mẹ lẫn em rồi, tôi không cần thêm nữa. Mấy đứa em nhỏ dại của tôi thì chưa biết gì, chúng nó tỏ ra vui mừng vì nhà có thêm em bé, em ốm chúng nó cũng ra điều biết lo lắng giúp mẹ.

Tôi lườm vào cái bản mặt ngốc nghếch của mấy đứa em. Sao chúng nó lại đần thế cơ chứ? Chúng nó không biết cái thứ đó là do bố tôi đi lăng nhăng ở ngoài về mà có sao? Chúng nó không biết mẹ của cái thứ đó phạm tội bây giờ đang ở trong tù sao? Bố mẹ cái thứ đó như thế thì thử hỏi nó sẽ ra thế nào? Chả được cái gì, chỉ được cái khóc to, ăn vạ giỏi. Tôi vừa nhìn đứa bé nằm oặt, mắt hờ hờ đờ đẫn kia vừa uất hận.

Mẹ tôi dặn tôi nếu nó sốt quá thì nhớ bế nó ra trạm xá ngay. Nhưng tôi mặc xác, tôi muốn nó càng lả đi càng tốt. Tôi cứ ngồi đó nhìn nó trừng trừng. Tôi thấy chân tay nó giật giật, tôi vẫn ngồi im coi như không biết. Để rồi xem nó còn cầm cự được bao lâu.

Đúng lúc đó thì có tiếng ríu rít của mấy đứa em đi học về. Chúng nó đẩy cửa gọi to: "Chị!" rồi ào tới bên em bé mới của chúng nó. Chúng nó đứa nhảy lên giường, đứa đứng bên cạnh, sờ trán, sờ chân tay em rồi kêu lên với nhau: "Ôi em nóng quá, ôi em ơi, em ơi!" chúng nó ra sức gọi rồi giữ chân giữ tay con bé khi thấy nó co giật. Đứa lớn nhìn tôi thảng thốt: "Chị ơi, hình như em bé bị sốt nặng đấy, co giật đấy, giống thằng cu Mít nhà bác Đặng năm ngoái đấy, chị đưa em bé đi ra trạm xá đi, không thì em liệt chân liệt tay đi như thằng Mít mất!".

Nhìn ánh mắt lo lắng của đứa em, tôi chợt choàng tỉnh. Tôi đã làm gì thế này? Tôi còn chẳng lớn bằng mấy đứa trẻ! Tôi có còn là con người nữa không? Vừa lúc ấy, mẹ cũng về nhà, thế là tôi quáng quàng bế vội đứa em chạy ù ra trạm xá. Thật may là lúc ấy vẫn còn cô y tá chuẩn bị khóa cửa đi ăn trưa, tôi hớt hải xin cô khám cho đứa bé - em tôi.

Nhờ can thiệp giảm sốt kịp thời, cơn co giật không quá ảnh hưởng tới sức khỏe em tôi, sau đó, con bé được chẩn đoán amiđan mủ, chắc là do nó lạ nước lạ cái, lại khóc nhiều quá, không được chăm sóc cẩn thận. Cũng may là chưa để lại hậu quả gì quá lớn, chứ nếu không thì giờ đây tôi đã không thể ngồi đây kể lại chuyện này.

Tôi thầm cảm ơn mẹ và các em. Tình yêu thương không toan tính của họ đã làm mềm lại những thù hận trong tôi. Buổi sáng hôm em tôi khỏi bệnh trở về, tôi ngỡ ngàng thấy hoa bươm bướm nở dọc chân núi, ven đường, rập rờn khoe sắc. Bọn trẻ vui mừng nhảy nhót dắt em đi trong những đóa hoa. Tôi nhìn chúng mà thấy lòng nhẹ bẫng

Hoàng Thị D

Sau hàng loạt vụ nổ lớn làm rung chuyển thủ đô Caracas của Venezuela và nhiều khu vực khác trên cả nước vào rạng sáng 3/1 (giờ địa phương), chính phủ nước này tuyên bố bác bỏ và lên án mạnh mẽ cái mà họ gọi là “hành động xâm lược quân sự” của Mỹ, Reuters đưa tin.

Trong bối cảnh TP Hồ Chí Minh vận hành theo mô hình chính quyền hai cấp và mở rộng không gian đô thị sau sáp nhập với Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu, vấn đề gia đình không còn là câu chuyện riêng của từng mái nhà, mà đã trở thành một trụ cột quan trọng trong chiến lược phát triển bền vững. Báo cáo kết quả triển khai Chiến lược phát triển gia đình giai đoạn 2022-2030 do Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh thực hiện cho thấy, xây dựng gia đình đang được đặt vào vị trí trung tâm của các chính sách văn hóa - xã hội, với nhiều chuyển động rõ nét và thực chất.

Bước sang năm 2026 với kỳ nghỉ Tết Dương lịch kéo dài 4 ngày, nhưng tại các cửa khẩu, không khí làm việc vẫn khẩn trương, nhộn nhịp từ sáng 1/1. Hoạt động xuất nhập khẩu (XNK), xuất nhập cảnh diễn ra thông suốt, thủ tục nhanh gọn, tạo khí thế lạc quan cho một năm mới nhiều kỳ vọng.

Ngày 3/1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang cho biết đã ra quyết định khởi tố bị can đối với 11 đối tượng (trong đó, thực hiện bắt tạm giam 8 bị can, áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú đối với 2 bị can; 1 bị can còn lại đang chấp hành án trong một vụ án khác) liên quan đến vụ án “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, xảy ra vào các tháng 12/2023 và 1/2024, trên địa bàn xã Hòn Đất, tỉnh An Giang.

Chiều 3/1, Công an đặc khu Phú Quốc (tỉnh An Giang) cho biết, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Trần Hửu Nghĩa (SN 1996, nơi thường trú: ấp Cần Thới, xã Cần Đăng, tỉnh An Giang; chỗ ở hiện nay: khu phố Gành Dầu, đặc khu Phú Quốc, tỉnh An Giang) về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Trong chương trình Diễn đàn quốc gia phát triển doanh nghiệp công nghệ số Việt Nam, nhiều tập đoàn và doanh nghiệp công nghệ lớn đã đưa ra những cam kết cụ thể về việc làm chủ công nghệ lõi và công nghệ chiến lược vào năm 2026. Qua các tham luận có thể thấy, các tập đoàn lớn không còn coi "Make in Vietnam" là một khẩu hiệu truyền thông mà là một tư duy phát triển mới, chuyển từ gia công sang làm chủ thiết kế và công nghệ để đảm bảo an ninh phát triển cho quốc gia.

Công an Cà Mau tập trung quán triệt, triển khai thực hiện hiệu quả các văn bản chỉ đạo của cấp trên về công tác xây dựng Đảng, xây dựng lực lượng CAND, nhất là các nghị quyết, chỉ thị của Đảng, Nhà nước về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch.

Việc cố tình hạ giá hợp đồng mua bán nhà đất để trốn nghĩa vụ tài chính với Nhà nước không phải là thủ đoạn mới. Tuy nhiên, vụ án trốn thuế xảy ra tại phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa, liên quan đến Nguyễn Văn Vi (thường gọi là Vi “ngộ”) và vợ là Phạm Thị Hương Giang cho thấy mức độ tính toán, tổ chức và sự liều lĩnh đáng báo động.

Ít nhất 40 người đã thiệt mạng và 119 người khác bị thương, nhiều trường hợp trong tình trạng nguy kịch, trong vụ hỏa hoạn nghiêm trọng xảy ra đêm Giao thừa tại quán bar Le Constellation, thuộc khu nghỉ dưỡng trượt tuyết Crans-Montana, bang Valais (Thụy Sĩ). Đây được xem là một trong những thảm kịch nghiêm trọng nhất trong lịch sử hiện đại của quốc gia này, Reuters đưa tin. 

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文