Nỗi đau ở nơi “cơn bão HIV” đi qua

15:56 04/05/2016
Minh Lập, huyện Đồng Hỷ, Thái Nguyên vốn là xã thuần nông, nằm trong những xã nghèo của tỉnh Thái Nguyên. Cuộc sống khó khăn, một số người dân phải tìm đến các bãi vàng, bãi cát trong và ngoại tỉnh kiếm sống. Sau những cuộc đi xa ồ ạt ấy, họ trở về quê mang theo căn bệnh thế kỷ HIV. Căn bệnh này đã cướp đi biết bao sinh mạng, để lại biết bao hệ lụy ở làng quê vốn thanh bình, yên ả này...


Theo thống kê của Trạm Y tế xã Minh Lập, từ năm 1995 đến nay, xã có 189 người nhiễm HIV, số người đang điều trị bệnh là 89 người. Còn nhiều người chết có biểu hiện bệnh H nhưng chưa kịp xét nghiệm. Từ người nghiện đầu tiên vào khoảng những năm 1995 của thế kỷ trước, ma túy đã dần len lỏi đến nhiều gia đình, gieo rắc nỗi đau dai dẳng, nhiều gia đình táng gia bại sản, ly tán vì ma túy.

Nhưng hậu quả ghê rợn hơn là ma túy tiếp tay cho căn bệnh thế kỷ ngấm ngầm lan rộng. Mầm mống bệnh tật lây từ chồng sang vợ, sang con, tồn tại từ năm này qua năm khác. Trên thực tế, ở Minh Lập, có những đứa trẻ phải sống cảnh mồ côi khi cả cha và mẹ đều đã chết vì căn bệnh thế kỷ.

Chị H.

Chị Nguyễn Thị H., sinh năm 1981 – người được xem là chịu ảnh hưởng nặng nề nhất cả về vật chất và tinh thần khi “cơn bão trắng” đi qua. Gia đình chị, cả bên nội và bên ngoại có tới 6 người nhiễm HIV. Chồng chị H. là anh Nguyễn Văn T., hiền lành, ít nói lại chăm chỉ làm ăn.

Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ tuy khó khăn, nhưng luôn rộn rã tiếng cười. Bi kịch bắt đầu nảy sinh khi chồng chị H. theo anh trai mình vào Quảng Trị làm vàng. Trong cảnh rừng thiêng nước độc, lạ nước lạ cái lại thiếu thốn tình cảm nên anh T. luôn cảm thấy trống trải. Không giữ được bản lĩnh, anh T. đã bập vào ma túy và trở nên nghiện ngập.

Biết chuyện, chị H. đã rất bàng hoàng, đau khổ nhưng vẫn gắng gượng khuyên chồng cai nghiện. Thương vợ, nhưng ma túy đã ngấm vào máu nên anh T không thể từ bỏ. Bất lực, chị H. đã bế con bỏ về nhà ngoại những mong chồng nghĩ lại mà rời bỏ nàng tiên nâu. Chưa kịp thấy chồng thay đổi thì chị H nhận tin anh trai của chồng qua đời vì nhiễm căn bệnh thế kỷ.

“Lúc nghe tin anh chồng tôi chết vì nhiễm HIV, tôi đã lờ mờ nghĩ đến một kết cục chả tốt đẹp gì cho mình. Bởi chồng tôi đã từng vào đó làm vàng cùng anh chồng rồi cũng nghiện ngập. Thế nên khả năng chồng tôi bị nhiễm HIV là rất cao. Thực sự lúc đó tôi hoang mang lắm” – chị H. nhớ lại.

Cũng theo lời chị H. chia sẻ thì cùng thời gian trên, chị luôn cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức mà không rõ nguyên nhân. Lấy hết can đảm, chị H. đến bệnh viện làm xét nghiệm và chị gần như ngã quỵ khi nhìn thấy kết quả dương tính với HIV. Không bao lâu sau, chị tiếp tục nhận tin sét đánh khi biết chồng, con trai, anh rể, anh trai đều đã nhiễm HIV.

Cơn “lốc” ma túy và HIV bỗng chốc khiến gia đình chị lâm vào thảm kịch. Bao nhiêu tiền của trong nhà cứ đội nón ra đi theo những cơn phê ảo của ma túy và thuốc điều trị HIV. Căn bệnh HIV đã biến chị từ một người có đôi mắt đen huyền, nhanh nhạy, hoạt bát, vui tính thành người có đôi mắt sâu buồn, mái tóc rối, làn da đen nhẻm và một thân hình còm cõi.

Chị H. bảo nhiều lúc cũng nghĩ đến cái chết nhưng nhìn con thơ lại thấy xót xa. Nó còn quá nhỏ để hiểu được nỗi đau mà nó đang và sẽ phải gánh chịu. Từ chỗ suy sụp chị H. đã lấy lại tinh thần, chị cười bảo: “Số phận rồi, tránh cũng không được nên phải chấp nhận thôi. Trời cho sống ngày nào thì phải cố mà sống để còn nuôi con”. Vừa cười đấy nhưng chị H. lại khóc ngay được.

“Cơn bão trắng” đã làm gia đình chị H trong nỗi đau cùng quẫn.

“Cả gia đình tôi sống mà như chết khi hầu hết những người con trai đều nghiện và nhiễm HIV. Cả nhà bị người đời xa lánh, ghẻ lạnh, kỳ thị đã đành, nhưng tội nhất là mấy đứa trẻ. Kể từ ngày biết con trai tôi mắc bệnh thế kỷ, trẻ con trong xóm và bạn cùng trường hay gọi cháu bằng tên chính và phía sau lót thêm từ “ết” vào. Mỗi lần nghe chúng bạn gọi vậy, nó lại bỏ học chạy về nhà khóc. Nhiều khi nó chán nản lao vào chơi game, tôi bắt nó đi học trở lại thì nó bảo: “Con sắp chết rồi, học hành còn nghĩa lý gì”. Nghe con nói vậy tôi đứt từng khúc ruột. Những lúc như thế tôi cũng chỉ biết ôm con mà khóc thôi”.

Cùng chung nỗi đau vì “cơn bão trắng” và HIV, ở Minh Lập có hàng trăm người cùng lâm vào bước đường cùng.  Em Hà Văn Q. ngay từ nhỏ đã phải sống cảnh mồ côi. Cha Q. nhiễm HIV đã qua đời, mẹ bỏ đi, em được ông bà nội đón về nuôi. Ông bà Q. già yếu, hằng ngày phải đi mót lá chè bán kiếm tiền nuôi Q. và 3 đứa em con nhà chú Q., do người chú này cũng nhiễm H. và đã qua đời.

Căn nhà nơi Q. ở cùng ông bà nội và 3 em nhỏ nhà chú trống hơ trống hoác, chẳng có thứ gì đáng giá. Không khí u ám, tang tóc. Bà nội Q. nói mà nước mắt lưng chòng: “Ở tuổi như chúng tôi đáng lẽ phải được con cái chăm sóc đằng này vẫn phải nai lưng đi mót chè kiếm mấy đồng bạc lẻ nuôi các cháu dại. Già rồi như chuối chín cây, sống nay chết mai có biết trước được đâu. Chỉ thương mấy đứa cháu còn nhỏ quá, ông bà mất rồi biết lấy ai mà nương tựa”.

Chị Nguyễn Thị Kim Loan, cán bộ y tế xã Minh Lập phụ trách chương trình theo dõi bệnh nhân HIV cho biết, những ngày đầu tiên làm hồ sơ nhận thuốc kháng virus (ARV) cho người có H. vô cùng khó khăn, vất vả. Nhiều người tuyệt vọng, chán chường, buông xuôi, không muốn tham gia xét nghiệm, điều trị. Chị Loan nhớ lại: “Có cậu bé khi lập hồ sơ nhận thuốc mới 7 tuổi, gầy gò, ốm yếu, tôi trộm nghĩ không biết cậu bé có đủ sức đến khi hoàn thiện hồ sơ nhận thuốc hay không. Thế mà nhờ sự động viên của gia đình, điều trị thuốc đúng liều lượng, nay cháu đã học lớp 7, lớn lên khỏe mạnh. Ngoài giờ học, cháu giúp mẹ chăn trâu, cắt cỏ”.

Hỏi đường lên khu đồi trồng chè tại thôn Cà phê 2, chúng tôi gặp chị Nguyễn Thị Giang đang cắm cúi bón phân cho luống chè. Đập vào mắt chúng tôi là chai nước lọc, một túi đựng thuốc đặt ở đầu nương chè. Sau tiếng chuông báo thức vang lên từ chiếc điện thoại di dộng, chị Giang nghỉ tay, với chai nước uống ực hết số thuốc mang theo. Chị Giang bảo: “Thuốc phải uống đúng giờ, đúng liều lượng. Nhiều khi mải làm quên mất nên tôi hẹn giờ điện thoại và mang theo nước, thuốc lên nương. Vừa chăm sóc chè, tranh thủ lúc nghỉ ngơi uống thuốc cho đúng giờ”.

Trạm Y tế xã Minh Lập từng là nơi cấp thuốc điều trị của nhiều bệnh nhân nhiễm HIV.

Từ ngày điều trị bằng thuốc ARV, sức khỏe của chị Giang đã ổn định. Ngày ngày chị vẫn chăm nương chè bán lấy tiền lo cho đứa con trai đang học cấp 3. “Thằng Tuấn ước mơ thi làm kỹ sư điện. Tôi động viên cháu cố gắng để đậu đại học. Nhiều lúc nó nói, nhà mình nghèo mẹ lấy tiền đâu mà nuôi con học đại học nhưng tôi bảo, mẹ còn sống ngày nào thì sẽ cố gắng làm hết sức cho con. Mẹ muốn con gắng học để có cái nghề sau này cuộc sống đỡ khổ”.

Ánh mắt chị Giang sáng lên khi kể về cậu con trai - niềm động viên, an ủi giúp chị vươn lên chống chọi với bệnh tật. Không có nương chè, nhiều người hằng tháng định kỳ về nhận thuốc ARV rồi khăn gói lên thị trấn ở Lạng Sơn làm thuê, bán hàng trong các chợ, kiếm tiền gửi nuôi những đứa con thơ dại nên người.

Ông Ngô Văn Tài, Phó Chủ tịch UBND xã Minh Lập cho biết: “Nhiều người nhiễm HIV ở Minh Lập là phụ nữ và trẻ em do bị lây từ chồng, cha. Xã thành lập nhiều câu lạc bộ giúp người nhiễm HIV sinh hoạt, giới thiệu việc làm cho nhau như CLB Hoa hướng dương. Những nữ bệnh nhân có H được uống thuốc, điều trị đầy đủ, sức khỏe ổn định. Họ là lao động chính trong gia đình, tạo thu nhập để nuôi con cái do đa số chồng, cha đã chết vì HIV. Tham gia hoạt động cộng đồng, các chị sẻ chia, đồng cảm và động viên nhau vượt khó, cùng vượt qua bệnh tật và số phận nghiệt ngã”.
Phong Anh

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文