Thần hồn nát thần tính

09:28 23/01/2007
Cái thế giới xung quanh chúng ta đúng là một cơn ác mộng! Bất kỳ ai bây giờ cũng có thể sa vào một tình huống khủng khiếp đến mức chỉ có nước kêu trời...

Bắt cóc trẻ em, buôn bán nữ nô lệ da trắng, buôn lậu ma túy - đó là những tội mà tôi đây chẳng hạn, đã bị buộc tối hôm qua.

Không hiểu sao người bị buộc tội lại là tôi, một công dân đóng góp khoản bảo hiểm y tế, khoản phụ phí sử dụng ôtô, vân vân và vân vân... không những đúng kỳ hạn, mà còn trước kỳ hạn, một con người mà nếu không kể sự việc bị phạt vì đỗ ôtô sai chỗ, không bao giờ có một va chạm nào với xã hội!

Chuyện xảy ra như sau. Lúc ấy, khoảng tám rưỡi tối. Tôi đang ngồi hiền lành bắt chéo hai tay trên bụng và ngủ gà ngủ gật thì bỗng một tiếng súng vang lên khiến tôi giật nảy mình. “Không thể có chuyện thế được” - Tôi nghĩ, ngước mắt nhìn lên và... chết lặng vì khiếp đảm.

Ngay trước mặt tôi, trong căn phòng lờ mờ tối, là một gã trông rất đáng sợ, tay gã lăm lăm khẩu súng lục. Tôi nghĩ đến vợ con tôi: Marianna đang ở chơi nhà bà dì mãi tận thị trấn Vidop, còn Benni đang đi tập ở câu lạc bộ thể dục. ở nhà chỉ có một mình thì quả là tồi tệ.

- Được rồi - Gã cầm khẩu súng lục cằn nhằn rồi tiến thêm một bước về phía tôi - Nào, khai ra! Chúng đâu?

Nếu gã hỏi về tiền bạc, thì quả là tôi chẳng giúp gã được gì mấy. Bây giờ đã cuối tháng, nên tôi chỉ còn khoảng ba mươi cron là cùng. Tôi không dám mở miệng, sợ làm tên cướp bực mình khi nghe nói về một số tiền ít ỏi đến mức buồn cười.

Những kẻ như gã thường rất dễ tức giận và sẵn sàng dùng chuôi súng lục nện vào gáy người ta để rồi người ta không dậy được nữa. May sao gã lại đổi đề tài câu chuyện, không chờ tôi phải trả lời câu hỏi đầu tiên.

- Thế Shirly đâu? - Gã rít lên, nhìn chăm chăm vào tôi bằng cặp mắt điên dại, với vẻ đầy căm thù - Chắc mày đã giấu biệt con bé ấy rồi? Để giữ riêng cho mày phải không, hả đồ sâu bọ hôi hám?

Cho đến nay, chưa bao giờ có ai lại gọi tôi là như thế. Tất nhiên, sau lưng tôi có khi tôi bị gọi là kẻ sầu não, là kẻ khô khan, là thằng cha thộn. Nhưng bị gọi là đồ sâu bọ?! Như thế thì quá quắt. Tôi tì vào tay vịn của đi văng định đứng dậy.

- Yên nào, ngồi yên!... Mày mà cựa quậy, tao sẽ bắn nát cái bộ da bẩn thỉu của mày! Thôi, nói thật đi. Sếp đang chờ ở ngoài đường kia kìa, mà tính kiên nhẫn thì sếp có rất ít đấy. Nếu số tiền để mua cô gái tóc vàng cho Beyrouth đã bị mày đút vào túi riêng thì mày hãy coi rằng, đây là lần cuối cùng mày nhìn thấy thế giới này đấy.

Hắn nắm chặt thêm chuôi khẩu súng lục và tiến lên một bước. Tôi sợ dựng tóc gáy, trán tôi toát mồ hôi hột, hai tai tôi lạnh như băng, má tôi nóng bừng đến mức tưởng như có thể rán trứng được, còn đầu gối tôi thì giật giật như gõ phách vậy.

Tôi hoảng sợ.

- Tao hỏi lần cuối cùng đấy, đồ cặn bã! Chúng đâu? Những cái gói bột trắng đâu? Sếp muốn biết có phải mày đã giấu chúng ở đây, trong khi đáng lẽ phải chuyển cho Alfred không? Nếu đúng thế, và nếu mày không chịu mở mồm, thì tao sẽ chỉ rời khỏi đây khi xác mày đã nguội lạnh.

Tôi đưa tay lên gạt mồ hôi trên trán, rồi giơ cả hai tay ra phía trước, thì thầm van vỉ:

- Đừng bắn, xin đừng bắn tôi!

Vừa lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng còi rú của xe cảnh sát. Gã cầm súng lục giật mình, và bóp cò.

Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!

Tôi lặng người vì khiếp sợ. Sau đó, cố tự chủ lại, tôi gượng đứng dậy rồi lảo đảo ra khỏi căn phòng. ở phòng ngoài, suýt nữa tôi đâm sầm vào Marianna vừa về đến nhà.

- Trông anh sao như mất hồn thế kia? - Cô ấy kêu lên - Lại xem phim trinh thám ở cái chương trình truyền hình nhăng nhít vừa rồi hả? Em đã bảo với anh bao nhiêu lần là đừng có xem loại phim đó khi ở nhà một mình rồi cơ mà! Thần kinh anh không thể chịu nổi đâu!

Vũ Đình Bình (dịch)

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức khai mạc trọng thể sáng 20/1 tại Hà Nội. Là sự kiện chính trị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với sự phát triển của đất nước trong giai đoạn mới, Đại hội đã và đang thu hút sự quan tâm sâu sắc của dư luận quốc tế.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam đã khai mạc trọng thể vào sáng 20/1, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội. Trực tiếp tham dự đưa tin về Đại hội, các phóng viên kiều bào thể hiện trách nhiệm và tâm huyết, góp phần lan tỏa thông tin chính thống, kết nối Đại hội với cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài.

Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư bám sát định hướng, chủ trương phát triển đất nước trong giai đoạn tới; kế thừa, phát huy những bài học kinh nghiệm; tập trung lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện tốt công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, để Đảng ta thật sự là đạo đức, là văn minh.

Ngày 20/1, TAND TP Hà Nội mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Lê Văn Vàng (SN 1981, cựu Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu hợp tác phát triển giáo dục, thuộc Liên Hiệp các hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam) và tuyên phạt bị cáo 5 năm 6 tháng tù về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.

Gần 560 thư, điện mừng gửi tới Đại hội XIV của Đảng là nguồn cổ vũ, động viên to lớn đối với công cuộc đổi mới của nhân dân Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo, cũng là biểu hiện sinh động của quan hệ hợp tác, hữu nghị ngày càng sâu sắc giữa Đảng ta với các chính đảng, tổ chức, bạn bè quốc tế và kiều bào ở nước ngoài.

Ngày 20/1, Công an cửa khẩu Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng cho biết, đơn vị vừa nhận được thư điện tử cảm ơn của bà T.H.Đ.L., hành khách trên chuyến bay VN133 từ Đà Nẵng đi TP Hồ Chí Minh, bày tỏ sự xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với lực lượng Kiểm soát an ninh sân bay vì đã tận tâm hỗ trợ tìm lại tài sản có giá trị bị thất lạc.

Trong chương trình nghệ thuật chào mừng Đại hội XIV của Đảng dự kiến diễn ra vào tối 23/1 tại Sân Vận động Quốc gia Mỹ Đình sẽ có 250 cán bộ, chiến sĩ, nghệ sĩ của Đoàn Nghi lễ CAND, Bộ Tư lệnh Cảnh sát Cơ động biểu diễn. Đây là lần đầu tiên trong một chương trình nghệ thuật có sự huy động đông đảo nhạc công nhất của Đoàn (200 nhạc công).

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文