Tôi trở thành nhà văn hài hước

07:30 23/02/2006

Không kịp nghe hết câu, tôi chạy bổ ra phố. Trong thành phố này, tôi có nhiều người quen, tất cả họ đều dán mắt vào tôi, vừa cười  khúc khích vừa thì thầm to nhỏ gì đó... Trong mắt họ tôi là một người chồng đáng thương.

Tốt nghiệp khoa báo chí, tôi được phân công về làm việc tại một tờ báo huyện và được bố trí vào ban các vấn đề xã hội, chủ yếu viết các bài báo về gia đình và hôn nhân. Mọi chuyện nói chung là ổn.

Nhưng bỗng một hôm tổng biên tập gọi tôi lên hỏi:

- Sarifov được điều động lên báo tỉnh. Vì thế tình hình báo ta thật nan giải. Cậu có hiểu không?

Tôi cứ gật đầu đại, mặc dù chưa hiểu mô tê gì. Ở tờ báo chúng tôi, Sarifov phụ trách chuyên mục hài hước, cái mà tôi chẳng liên quan gì.

- Thế đấy - Tổng biên tập nói tiếp - Mà trang hài hước thì không thể thiếu được. Chúng tôi cũng đã thu thập được một số bài, nhưng dù sao vẫn chưa đủ. Nói tóm lại, cậu phải viết một tiểu phẩm hài hước. Hãy mạnh dạn lên. Một ngày có kịp không?

- Ô, sao lại thế! -Tôi trả lời - Trong đời em chưa bao giờ làm việc này.

- Không sao, không sao! Cậu sẽ làm được mà. Cần phải làm, có thế thôi. Điều chủ yếu là đừng ngại, hãy viết về những gì gần gũi nhất với mình và đừng quên rằng đó là tiểu phẩm hài. Nghĩa là phải buồn cười.

Suốt đêm tôi ngồi đánh vật với cái thể loại mới toanh này, và sáng hôm sau, lòng bồi hồi xúc động, tôi mang tiểu phẩm của mình cho tổng biên tập xem.

- Tuyệt vời! - Ông ta thốt lên - Quả là tớ biết chọn mặt gửi vàng. Xin chúc mừng! Chúng tôi sẽ đăng vào số thứ bảy tới.

Phải nói rằng mặc dù được sự khích lệ của tổng biên tập, nhưng tôi vẫn không ngờ thành công lại lớn đến như vậy. Số báo đăng tiểu phẩm của tôi bán hết veo trong nháy mắt, nhưng ở các sạp báo người ta vẫn xếp hàng dài chờ mua. Mọi người đọc bài của tôi và cười vỡ bụng ngay ở những nơi công cộng.

Tôi trở về nhà, trong đầu đầy ắp những ý tưởng sáng tạo mới. Nhưng thật ngạc nhiên, tôi phát hiện thấy trong bếp vợ tôi đang khóc nức nở.

- Có chuyện gì vậy, Zuleykha? - Tôi hỏi, không hiểu gì cả.

- Cả thành phố đang cười cái câu chuyện bịa của anh! - Vợ tôi kêu lên và khóc to hơn…

- Càng tốt chứ sao! Việc gì em phải khóc vì điều đó? Theo anh, ngược lại, cần phải vui mừng vì những thành công của chồng mình chứ.

Minh họa của Lê Tâm
Thế nhưng không hiểu sao những lời nói của tôi càng làm cho vợ nổi cơn tam bành.

- Vui mừng cái nỗi gì? Chịu đựng những lời nhạo báng của anh và vỗ tay hoan hô chắc? Em lấy gậy nện anh từ bao giờ? Sao anh dám viết những điều nhảm nhí như vậy? Bây giờ bà con hàng xóm và đồng nghiệp cơ quan sẽ nói gì về em?

Tôi cảm thấy buồn cười.

- Thôi, em nín đi, nói chung không phải anh viết về em đâu.

- Thế thì về ai? Hay là anh có bồ chắc? Có thể, anh viết về cô ta chăng?

- Hãy bình tĩnh, em yêu, quả thật là anh bịa ra cho vui thôi mà.

- Anh thì cốt để mua vui, còn em thì suốt ngày nghe bạn bè gọi điện thoại tới. Cái ngữ chồng ấy thì dùng gậy nện còn ít, phải đấm vào mõm kia...

- Ồ, nếu như họ không hiểu sự hài hước thì...

Đúng lúc đó cánh cửa mở toang và bà mẹ vợ đứng trên ngưỡng cửa.

- Tôi sẽ đưa anh ra tòa, nhà văn hài hước ạ! - Bà ta nhảy xổ vào tôi - Anh làm  nhục đứa con gái duy nhất của tôi trước bàn dân thiên hạ.

Đến lúc này tôi không thể chịu được nữa, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà.

Đang đập bụi thảm trên sân, ông hàng xóm chặn tôi lại, lắc đầu tỏ vẻ thông cảm:

- Tôi đọc bài sám hối của anh trên báo và suýt khóc. Trước đây tôi không tài nào hiểu nổi vì sao anh lại hay viết về vấn đề hôn nhân và gia đình. Bây giờ thì tôi hiểu: có ở trong chăn mới biết...

Không kịp nghe hết câu, tôi chạy bổ ra phố. Trong thành phố này, tôi có nhiều người quen, tất cả họ đều dán mắt vào tôi, vừa cười  khúc khích vừa thì thầm to nhỏ gì đó...

Thậm chí đám trẻ con cũng cau mặt lại và nói theo:

- Cái ông bị vợ đánh kia kìa, chúng mày ơi...

Sáng thứ hai, tổng biên tập đích thân bước vào phòng tôi:

- Tớ báo tin vui cho cậu - Ông ta dịu dàng nói - Kể từ hôm nay cậu sẽ phụ trách chuyên mục hài hước.

- Gì cũng được, trừ cái đó ra! - Tôi gào lên, mặt sa sầm.

- Tớ hiểu, tớ hiểu - Tổng biên tập nheo mắt nói - Những tài năng đích thực bao giờ cũng khiêm nhường. Tuy nhiên, quyết định thuyên chuyển của cậu đã được ký.

Không còn biết làm gì nữa. Tôi ngồi vào bàn và bắt tay sáng tác tiểu phẩm hài hước thứ hai, lòng tự nhủ lòng rằng từ nay chỉ đùa với bản thân mình thôi.

Và các bạn thấy đấy: tôi đã giữ lời hứa.

Trần Thanh Hằng (dịch)

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng là sự kiện chính trị trọng đại của toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta; là dấu mốc quan trọng trong định hướng chiến lược phát triển đất nước. Cùng với nhân dân cả nước, đồng bào các dân tộc tỉnh Sơn La kỳ vọng những quyết sách đột phá sẽ mở ra động lực phát triển mới cho đất nước.

Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khai mạc tại Thủ đô Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc đã trả lời phỏng vấn về những thành tựu nổi bật của Hà Nội trong nhiệm kỳ qua, đồng thời khẳng định trách nhiệm chính trị tiên phong của Thủ đô trong việc quán triệt và cụ thể hóa tầm nhìn, định hướng chiến lược của Trung ương.

Qua những đánh giá và chia sẻ của các đại sứ, đại diện ngoại giao tại Hà Nội, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ được nhìn nhận như một sự kiện chính trị quan trọng, mà còn phản ánh rõ cách Việt Nam hoạch định và thúc đẩy phát triển dài hạn một cách nhất quán, đồng thời thể hiện tinh thần đoàn kết, thống nhất -nền tảng cho một giai đoạn phát triển mới của đất nước.

Hôm nay (19/1), ngày đầu tiên diễn ra các hoạt động của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, sự kiện chính trị đặc biệt quan trọng của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta, với tinh thần chủ động, trách nhiệm cao nhất, Công an TP Hà Nội đã triển khai đồng bộ, quyết liệt các phương án, biện pháp công tác, bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn, trật tự an toàn giao thông, phục vụ Đại hội diễn ra trang trọng, an toàn.

Phát biểu với các phóng viên tại Nhà Trắng tối 14/1, Tổng thống Mỹ Donald Trump xác nhận ông đã được thông báo về sự cải thiện trong tình hình ở Iran theo đúng những gì ông mong muốn và yêu cầu đối với lãnh đạo Iran. Điều đó có nghĩa là Mỹ tạm thời không triển khai hành động quân sự đối với Iran.

Hàng loạt quyết sách liên quan đến thị trường bất động sản từ Chính phủ và Quốc hội chuẩn bị được triển khai trong năm 2026 cho thấy một tư duy điều hành mới: Quyết liệt tháo gỡ nhưng cũng nghiêm khắc quản lý. Dù cần thời gian để các chính sách thẩm thấu, nhưng những "điểm mở" này đang được kỳ vọng tạo nên một nền tảng vững chắc cho thị trường bất động sản. Những thay đổi này không chỉ nhằm tháo gỡ khó khăn cho dự án mà còn hướng tới mục tiêu cốt lõi: Xây dựng một thị trường minh bạch, công bằng và bền vững.

Trước thềm Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam, báo chí quốc tế đang dành sự quan tâm đặc biệt tới các nội dung đại hội, với những nhận định tích cực về triển vọng và tương lai phát triển của Việt Nam.

Hướng tới Đại hội XIV, lãnh đạo và đảng viên lực lượng CAND bày tỏ niềm tin sâu sắc, đồng thời gửi gắm nhiều kỳ vọng vào những chủ trương, quyết sách đúng đắn, kịp thời, có tầm chiến lược, tạo động lực mạnh mẽ cho công cuộc đổi mới, hội nhập và phát triển bền vững của đất nước trong kỷ nguyên mới.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, đánh dấu thời điểm đất nước bước vào kỷ nguyên mới - kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Hướng tới sự kiện trọng đại này, các cán bộ lực lượng tham gia bảo vệ ANTT ở cơ sở đã bày tỏ niềm tin, gửi gắm kỳ vọng đến Đại hội.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文