Ngôn ngữ, văn hóa và phát triển kinh tế

10:37 07/04/2017
Tại sao chúng ta lại phải nói tiếng Anh với nhau, khi tất cả những người cùng không gian hội thoại với ta là người Việt, hiểu tiếng Việt? Thói quen? Hay điều đó khiến ta thành thị hơn, hiện đại hơn, văn minh hơn? Hay đơn giản, tiếng Anh giúp ta nói những điều khó nói dễ dàng hơn?


Trong một quán café sang trọng ở trung tâm thành phố Hồ Chí Minh, nơi mà giá một bữa trưa độc thân có thể đủ cho một bữa trưa văn phòng cho bốn người, tôi đã không thể không "mất lịch sự" lắng nghe trộm bốn cô cậu thiếu niên bàn bên cạnh nói gì. Họ trạc 16 tuổi, và lý do họ khiến tôi phải nghe trộm là bởi tiếng Anh của họ quá tuyệt vời. Họ phát âm như người Mỹ, với câu chuyện thú vị, sôi nổi, sống động qua những giọng nói trôi chảy như tiếng mẹ đẻ.

Một thoáng phỏng đoán, theo kiểu đơn giản nhất, họ làm tôi liên tưởng đến việc họ hoặc là những đứa trẻ Việt sinh ra, lớn lên ở nước ngoài và trở về thăm quê hương; hoặc là những đứa trẻ châu Á khác mà mẹ cha chúng sang Việt Nam công tác. Nhưng suy đoán đơn giản ấy đã không chính xác, khi tôi nghe cách họ nói chuyện với người phục vụ của quán café bằng một thứ tiếng Việt mạch lạc, không lơ lớ kiểu Việt kiều, một thứ tiếng Việt của người sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, ăn gạo tẻ và nước mắm.

Có thể, họ là những đứa trẻ sinh ra trong một gia đình khá giả, được học trường quốc tế từ nhỏ, với giáo viên và bạn học là người nước ngoài, nên họ mới có được thứ tiếng Anh hoàn hảo đến vậy.

Cho con học Trường quốc tế đang là lựa chọn số 1 của nhiều người Việt giàu có.

Những đứa trẻ như thế, chúng ta sẽ không khó để kiếm tìm ở xã hội Việt Nam hôm nay, một xã hội mà không ít gia đình ở các đô thị lớn đã lựa chọn cho con mình một ngôi trường Tây, với kỳ vọng con mình được tiếp nhận một hệ thống giáo dục thân thiện và hiện đại hơn. Và chúng ta cũng rất hãnh diện khi thấy con mình nói tiếng Anh như gió ngay từ lúc nhỏ. Thậm chí, chúng ta còn chủ động giao tiếp với chúng bằng tiếng Anh trong các tình huống giao tiếp thông thường tại nhà.

Tại sao chúng ta lại phải nói tiếng Anh với nhau, khi tất cả những người cùng không gian hội thoại với ta là người Việt, hiểu tiếng Việt? Thói quen? Hay điều đó khiến ta thành thị hơn, hiện đại hơn, văn minh hơn? Hay đơn giản, tiếng Anh giúp ta nói những điều khó nói dễ dàng hơn?

Tất cả là những câu hỏi mà phương án trả lời sẽ rất khác nhau, nhưng đọng lại lại là một vấn đề rất chung. Phải chăng chúng ta đang vô tình và đồng loã làm nhạt nhòa dần văn hoá Việt trong những thế hệ trẻ, sự nhạt nhòa có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường trong tương lai lâu dài.

Người châu Âu lục địa, nhất là người từ các nước phát triển, vốn dĩ rất tự tôn và họ thường không nói tiếng Anh, thậm chí không học tiếng Anh trong quá khứ. Nhưng kể từ thời đại toàn cầu hoá mà mọi đường biên đã được mở toang, nhu cầu giao tiếp, di cư, công việc đã khiến tiếng Anh ngày một phủ sóng lên cả những vùng đất khó khăn nhất trước kia như Đức, Pháp hay Ý.

Cách đây chỉ vài tháng, trong lần nói chuyện với một đoàn khách đến từ Firenze, Italy, tôi đã được họ chia sẻ rằng: "Con cái chúng tôi bây giờ coi tiếng Anh như là một thứ mode. Chúng yêu thích nói ngôn ngữ ấy".

Và tất cả cùng thống nhất với nhau rằng sự phủ sóng của tiếng Anh có một phần lớn bắt nguồn từ tính phổ cập của Hollywood và âm nhạc Bắc Mỹ, một phần còn lại đến từ nhu cầu giao tiếp công việc. Nhưng dù sao, những người Italy tôi gặp vẫn nhận định rằng: "Dẫu vậy, bọn trẻ Italy vẫn coi trọng ngôn ngữ mẹ đẻ hết mực. Chúng không nói chuyện tiếng Anh với nhau, mà cùng lắm chỉ thỉnh thoảng chêm vài từ trong cuộc thoại mà thôi".

Sự chêm vài từ đó rất giống cách giới trẻ Anh - Mỹ bây giờ có cái mode chêm vài từ tiếng Pháp để thể hiện sự "tinh hoa" của gia đình mình. Và ở Việt Nam, chúng ta cũng vẫn chêm tiếng Anh vào trong mỗi cuộc thoại của mình. Sự chêm ấy dẫu sao cũng chấp nhận được. Còn việc thế hệ trẻ người Việt không giao tiếp với nhau bằng tiếng Việt lại là chuyện khác.

Tất nhiên, không phải tất cả giới trẻ đều như thế mà chỉ khu biệt ở một bộ phận nhỏ thị thành. Nhưng chúng ta không nên quên rằng, số nhỏ thị thành luôn là lực lượng cực mạnh mẽ trong việc xác lập xu hướng. Và khi xu hướng đã hình thành rồi thì cản trở lại nó là điều thậm khó.

Mục tiêu của chúng ta nhiều năm nay vẫn là kinh tế hàng đầu. Chúng ta dồn mọi nguồn lực cho kinh tế, dồn mọi nguồn lực để hướng ngoại nhằm giới thiệu một hình ảnh Việt Nam mới mẻ và từ đó thu lại các nguồn lợi kinh tế. Chúng ta cũng đầu tư rất nhiều để phát triển kinh tế, mà điển hình là gói tín dụng nông nghiệp 60 ngàn tỷ mới được thông qua gần đây. Nhưng chúng ta đã đầu tư vào văn hoá một cách tương xứng chưa, nhất là ở những lãnh địa văn hoá giúp gìn giữ tinh thần Việt? Câu hỏi này, xin nhường lại cho những người hoạch định chiến lược.

Chỉ xin nhắc lại rằng, với hơn 100 triệu người Việt trên toàn cầu, tiếng Việt là ngôn ngữ mẹ đẻ được nói nhiều thứ 17 trên thế giới. Chừng đó có đủ để tạo ra một cộng đồng thị trường lớn hay không? Các nhà kinh tế chắc chắn sẽ không chối từ rằng, đó là một thị trường lớn.

Vậy thì có cách nào để chúng ta chinh phục thị trường bằng việc gìn giữ ngôn ngữ và văn hoá không? Luôn luôn có cách, nếu ta biết làm việc cần làm đúng lúc.

Hà Quang Minh

Tuần qua, cái tên Phạm Thị Đoan Trang lại “nổi sóng” khi nhiều trang mạng chống phá ở hải ngoại khui lên như là một minh chứng điển hình để “chào hàng” nhân ngày tự do báo chí thế giới (3/5).  

Chuyên gia cho rằng để việc khấu trừ thuế 10% thu nhập vãng lai hiệu quả, không làm khó người lao động, thì giải pháp căn cơ là phải tận dụng dữ liệu eTax để tự động hoá khâu quyết toán và hoàn thuế cho mọi đối tượng. Đó là hướng đi hiện đại, giảm phiền hà, tăng công bằng và hiệu quả.

Đèo Vi Ô Lắc trên Quốc lộ 24 (tỉnh Quảng Ngãi) có chiều dài khoảng 30km, độ cao hơn 1.300m so với mực nước biển từ lâu đã được giới tài xế truyền tai nhau là “cung đường tử thần”. Thời gian gần đây, số vụ tai nạn giao thông (TNGT) tại khu vực này có dấu hiệu gia tăng, đặt ra yêu cầu cấp bách về việc chấn chỉnh ý thức lái xe và hạ tầng giao thông tại khu vực đèo này.

Sự hiện diện của người đứng đầu WHO diễn ra ngay trước thời điểm sơ tán hành khách khỏi con tàu du lịch MV Hondius, nơi phát hiện virus Hanta khiến ba người tử vong, không chỉ mang tính chất giám sát chuyên môn mà còn là một động thái chính trị và nhân đạo quan trọng nhằm đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho cư dân địa phương cũng như gần 150 hành khách đang mắc kẹt trên tàu.

Đối với hầu hết các bậc cha mẹ, trẻ em là hạnh phúc của gia đình, là tương lai của xã hội nên cần dành tình yêu thương, che chở, chăm sóc, dạy dỗ tốt nhất. Tuy nhiên, vẫn còn những trường hợp lại xem thành viên nhỏ là gánh nặng, gây cản trở công việc làm ăn nên cứ mỗi khi gặp phải những vấp váp trong cuộc sống là trút những trận đòn roi, thậm chí dùng nhục hình lên cơ thể các cháu để xả giận.

Lễ bốc thăm chia bảng Vòng chung kết Asian Cup 2027 diễn ra tối 9/5 tại Riyadh, Arab Saudi (tức rạng sáng 10/5 giờ Hà Nội). Kết quả bốc thăm đưa ĐTQG Việt Nam vào bảng E cùng Hàn Quốc, UAE và đội thắng trong cặp play-off Lebanon/Yemen. Dù thử thách lớn, thầy trò HLV Kim Sang Sik vẫn có cơ hội cạnh tranh vé đi tiếp.

Ngày 10/5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Hồ Chí Minh đã ra quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam Nguyễn Thị Thanh Trúc (SN 1993, ngụ TP Hồ Chí Minh) cùng Danh Chơn (SN 1996, quê An Giang) để điều tra về hành vi "Ngược đãi hoặc hành hạ ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con, cháu hoặc người có công nuôi dưỡng mình".

Chính phủ Anh ngày 9/5 cho biết sẽ điều khu trục hạm HMS Dragon tới Trung Đông nhằm chuẩn bị cho một nỗ lực đa quốc gia bảo vệ hoạt động hàng hải tại eo biển Hormuz, trong bối cảnh cộng đồng quốc tế lo ngại tuyến vận tải năng lượng chiến lược này tiếp tục đối mặt nguy cơ bất ổn do xung đột giữa Mỹ và Iran.

Bé gái 4 tuổi bị mẹ ruột và nhân tình của mẹ bạo hành dẫn tới tử vong tại Hà Nội ngày 6/5. Ở xã Hiệp Hoà (TP Hồ Chí Minh), bé trai 2 tuổi cũng bị mẹ ruột và người tình đánh đập tàn nhẫn phải nhập viện ngày 2/5 trong tình trạng đa chấn thương nghiêm trọng. Liên tiếp những vụ trẻ em bị người thân bạo hành dã man những ngày qua khiến dư luận vừa xót xa vừa phẫn nộ.

Những mùa tuyển sinh gần đây, nhiều cơ sở đào tạo khối ngành sức khỏe liên tục mở rộng tổ hợp xét tuyển. Bên cạnh các tổ hợp truyền thống như B00 (Toán, Hóa, Sinh), không ít trường bổ sung các tổ hợp có môn Ngoại ngữ, Tin học, thậm chí là môn Ngữ văn. Xu hướng này đang tạo ra nhiều luồng ý kiến trái chiều trong dư luận, nhất là khi ngành Y, Dược vốn được xem là lĩnh vực đặc thù, liên quan trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文