Hiện tượng đặt trùng tên sách: Người nổi tiếng cũng khó…tránh

14:00 04/12/2009
Gần đây, đọc trên một số trang web, thấy các bạn viết nhắc nhiều tới cuốn tiểu thuyết mới của nhà văn Nguyễn Đình Tú. Tự dưng trong ký ức gợi lên một nét gì quen quen. Hình như cái tên "Phiên bản" này đã được dùng làm tiêu đề cho một cuốn sách của ai đó xuất bản cách đây đã lâu.

Bất chợt một ngày phải "à" lên: Đó cũng là tên một tập thơ của nữ tác giả Đặng Thanh Hương. Tập thơ "Phiên bản" của Đặng Thanh Hương được Nhà xuất bản Văn học ấn hành cách đây dễ đã 15, 16 năm. Bỗng dưng nảy ra một ý: Thử tìm hiểu xem việc trùng tên sách ở văn đàn Việt Nam xảy ra có nhiều?

Trong làng văn Việt Nam, nếu kể một người rất khó tính trong việc chọn đặt tên sách bao giờ tôi cũng nhớ tới nhà thơ Tô Hà. Khi tập thơ "Sóng giữa lòng tay" (NXB Văn học, 1990) của anh còn nằm trên bàn biên tập, thoạt tiên anh đặt cho nó cái tên "Gió không mùa". Tô Hà đã chuẩn bị cho cái tên này khá công phu. Chữ phải in màu gì. Cái vinhét in kèm phía dưới ra sao vv và vv...

Thế nhưng, có ai đó "mách" với nhà thơ rằng, cái tên ấy nghe cũng quen quen, hình như có ai đã dùng rồi, hoặc không thì cũng gần với Nguyễn Bùi Vợi (nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi có phần thơ in chung trong tập "Vầng trăng bạc" lấy tên là "Nỗi nhớ không mùa"). Thế là Tô Hà phải thay đổi ý định của mình.

Và tập thơ được thay bằng cái tên rút ra từ một câu thơ của anh: "Chấm buồm xa". Tập thơ sắp sửa đến nhà in thì một sự cố nảy sinh: NXB Lao động cho ra mắt bạn đọc tập thơ "Cánh buồm xa" của Trần Ngọc Thụ. Thế là lại phải đổi. Cuối cùng, Tô Hà quyết định dừng ở cái tên "Sóng giữa lòng tay".

Nhưng theo tôi thì Tô Hà cũng sẽ không thật vừa lòng với tên tập thơ của mình nếu như anh biết rằng, trước đấy, NXB Quân đội nhân dân đã cho ra mắt bạn đọc tập thơ của Tô Nhuần, tập "Sóng có từ đâu" - một cái tên về âm hưởng nghe cũng hao hao như tên tập thơ của anh (cũng cần nói thêm là, cái tên sách "Gió không mùa" mà Tô Hà đã "né" từ năm ấy thì đến năm 2000, đã được nhà thơ Nguyễn Bạch Dương dùng để đặt cho một tập thơ của mình).

Có thể nói, trong các nhà thơ, Trần Ninh Hồ là tác giả có một số tên sách nghe khá gợi. Năm 1990, anh cho xuất bản tập thơ "Viết cho một người". Tập thơ này đã vào tới vòng chung khảo Giải thưởng Hội Nhà văn (1991) rồi mới chịu...dừng lại. Một sự trùng hợp khá kỳ lạ, là trong năm 1990, nhà thơ Lê Thị Mây cũng cho xuất bản một tập thơ lấy tên là "Tặng riêng một người" (nghe không khác mấy so với tên sách của Trần Ninh Hồ), và tập thơ này, may mắn hơn tập thơ của Trần Ninh Hồ, không chỉ lọt vào vòng chung khảo mà còn đoạt Giải thưởng thơ của Hội Nhà văn Việt Nam năm ấy.

Trước sự kiện này, có người đã đùa trêu Trần Ninh Hồ: "Viết cho" thua "tặng riêng" là đúng rồi, còn buồn gì nữa?

Nói vậy song cũng có khi, cả hai tập sách có cái tên na ná nhau và cùng... gặp hên. Ấy là khi tập thơ "Thấp thoáng trăm năm" của Trần Ninh Hồ được nhận tặng thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam (năm 1996) và tập tiểu thuyết "Trăm năm thoáng chốc" của nhà văn Vũ Huy Anh được tặng thưởng cuộc thi tiểu thuyết của Hội Nhà văn Việt Nam (năm 2005).

Tất nhiên, có những cái tên sách khi được sử dụng ở thể loại này, và ở tác giả này thì không hẳn đã "phát huy tác dụng", song khi vào tay tác giả khác, và ở thể loại khác, lại tạo hiệu quả bất ngờ. Như năm 2000, nhà thơ Nguyễn Đình Ảnh ở Hội Văn nghệ Phú Thọ từng đặt tên cho tập thơ của mình là "Thăm thẳm cõi người". Đến năm 2007, nhà văn Đỗ Chu đặt tên cho tập tùy bút của mình là "Thăm thẳm bóng người" và đây được coi là một cái tên sách khá ấn tượng, rất hợp với nội dung cuốn sách.

Lẽ thường, có những tên sách nghe ra chỉ hợp với văn xuôi, như tên "Bất khuất" từng được bạn đọc một thời biết đến rộng rãi qua cuốn tiểu thuyết tư liệu của đồng chí Nguyễn Đức Thuận. Vậy nhưng, xem trong kỷ yếu "Nhà văn Việt Nam hiện đại" (Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản năm 2007), mới thấy cả cánh làm văn lẫn cánh làm thơ đều không dưới một lần dùng cái tên này đặt cho sách của mình.

Nếu như từ năm 1963, nhà văn Lê Phương đã đặt cho bộ tiểu thuyết 2 tập của mình là "Bất khuất", thì năm 1965, nhà thơ Văn Công cũng đặt tên cho tập thơ của mình là "Bất khuất". Có lẽ, ở thời điểm ấy, văn hay thơ đều gặp nhau ở một điểm: "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng" nên những cái tên sách "cứng cỏi" như vậy đều có thể được "dùng chung" chăng?--PageBreak--

Cũng trong cuốn kỷ yếu "Nhà văn Việt Nam hiện đại", tôi còn nhận thấy  nhiều nhà văn rất thích đặt tên sách là "Ảo ảnh", trong khi nhiều nhà thơ lại thích đặt tên sách là "Lời yêu". Cái tên "Nước mắt của đá" nghe khá khơi gợi không chỉ được nhà thơ Ngô Minh đặt cho tập thơ của mình (năm 1991), mà 14 năm sau, nhà văn Hà Thị Cẩm Anh cũng lại dùng nó để đặt tên cho một tập truyện ngắn.

Không chỉ trở đi trở lại trên mặt báo, cái tên "Một thời để nhớ" cũng được dùng nhiều làm tên sách. Nếu như từ năm 1994, nhà văn Bá Dũng ở Nghệ An đã có tiểu thuyết "Một thời để nhớ", thì năm 2001, nhà văn Nguyễn Đình Chính lại có tiểu thuyết "Một thời để nhớ". Và đến năm 2006, nhà văn Tô Đức Chiêu cũng lại có tiểu thuyết "Một thời để nhớ".

Ấy là chưa kể, trước đó, từ năm 1990, nhà văn Đặng Thư Cưu đã có tiểu thuyết "Một thời để nhớ để quên". Đọc những cái tên sách nói trên, có thể có người bật cười mà rằng: Các nhà văn vốn là những người giàu cảm xúc, nên đối với họ, thời nào mà chẳng là "thời để nhớ", "Thời đáng nhớ"...

Nhà phê bình văn học Nguyễn Hòa từng có lần tâm sự với tôi rằng: Trong việc đặt tên sách, thì mảng sách lý luận, phê bình văn học là khó đặt tên nhất. Làm sao phải để cho nó vừa không quá khô khan, lại vừa hợp với nội dung, lại không trùng lặp. Đây là những yêu cầu xem ra dễ mâu thuẫn với nhau.

Và anh nêu ví dụ: Nhà phê bình Lại Nguyên Ân đặt tên cho tập sách của mình là "Sống với văn học cùng thời" (năm 1997), thì đến năm 2000, nhà phê bình Phạm Quang Trung lại đặt tên cho tập sách (cũng lý luận phê bình) của mình là "Sống với văn chương cùng thời", như vậy thì có gì khác nhau? Tôi tán thành quan điểm này của Nguyễn Hòa, song nhìn vào thực tế mới thấy, việc để có những cái tên sách độc đáo, không chút "gợi nhớ" tới bất cứ cái tên sách nào khác của ai đó quả là một việc cực kỳ khó khăn.

Ví như, năm 1995, nhà thơ Ngô Xuân Hội có tập thơ "Những con chim kêu đêm" thì sau đó ít năm, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều cũng cho xuất bản một tập thơ với tên gọi "Bài ca những con chim đêm".

Năm 1975, nhà văn Nguyễn Đức Hiền cho xuất bản cuốn tiểu thuyết lịch sử "Sao Khuê lấp lánh" (viết về Nguyễn Trãi) thì tới năm 1998, nhà văn Lê Nguyên Ngữ cũng lại cho xuất bản cuốn tiểu thuyết "Sao mai lấp lánh" (tôi chưa được đọc cuốn này nên không rõ tác giả viết về ai).

Năm 1987, nhà văn Chu Lai cho xuất bản một cuốn tiểu thuyết lấy tên là "Gió không thổi từ biển" thì tới năm 2006, nhà thơ Trần Quốc Minh ở thành phố biển Hải Phòng lại đặt tên cho tập trường ca của mình là "Gió thổi từ biển". Năm 2000, nhà thơ Trần Nhương cho xuất bản tập thơ "Gió tháng ba vẫn thổi" thì gần đây, tôi lại đọc thấy nhà thơ Tô Nhuần đặt tên cho tập thơ mới xuất bản của mình là "Gió triền sông vẫn thổi".

Như vậy, về âm vận, tên các cuốn sách nói trên nghe na ná nhau, nhưng về ngữ nghĩa lại có chỗ khác nhau. Biết đâu đấy lại là chủ ý của các tác giả chứ không phải chỉ vô tình là sự trùng hợp?

Lại có trường hợp, như vào năm 1989, nhà thơ Nguyễn Thụy Kha đặt tên cho một tập thơ mới xuất bản của mình là "Lúc ấy, biển". Năm 2007, nghĩa là gần 20 năm sau, nhà thơ Vũ Quần Phương lại có tập thơ "Chỗ ấy, sóng...". Không biết ông có nghĩ tới tên tập thơ của Nguyễn Thụy Kha khi đặt cho tập thơ của mình cái tên này không? Chỉ biết rằng, khi có người hỏi đùa: "Chỗ ấy là chỗ nào?" thì tác giả đã cười mà rằng: "Chỗ ấy là...chỗ ấy chứ còn chỗ nào nữa?".

Ngoài việc trùng tên (toàn bộ, hoặc một phần) với các tên sách trong nước, còn có trường hợp trùng tên với những cuốn sách nổi đình nổi đám của các tác giả nước ngoài, như trường hợp tập thơ "Lá cỏ" của nhà thơ Tạ Vũ (giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội năm 2001).

Cái tên của tập thơ khiến bạn đọc liên tưởng tới tập "Lá cỏ" của thi hào Mỹ Walt Whitman. Điều lạ là ở ngoài mặt bìa chính của cả hai tập thơ đều không có hình thù gì ngoài hai chữ Lá cỏ được các họa sĩ trình bày cách điệu, gợi hình những lá cỏ. Được biết, tác giả Tạ Vũ không phải là người "sính ngoại" nên việc ông đặt tên tập thơ như vậy chỉ có thể giải thích đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên...

Như vậy, qua những dẫn chứng trên, bạn đọc có thể thấy rằng, trong cái bể sách mênh mông này, để tìm ra được một cái tên sách vừa ấn tượng vừa không trùng lặp với bất kỳ một cuốn sách nào đã xuất bản trước đó là một điều vô cùng khó khăn. Nói thế để chúng ta thông cảm cho nỗi nhọc nhằn chữ nghĩa của các nhà văn

Nguyễn Trường Văn

Phường Hoàn Kiếm - trung tâm của Thủ đô Hà Nội, nơi tập trung đông dân cư, du khách và các hoạt động thương mại sôi động. Chính vì vậy, công tác quản lý trật tự đô thị luôn được chính quyền địa phương đặc biệt chú trọng, nhằm xây dựng hình ảnh đô thị văn minh, sạch đẹp và an toàn.

Thời gian gần đây, hoạt động của nhiều bến bãi tập kết, trung chuyển vật liệu xây dựng (VLXD) dọc các tuyến sông chảy qua địa bàn TP Hà Nội có dấu hiệu vi phạm. Nhiều bến bãi VLXD không phép, hết phép nhưng vẫn ngang nhiên hoạt động. Thế nhưng, chính quyền địa phương và cơ quan chức năng lại tỏ ra lúng túng trong công tác quản lý và xử lý.

Theo khảo sát của Viện nghiên cứu đánh giá thị trường Bất động sản Việt Nam (VARS IRE) trên gần 30 nghìn cá nhân đang hoạt động trong lĩnh vực môi giới bất động sản, có đến 89% cá nhân làm trong lĩnh vực này chưa có chứng chỉ hành nghề, hoặc chứng chỉ đã hết hiệu lực.

Ngày 31/3, tại trụ sở TAND TP Đà Nẵng đã xét xử sơ thẩm vụ án “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” thu hút sự quan tâm của dư luận. Hai bị cáo là Lê Anh Văn (SN 1977) và Võ Đăng Khoa (1980), cùng trú TP Hồ Chí Minh và đều là kiến trúc sư, từng có quá trình hành nghề, nhưng lại chọn con đường phạm pháp bằng chính “vỏ bọc” chuyên môn của mình.

Nhiều lỗi vi phạm khá phổ biến khi lưu thông trên đường phố dẫn đến TNGT, ùn ứ giao thông, trong đó có các lỗi đi ngược chiều, lưu thông trên vỉa hè, đậu xe trên làn dành cho phương tiện được phép rẽ trái, buôn bán lấn chiếm lòng đường, vỉa hè... 

Những gián đoạn nguồn cung và biến động giá nhiên liệu đặt ra thách thức lớn đối với an ninh năng lượng của châu Á, buộc các quốc gia trong khu vực phải tái định hình chính sách theo hướng đa dạng hóa nguồn cung và đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sang các nguồn năng lượng bền vững.

Nói về du lịch, Quảng Trị không chỉ là một Việt Nam thu nhỏ mà đây còn là “viên kim cương xanh” của ngành du lịch, một điểm đến hấp dẫn, góp phần để phát triển Việt Nam trở thành điểm đến của du khách quốc tế. Chuẩn bị cho mùa du lịch hè sôi động, Quảng Trị đang triển khai nhiều chương trình thúc đẩy phát triển du lịch địa phương nói riêng và cả nước nói chung.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文