Nhà văn Lê Văn Thảo: Không hờ hững với cuộc đời

08:30 12/07/2006

Lê Văn Thảo nấu ăn rất ngon, làm món nhậu thì thuộc hàng “cao thủ”. Nhanh, rất nhanh, mà ngon, rất ngon, đó là lời khen không cần tiết kiệm mà các “chiến hữu” dành cho ông.

1. Chơi với nhà văn Lê Văn Thảo đã lâu. Chuyện lớn, chuyện nhỏ, chuyện buồn, chuyện phiếm, v.v… của ông, tôi biết cũng không phải là ít. Nhưng có một câu chuyện chẳng phải ghê gớm gì mà cứ làm cho tôi nhớ mãi. Một bữa, nhân lúc trà dư tửu hậu, nét mặt Lê Văn Thảo chợt buồn, rồi nói: “Con người ta ấy mà, nhiều khi sống mà vô tình lắm. Ví dụ như mình, hầu như tháng nào cũng đi hớt tóc ở cái tiệm góc phố ấy ít nhất một lần; mỗi lần nhanh nhất cũng nửa giờ đồng hồ; một năm mười hai tháng là có được sáu giờ đồng hồ; tưởng là ít nhưng mình hớt tóc ở đó gần chục năm nay, vị chi mình có khoảng thời gian không nhỏ để có thể tìm hiểu về con người ấy. Nhưng mình có biết gì về người hớt tóc đó đâu.

Cho đến một hôm, cái góc phố đó trống hoác, người hớt tóc không còn, chẳng biết là mất hay đi đâu  rồi. Tự dưng mình buồn quá. Mình là nhà văn thì không được sống hờ hững nhưng đôi khi mình đã hờ hững một cách rất hồn nhiên như thế đấy…”.

Lời tự vấn của Lê Văn Thảo quả tình đã bộc lộ được tính cách của con người ông: một con người không bao giờ tự cho mình là quan trọng, nhưng cũng quyết sống không hờ hững với cuộc đời.

2. Trong đời thường Lê Văn Thảo là một người “rất đàn ông”, có cái lạnh lùng, lý tính nhưng cũng rất đỗi gần gũi, chân tình. Lê Văn Thảo có thói quen sống giản dị, rất gần dân, nhất là với những người nghèo. Từ khi còn làm Phó tổng biên tập báo Văn nghệ TP HCM đến khi giữ chức Tổng Thư ký Hội Nhà văn TP HCM; từ khi nhà còn ở sát sạt bên cơ quan đến khi đường tới cơ quan có hơi xa một chút thì Lê Văn Thảo vẫn giữ một thói quen bất di, bất dịch, đó là dậy sớm, đi chợ.

Nhà văn Lê Văn Thảo và nhà văn Nguyễn Trọng Nghĩa ở chóp mũi Cà Mau, năm 2005.

Lê Văn Thảo đi chợ ĐaKao (P Tân Định, Q1), không biết có giỏi kỳ kèo, trả giá không, nhưng chắc chắn một điều là ở đấy toàn những “mối ruột”. Lê Văn Thảo nấu ăn rất ngon, làm món nhậu thì thuộc hàng “cao thủ”. Nhanh, rất nhanh, mà ngon, rất ngon, đó là lời khen không cần tiết kiệm mà các “chiến hữu” dành cho ông. Do vậy, cũng không lấy gì làm ngạc nhiên khi các “văn nhân” xứ Bắc như: Bảo Ninh, Trung Trung Đỉnh, Phạm Ngọc Tiến, v.v… mỗi khi có dịp vào Sài Gòn đều ghé nhà Lê Văn Thảo nhậu chơi.

Từng theo Lê Văn Thảo trong nhiều chuyến đi thực tế, tôi thấy ông còn có nhiều “tài lẻ” như: kể chuyện tiếu lâm, đàn hát v.v… Khi say, Lê Văn Thảo thường ôm ghita ngồi hát, giọng “huê tình” xốn xang nghe “nổi da gà”. Vào những lúc đang lênh đênh ghe xuồng trên sông nước miền Tây thì cái giọng “huê tình” ấy còn chao đảo như có sóng có gió. Lê Văn Thảo thường đùa, thật ra cái “món hát” này của ông mới ngon lành, có khi còn ngon lành hơn “món văn”. Nhưng, tôi nghĩ đấy cũng chỉ là nói đùa, vì quả thật càng ngày Lê Văn Thảo viết càng hay. “Gừng càng già càng cay”- câu ấy đặc biệt đúng với Lê Văn Thảo.

Nhắc đến tiểu thuyết Việt Nam trong vài năm trở lại đây, không thể không nhắc đến cuốn “Cơn giông” của Lê Văn Thảo. “Cơn giông” (NXB Trẻ 2002 - Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2003) là cuốn tiểu thuyết khá hay. Với một vốn sống đầy ắp và một bút pháp vững vàng, “Cơn giông” là một bối cảnh nhưng đồng thời cũng là một ý niệm về những biến cố của cuộc đời. Sự mơ mộng vừa là hình thái vừa là bản chất của tiểu thuyết mà ở đây Lê Văn Thảo đã thành công hơn hết trong những cuốn tiểu thuyết khác của ông.

Nhiều người nhận định rằng, sở dĩ Lê Văn Thảo càng ngày viết càng hay là bởi ông có nhiều thời gian tập trung cho sáng tác. Điều ấy đúng nhưng chưa đủ. Lê Văn Thảo còn là người đi nhiều, đọc nhiều. Đặc biệt là ông thích đọc và chơi với những người trẻ. Chơi như với một người bạn, chứ không phân hạng, vai vế, xét nét, trịnh trọng… Nhờ cái tâm thế trẻ ấy là văn ông vừa mang cái mới mẻ của sự khám phá vừa đạt đến sự giản dị của sự chiêm nghiệm

Trần Nhã Thuỵ

Nền kinh tế khép lại năm 2025 với những thành công từ nỗ lực vượt trội, mở ra một cánh cửa mới đầy khát vọng cho kỷ nguyên vươn mình. Kinh tế Việt Nam đã chứng tỏ đủ sức chống chịu với các cú sốc từ bên ngoài; mục tiêu tăng trưởng 2 con số của Việt Nam là có nền tảng, có dư địa và khả thi…

Như rễ cây rừng trên đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ cắm sâu vào lòng đất, các cán bộ chiến sĩ CAND vẫn đang ngày ngày miệt mài “bám bản, bám dân” để xây dựng niềm tin yêu của lòng dân trên vùng biên viễn bằng chính những việc làm cụ thể.

Người Saka (hay Scyth) là những người du mục nói tiếng Iran cổ gốc ở Nam Siberia. Từ thế kỷ 9 đến thế kỷ 2 trước Công nguyên (TCN), họ di chuyển, chinh chiến khắp vùng thảo nguyên Âu - Á (hiện từ Biển Đen tới Mông Cổ).

Không chỉ là điểm tựa bình yên, động lực cho nhân dân phát triển kinh tế - xã hội, lực lượng Công an xã tại tỉnh Sơn La cũng đã phát huy vai trò trong đấu tranh, phòng chống tội phạm. Bản ấm, dân yên, đời sống bản làng từng bước ổn định.

Sắc xuân đã về trên những bản làng cao nhất, xa nhất nơi biên cương Sơn La. Sau những ngày dài chìm trong mây mù và giá lạnh, nắng vàng đầu năm bừng sáng những triền đồi còn vương vấn sương đêm. Sắc đào, mơ, mận đua nhau khoe sắc, phủ lên bản làng một tấm áo mùa xuân rực rỡ. Trong làn gió xuân, tiếng khèn, tiếng pí của đồng bào vang lên rộn rã, hòa vào tiếng nói cười gọi mời mùa xuân về trên từng nếp nhà, từng con dốc quanh co.

Chiều 17/2 (tức mùng 1 Tết), Phòng CSGT Công an TP Hà Nội thông tin tinh hình đảm bảo TTATGT trên địa bàn toàn thành phố, trong đó tập trung xử lý nghiêm vi phạm nồng độ cồn theo mệnh lệnh của Cục trưởng Cục CSGT.

Sáng mùng 1 Tết Nguyên đán, khi nhiều gia đình quây quần bên mâm cơm đầu năm, tại Cơ sở cai nghiện ma túy tỉnh Sơn La, không khí Xuân hiện diện theo một cách rất riêng – lặng lẽ nhưng ấm áp, chất chứa quyết tâm làm lại cuộc đời.

Sau gần chục năm tôi mới có dịp trở lại  Trại Chăn nuôi Suối Dầu giữa không gian thênh thang nắng gió đầu xuân Bính Ngọ. Cơ sở này tọa lạc gần huyết mạch giao thông xuyên Việt qua địa phận xã Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa và là đơn vị trực thuộc Viện vaccine và sinh phẩm y tế (IVAC) của Bộ Y tế, chuyên trách nuôi dưỡng động vật để… cứu người, trong đó có đại bản doanh của ngựa.

Trong không khí thiêng liêng đón năm mới Bính Ngọ 2026, với mục tiêu cao nhất là bảo đảm tuyệt đối an ninh, an toàn cho nhân dân vui Xuân, đón Tết, Công an TP Hà Nội đã chủ động triển khai đồng bộ, toàn diện các phương án bảo đảm an ninh trật tự với tinh thần chủ động “từ sớm, từ xa”, không để bị động, bất ngờ trong mọi tình huống, bảo vệ vững chắc bình yên cho nhân dân và du khách trong thời khắc chuyển giao năm mới.

Theo Chủ tịch UBND TP Hà Nội, TP sẽ kiến tạo mô hình "đô thị đa cực - đa trung tâm", bao gồm 9 cực tăng trưởng động lực, 9 trung tâm lớn và 9 trục phát triển không gian. Cấu trúc này giúp phân bổ lại dân cư và tạo ra các cực kinh tế tự chủ, hiện đại tại khắp các cửa ngõ Thủ đô.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文