Những danh xưng cần được tôn trọng

08:00 17/11/2014
Từ lâu, ở nước ta đã xuất hiện những từ: Nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà viết kịch, đạo diễn, nhà lý luận phê bình… Đó là những người hoạt động trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật, sáng tạo nên những tác phẩm hoặc bình luận những tác phẩm ấy. Để được gọi là "nhà" (nhà văn, nhà thơ…) hoặc "sĩ" (nhạc sĩ, họa sĩ, thi sĩ…), chủ thể phải có hoạt động mang tính chuyên nghiệp, phải có những tác phẩm có chất lượng được đồng nghiệp trong giới và rộng ra là xã hội ghi nhận. Từ "chuyên nghiệp" nói ở đây không hẳn là ăn lương Nhà nước để chỉ chuyên làm công việc sáng tác hoặc lý luận, phê bình...

Ở nước ta, hầu như rất ít có văn nghệ sĩ ở diện này mà thường là làm một công việc nào đó, hưởng lương từ công việc đó (ví như làm báo, làm công tác quản lý hoặc nhiều việc khác). Sáng tác đối với họ chỉ là tranh thủ sau khi đã hoàn tất công việc chính. Nhưng chất lượng tác phẩm của họ đã đạt những chuẩn mực nhất định mang tính chuyên nghiệp. Và thường là họ có chân trong những tổ chức nghề nghiệp, ví như các hội văn học, nghệ thuật (Hội Nhà văn, Hội Nhạc sĩ, Hội Mỹ thuật…).

Cũng có trường hợp, đương sự không là hội viên nhưng tên tuổi của họ không xa lạ với số đông công chúng, thậm chí rất nổi tiếng bởi tài năng và sự xuất sắc của tác phẩm thì đương nhiên cũng rất xứng đáng với danh xưng nào đó. Ví như Nguyễn Đình Thi không phải là hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam nhưng là tác giả hai bài hát nổi tiếng, có giá trị vĩnh hằng là "Diệt phát xít" và "Người Hà Nội", không phải là hội viên Hội Nghệ sĩ sân khấu nhưng viết nên ba vở kịch rất có giá trị là "Con nai đen", "Nguyễn Trãi ở Đông Quan" và "Rừng trúc" nên nói ông là nhạc sĩ và nhà viết kịch cũng hoàn toàn chính xác. Trần Hòa Bình không là hội viên Hội Nhà văn nhưng anh có những bài thơ hay, được nhiều bạn sinh viên ưa thích. Gọi anh là nhà thơ hoàn toàn đúng. Còn nhiều trường hợp khác tương tự không thể kể hết.

Như vậy, để được gắn với một danh xưng nào đó trong lĩnh vực văn nghệ ("nhà", "sĩ"), đương sự phải hoặc là hội viên một hội văn học, nghệ thuật nào đó, hoặc là có tiếng tăm trong địa hạt mình sáng tác. Tuy nhiên, ở nước ta hiện nay, tình hình khá lộn xộn. Những danh xưng trên được người ta tự phong, hoặc được bạn bè, người khác phong cho đã trở nên bình thường, không bị coi là chướng. Nhạc công, ca sĩ chỉ biết đánh đàn, hát, có tập viết một vài ca khúc cho chính mình hát cũng được giới thiệu là "nhạc sĩ". Thậm chí, có người đến một hội nghị rất long trọng hát bài tự biên chưa có thể gọi được là một bài hát hoàn chỉnh cũng được ban tổ chức giới thiệu là nhạc sĩ. Lạm dụng danh xưng nhiều nhất là ở lĩnh vực thơ.

Hiện nay, bất cứ ai chỉ cần bỏ ra dăm, bảy triệu là có thể in được một tập thơ cả trăm bài của mình dẫu có dở đến mức không thể gọi được là thơ miễn không có vấn đề gì bị coi là "nhạy cảm" về chính trị! Những tập thơ như thế sau khi in ra, tác giả còn tổ chức "giao lưu" với bạn đọc (gồm toàn bạn bè quen biết được tác giả hẹn trước và được chiêu đãi sau khi kết thúc buổi "tọa đàm". Tất nhiên toàn bộ kinh phí do tác giả lo). Người đứng ra giới thiệu, làm vai trò MC không quên trịnh trọng giới thiệu tác giả là "nhà thơ" trong khi chẳng ai biết người viết ra những bài thơ dạng "con cóc" đó là ai. Có tờ báo còn dễ dãi thực hiện bài giới thiệu tập thơ này với danh xưng của tác giả là "nhà thơ".

Người viết bài này từng được tặng nhiều tấm "cạc" (carvisite: danh thiếp), 2 mặt chi chít chữ Việt và Anh ghi là "nhà thơ" hoặc "nhạc sĩ" mặc dù tên anh ta lạ hoắc. Những "nhà thơ" kiểu này khi in tập thơ của mình thường tìm đến một số nhà thơ hoặc nhà phê bình lý luận có danh tiếng nhờ viết lời giới thiệu. Đáng nói là ngoài những lời lẽ tâng bốc mà tập thơ không đạt được, người viết phần giới thiệu sẵn sàng phong tặng tác giả tập thơ danh xưng "nhà thơ" tuy trong đầu cũng thấy là gượng và... lố. Không khó hiểu. Tính cả nể vốn dễ có ở văn nghệ sĩ cộng với chiếc phong bì nặng tay đã khiến vị văn nghệ sĩ đích thực kia khó có thể làm khác (!). Vị không hề nghĩ như vậy là hạ thấp, thậm chí bôi bác chính cái danh xưng thiêng liêng mình đang có, phải mất cả đời miệt mài lao động sáng tạo mới có được.

Chỉ với một bài thơ "Thêm một", dù không phải là hội viên Hội Nhà văn song Trần Hòa Bình vẫn xứng đáng được gọi là một nhà thơ.

Thời buổi này, làm nên những video clip không khó gì. Bất cứ ai cũng có thể quay, có khi chỉ bằng chiếc điện thoại, rồi in thành đĩa, đưa lên mạng internet. Người ta thoải mái làm thơ, sáng tác bài hát. Người có điều kiện thuê ca sĩ hát. Người không có hoặc thích thì tự hát rồi tung lên mạng. Cũng chẳng sao nếu nội dung các bài hát này không có vấn đề gì sai lạc về chính trị. Nhưng cần nói là họ tự nhận mình là nhạc sĩ. Tự nhận đã làm nên sự nhiễu loạn. Đáng nói hơn là cả những cơ quan, tổ chức của Nhà nước cũng sẵn sàng phong danh xưng cho họ. Giờ đây, bất cứ địa phương nào (tỉnh, huyện, thậm chí cả xã, thôn), cơ quan, xí nghiệp, đoàn thể, tổ chức nào cũng có những bài hát nói về mình. Tác giả của những bài này ít khi là những nhạc sĩ chuyên nghiệp, có tên tuổi mà thay vì là nghiệp dư ở địa phương, tự biên. Có thể do thời kinh tế thị trường hiện nay, người ta làm gì cũng phải tính toán lỗ lãi thiết thực nên không dễ mời nhạc sĩ chuyên nghiệp do phải chi phí tốn kém mà dùng "cây nhà, lá vườn" cho tiết kiệm. Không sao, lại động viên được phong trào văn hóa quần chúng. Nhưng đáng nói là phong những người sáng tác "tự biên" là "nhạc sĩ" thì đã hạ thấp danh xưng này.

Một tỉnh nọ phát trên đài truyền hình tỉnh mình chương trình ca nhạc của một người phổ thơ của một người khác. Người phổ nhạc được giới thiệu là "nhạc sĩ" làm ở nhà văn hóa tỉnh. Còn "nhà thơ" là vị chức sắc lớn trong tỉnh. Chắc vì lẽ đó nên Đài Truyền hình tỉnh này mới sẵn sàng làm cả một chương trình đến 45 phút để giới thiệu hai "tác giả" chẳng ai biết (vị "nhà thơ" thì không đến nỗi xa lạ nhưng ở lĩnh vực… quan trường). Ca sĩ trình bày các ca khúc này đều thuê từ Hà Nội, lại toàn những tên… xịn nên chương trình đã đội giá lên tới mấy trăm triệu đồng. Đó là chỉ nói riêng khoản tiền thù lao cho ca sĩ. Dân tình chẳng ai lọt tai được bài nào bởi nhạc thì trúc trắc, đầu Ngô, mình Sở, lời thì lủng củng, dài dòng, lê thê.

Người tự trọng và tôn trọng những danh xưng nói trên thì luôn không dễ nhận mình là "nhà" nọ, "sĩ" kia trong khi người háo danh nhưng bất tài thì tự phong cho mình lấy được. Cố nhạc sĩ Xuân Oanh - tác giả bài hát "19 tháng 8" để đời - luôn không công nhận mình là nhạc sĩ. Ông nói mình chỉ yêu thích âm nhạc và sáng tác. May mắn viết được bài hát khiến người nghe có cảm tình. Rất khiêm nhường. Bởi cả đời ông làm công việc của một nhà ngoại giao. Nhưng chất lượng tác phẩm, trình độ âm nhạc và tên tuổi của ông hoàn toàn xứng đáng là một nhạc sĩ chuyên nghiệp thực thụ. Cố nhà văn, nhà thơ Nguyễn Đình Thi cũng như vậy. Ông chỉ công nhận mình là nhà thơ, nhà văn, còn nhạc sĩ và nhà viết kịch thì không. Khi ông chưa qua đời, có lần người viết bài này được ông cho biết: "Mình vốn yêu thích âm nhạc từ nhỏ và có võ vẽ biết đánh đàn piano. Từ thực tế cuộc sống sôi động mà mình đang đắm vào, đã viết nên được hai bài hát đó. Chứ kiến thức âm nhạc khi ấy có gì đâu. Không hiểu sao lại thành công ngoài sức tưởng tượng của mình. Chỉ có hai bài mà gọi là nhạc sĩ thì mình không dám. Đạt được hai tiếng nhạc sĩ đâu có đơn giản". Tiếng tăm và tài năng của Nguyễn Đình Thi thì ai cũng biết. Không người Việt Nam nào lại không biết hai bài hát "Diệt phát xít" và "Người Hà Nội". Vậy mà ông không nhận mình là nhạc sĩ.

Trong cuộc sống, mọi thứ đều phải có chuẩn mực. Chuẩn mực cao sẽ chứng tỏ một mặt bằng dân trí cao... Sự dễ dãi, tự hạ thấp các chuẩn mực, đặc biệt trong lĩnh vực sáng tạo nghệ thuật đã làm mất đi những giá trị lẽ ra phải có. Việc tự phong và lạm dụng một cách quá dễ dãi như nói trên đã phương hại đến ý nghĩa tự thân của các danh xưng. Mong rằng tình trạng ít nhiều lố bịch này sớm được chấm dứt

Nguyễn Đình San

560 căn nhà được khởi công tại các địa bàn khó khăn của tỉnh Thái Nguyên không chỉ mang theo giá trị vật chất của những mái ấm mới, mà còn là thông điệp về trách nhiệm vì nhân dân phục vụ của lực lượng Công an nhân dân (CAND). Từ những việc làm cụ thể, thiết thực như vậy, thế trận lòng dân tiếp tục được bồi đắp – nền tảng quan trọng để giữ vững ổn định từ cơ sở.

Khi “chữa lành” bằng thiền định, du lịch trải nghiệm, bỏ phố về quê, trồng rau, cắm hoa, múa, hát…trở nên quá quen thuộc, một bộ phận giới trẻ bắt đầu rỉ tai nhau “bí quyết” chữa lành liều cao quái dị như “bắt pen”, nghe nhạc “ma” để trải nghiệm cảm giác thăng hoa trọn vẹn và mê lịm tức thời khỏi những buồn chán và thất vọng của cuộc sống.

Người đàn ông 70 tuổi hôn mê, nguy kịch trên tầng 2 căn nhà nhưng người nhà, nhân viên y tế không thể di chuyển xuống đất để chuyển vào bệnh viện cấp cứu vì cầu thang căn nhà bằng sắt nhỏ hẹp dạng xoắn. Tổ cứu nạn cứu hộ đã tiếp cận sử dụng các biện pháp nghiệp vụ chuyển nạn nhân kịp thời xuống đất đưa đi cấp cứu…

Hơn 30 năm trước, nhiều hộ dân sinh sống trên nhà chồ, ghe đò ở vùng hạ nguồn sông Hương và đầm phá Tam Giang được UBND xã Hương Phong, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế (nay là phường Hóa Châu, TP Huế) di dời lên xóm Bàu Hạ và cấp đất định cư. Sau hàng chục năm chờ đợi, đến nay các hộ dân ở Bàu Hạ vui mừng khi được chính quyền địa phương cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ).

Các nỗ lực trung gian nhằm chấm dứt xung đột tại Iran từng đứng trước nguy cơ sụp đổ chỉ vài giờ trước thời hạn chót, theo các nhà ngoại giao của Pakistan, trước tình hình đó, Islamabad đã tiến hành một chiến dịch ngoại giao khẩn cấp xuyên đêm, giúp đạt được thỏa thuận ngừng bắn tạm thời và mở đường cho đối thoại trực tiếp giữa Washington và Tehran.

Ngày 9/4, Cơ quan CSĐT  (Phòng CSĐT tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu, môi trường) Công an tỉnh An Giang cho biết đã tống đạt quyết định khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Trần Thị Bích Phượng (SN 1977, trú tại tổ 05, khu phố Suối Lớn Dương Tơ, đặc khu Phú Quốc, tỉnh An Giang) để điều tra về hành vi "lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Thiếu tướng Nguyễn Minh Tuấn, Giám đốc Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, hành vi "ăn chặn" tiền trợ cấp của người khuyết tật và học sinh là con em đồng bào dân tộc thiểu số của các đối tượng là đặc biệt nghiêm trọng, không chỉ chiếm đoạt tiền của Nhà nước mà còn trực tiếp xâm hại đến quyền lợi chính đáng của những người yếu thế, gây bức xúc trong dư luận, làm suy giảm niềm tin của nhân dân.

Nằm cách trung tâm TP Huế khoảng 5 km về phía Tây Nam, di tích quốc gia Điện Voi Ré (thuộc Quần thể Di tích Cố đô Huế) tọa lạc tại thôn Trường Đá (phường Thủy Biều, TP Huế) - nơi thờ các vị thần và Voi chiến triều Nguyễn một thời. Ngoài Miếu Long Châu đã được tu bổ; hiện, các công trình khác ở di tích Điện Voi Ré đang trong tình trạng xuống cấp, một số hạng mục có nguy cơ đổ sập.

Ngày 9/4, UBND phường Bình Quới, TP Hồ Chí Minh đang phối hợp với Sở An toàn thực phẩm và lực lượng chức năng địa phương điều tra dịch tễ để làm rõ nguyên nhân hơn 100 học sinh Trường Tiểu học Bình Quới Tây có triệu chứng bị nôn ói, sốt, đau bụng… nghi bị ngộ độc thực phẩm.

Mặc dù không có chức năng, quyền hạn và không có mối quan hệ với những người tiến hành tố tụng, đối tượng Nguyễn Thị Chí (SN 1983), trú tại thôn 8, xã Vĩnh Hưng, tỉnh Phú Thọ vẫn đưa ra thông tin gian dối, tự nhận có khả năng can thiệp vào quá trình giải quyết vụ án, giúp chuyển đổi lỗi, giảm trách nhiệm pháp lý...

2km đường Nguyễn Thị Định, TP Hồ Chí Minh được mở rộng 30m, 6 làn xe với tổng mức đầu tư trên 2.000 tỷ đồng nhằm giúp giải tỏa một phần giao thông cửa ngỏ phía Đông thành phố. Tuy nhiên thời gian gần đây, các phương tiện lưu thông trên tuyến đường này đối mặt với nguy cơ tiềm ẩn TNGT khi phải vượt gần 200 chướng ngại vật là hàng cột điện chưa được di dời nằm giữa đường…

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文