NSND - Đạo diễn - Trần Văn Thủy, Người làm phim tài liệu tài năng và tâm huyết

11:20 09/02/2026

Chúng tôi quen biết nhau đến nay vừa đúng 66 năm, biết bao kỉ niệm. Ngày ấy, Trần Văn Thủy từ Nam Định lên Hà Nội học, còn tôi người Hà Nội, hai thằng gặp nhau ở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ của Bộ Văn hóa năm 1960. Thủy đẹp trai, lại điềm đạm, hiểu biết, trong giao tiếp rất mực thước, dễ gây thiện cảm.

Bế mạc lớp học, các học viên đều phải đi miền núi. Thủy được phân lên Lai Châu, đi ô tô khách từ Hà Nội cũng phải ròng rã 5-6 ngày. Ngày ấy miền núi Tây Bắc còn hoang sơ lắm, người qua lại ít, dọc đường chẳng có gì, tất cả trông chờ ở tem phiếu hoặc quán tự giác mà bà con dân tộc sáng kiến ra hình thức tự sản tự tiêu.

Tưởng khó có điều kiện gặp nhau, vậy mà năm 1964, bất ngờ tôi có dịp lên Lai Châu công tác và gặp lại Thủy đang bên Sở Văn hóa. Bạn cũ gặp nhau thật vui. Thủy đưa tôi đi thăm nhiều thắng cảnh Lai Châu, như Nay Nưa, Mường Lay..., thoải mái chuyện trò vui cùng các cô gái Thái khăn quấn đầu, đang hồn nhiên vùng vẫy trên dòng suối nước trong vắt, chẳng chút quan tâm người qua lại.

Chân dung đạo diễn Trần Văn Thủy qua ngòi bút của họa sĩ Hoàng Tường.

Năm 1965, tôi lại có dịp gặp Thủy ở Hà Nội khi anh về thi vào trường điện ảnh. Sau này, Thủy luôn nhắc tới ông Lương Quy Nhân, một trí thức người dân tộc Thái, lành hiền, tốt bụng khi đó đương chức Phó Chủ tịch tỉnh Lai Châu, người kí giấy cho Thủy đi học. Ông còn bảo, nếu không được thì lại về cơ quan.

Ngoài ông Lương Quy Nhân còn có ông Nông Ích Đạt, một đạo diễn người Tày, Cao Bằng công tác tại Xưởng Phim truyện Việt Nam. Ban Giáo vụ không muốn nhận Thủy vì anh chưa biết gì về điện ảnh lại tập trung vào trường muộn gần nửa tháng. Biết chuyện, ông Nông Ích Đạt bảo: “Thằng này nó là người Kinh nhưng sống và làm việc ở miền núi lâu rồi, có khác gì người dân tộc. Nếu không có thằng Nông, thằng Lò, thằng Ma nào thì phải đào tạo nó chứ”. Thủy được nhận vào lớp quay phim.

Nếu không có sự giúp đỡ vô tư của những con người có trách nhiệm ấy thì hẳn sẽ không có nhà làm phim chính luận nổi tiếng vào hàng nhất nhì Việt Nam sau này. Và, Thủy luôn nhớ ơn những tấm lòng đó.

Lớp học điện ảnh chương trình 2 năm nhưng mới hơn 1 năm thì chiến trường miền Nam cần người cấp tốc vào làm việc ngay. Trong 7 người Khoa Quay phim vào đợt ấy có tên Trần Văn Thủy. Nhưng, theo yêu cầu của cấp trên, người được chọn phải là đảng viên, mà Thủy thì chưa. Chi bộ họp bất thường rồi nhanh chóng thống nhất kết nạp sớm cho Thủy. Cũng có lí do, anh học giỏi, sống rất nghiêm túc lại cũng đang là đối tượng kết nạp... Thủy vào Quảng Ngãi khi chiến sự đang rất ác liệt.

Những người dân quê tôi” - bộ phim tài liệu đầu tay của Trần Văn Thủy ra đời và nhanh chóng gây được tiếng vang, không chỉ trong nước. Phim ghi lại những hình ảnh chân thực và sống động về cuộc sống kiên cường của người dân Khu 5 trong những ngày tháng gian khổ và anh dũng chiến đấu chống Mỹ. Mỗi thước phim của Thủy có thể nói đã phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu. Bộ phim được nhận giải thưởng cao quý Bồ câu bạc tại Liên hoan phim Quốc tế Leipzig năm 1970.

Ngày ấy, cuộc sống tại chiến trường Khu 5 thật vô cùng gian khổ, ngày đêm không chỉ phải đối phó với ca-nông bầy, hay gọi là pháo bầy (các khẩu pháo ở nhiều nơi khác nhau như tàu biển, đồn bốt đồng thời bắn dồn dập vào một điểm, rồi bom bi, bộ binh giặc đi càn, máy bay B57, B52 trút bom) mà còn chịu đựng nhiều khó khăn không kém phần khốc liệt, đó là cái đói, bệnh tật và thiếu thốn, thiếu từ cái ăn, cái mặc, viên thuốc...

Thủy cũng như các anh chị em khác có thời gian 17 ngày liền không một hạt cơm, cả tháng trời có khi chỉ một mảnh quần, manh áo; rồi sốt rét rừng, bom đạn ngạt thở mấy lần tưởng chết dưới hầm bí mật. Lấy đêm làm ngày, trong rừng sâu, hầm hố ẩm mốc, ướt át bẩn thỉu.

Ngày vào chiến trường Thủy cân nặng 70 kg, lúc chống gậy mang phim trở ra Bắc chỉ còn 42 kg. Vậy mà, trên con người đạo diễn kiêm quay phim gầy ốm đi không vững ấy vẫn phải làm nhiệm vụ là đeo thêm 28 hộp phim negatif đã quay rồi nhưng chưa in tráng được vì là phim Affa Color của Tây Đức.

Không ít nhà làm phim đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ mà một trong những ấn tượng với Thủy là Nguyễn Giá, một người bạn mới tốt nghiệp quay phim từ Liên Xô về. Vừa vợ con xong là chân ướt chân ráo vào chiến trường. Cuộc đời Nguyễn Giá sao lận đận. Toàn ở vùng bị giặc càn gắt gao, in tráng được phim nào thì đều bị “phi la” (giật giật không ra hình), con trai ra đời thì không biết mặt. Nguyễn Giá đã hy sinh trong khi đang làm nhiệm vụ. Nhiều lúc chính Thủy tự hỏi, thấy lạ và vô lý, những năm tháng ở chiến trường, sao mình chưa chết!

Giải thưởng cho bộ phim dù có cao quý đến đâu nhưng làm sao so được với những hy sinh của người dân Quảng Đà những ngày ấy.

Đạo diễn Trần Văn Thủy còn là một cây bút văn chương sắc sảo.

Trong cuộc đời làm phim của mình Trần Văn Thủy đã nhận được rất nhiều giải thưởng danh giá có thể kể, ngoài phim “Những người dân quê tôi”, là giải Vàng Liên hoan Phim Việt Nam 1980, giải đạo diễn xuất sắc cho phim “Phản bội”. Giải Vàng Liên hoan Phim Việt Nam năm 1988, giải Biên kịch xuất sắc nhất, Quay phim xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất cho phim “Hà Nội trong mắt ai”, Giải Bồ câu bạc tại Liên hoan phim quốc tế Leipzig năm 1988 cho phim “Chuyện tử tế”.

Một bộ phim mà báo chí nước ngoài gọi là “Quả bom đến từ Việt Nam”, được hơn 10 đài truyền hình lớn trên thế giới mua bản quyền và được chiếu rộng rãi ở châu Âu, Mỹ, Nhật Bản và Úc; Giải Vàng Liên hoan Phim điện ảnh năm 1996 cho phim “Chuyện từ góc công viên”; giải Vàng Liên hoan phim châu Á - Thái Bình Dương lần thứ 43 năm 1999 cho phim “Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai”, danh hiệu “Chứng nhân của thế giới” năm 2003 của Hội thảo Điện ảnh Quốc tế tại New York.

Có lẽ, từ xưa, chưa một bộ phim tài liệu nào của Việt Nam được nhiều đài truyền hình hàng đầu thế giới như FR3, Channet Four London, Bỉ, Ý, Nhật , Mỹ mua bản quyền rồi tiền được chuyển qua Ngân hàng Vietcombank về cho Nhà nước. Trần Văn Thủy được đánh giá là người làm phim tài liệu chính luận tài năng và tâm huyết của ngành điện ảnh nước nhà. Hầu hết phim của Thủy được đánh giá cao, luôn được người xem chào đón và giành nhiều giải thưởng trong nước và trên thế giới.

Ngoài làm phim, Trần Văn Thủy còn viết sách. Anh đã xuất bản 4 cuốn sách nói về nghề, về cuộc đời và cả những chuyện riêng tư, như: “Nếu đi hết biển”, “Trong đống tro tàn”, “Chuyện nghề của Thủy” và “In whose eyes” in trong nước và ở nước ngoài. Nhiều sự việc và tâm sự mà anh tâm huyết chưa nói được trong phim thì được anh viết trong sách.

Trần Văn Thủy ẩn chứa tư tưởng trong từng phân cảnh mỗi bộ phim, trong từng trang sách. Nếu như phim: “Hà Nội trong mắt ai” là anh muốn nhắc lại những lời dạy của cha ông về cách trị nước, yên dân thì phim “Chuyện tử tế” mà anh muốn chuyển tải tư tưởng... không một con người nào trở nên tử tế nếu không bắt nguồn từ tình yêu thương con người, sự trân trọng đối với con người và từ nỗi đau của con người. Mà xã hội không có người tử tế thì thật đáng sợ.

Hình như, xưa nay ở Việt Nam hiếm có các bộ phim tài liệu, chỉ với những cảnh quay hết sức đời thường lại có sức cuốn hút người xem, thức tỉnh người xem đến vậy. Phim của Thủy làm luôn có tiếng vọng sâu sắc, bởi dù là những điều đơn giản nhưng hơn hết là từ tư tưởng mong muốn, hãy quan tâm đến mọi thân phận của con người.

Trần Văn Thủy khiêm nhường, nghiêm túc cả trong làm phim, viết sách và cuộc sống thường nhật. Từ một cán bộ 25 tuổi từ Tây Bắc về bỡ ngỡ bước vào môi trường điện ảnh, vậy mà cuối đời anh đã để lại những dấu ấn không hề nhỏ với điện ảnh.

Bây giờ, cánh già U90 chúng tôi luôn có dịp đến nhau. Trong phòng Thủy hay dọc hành lang gia đình được Thủy treo những hình ảnh kỉ niệm ngày đi làm phim trong những năm tháng chiến tranh ở các chiến trường miền Trung, hay khi đi thuyết giảng, trao đổi về phim ảnh trước rất nhiều nhà điện ảnh, những nhà trí thức nổi tiếng thế giới tại hơn 50 trường đại học khắp nước Mỹ những năm trước. Đây là những kỉ niệm rất đáng nhớ, niềm tự hào chính đáng mà chắc chắn không chỉ cho riêng Thủy.

Bạn bè chúng tôi thường nói lên sự cảm phục tài năng, nghị lực và tâm huyết của Trần Văn Thủy, người đã vượt qua bao khó khăn để đem vinh quang về cho điện ảnh Việt Nam. Trước những chia sẻ, Thủy khiêm tốn “nói thật với các bạn, trong xã hội chúng ta có rất nhiều người tài người giỏi nhưng thật tiếc lại chưa có điều kiện bước ra ánh sáng. Mình chỉ như một hạt cát..., nếu có chút gì đó cũng do may mắn”.

Với chúng tôi, luôn yêu quý và trân trọng Trần VănThủy, không chỉ vì tài năng mà còn là một nhân cách đáng trọng. 

Huy Thắng

Cao Bằng – mảnh đất địa đầu Tổ quốc với hơn 333 km đường biên giới giáp Trung Quốc không chỉ là nơi giữ gìn chủ quyền thiêng liêng mà còn là địa bàn có dân cư phân tán, đời sống còn nhiều khó khăn, trình độ dân trí không đồng đều. Trong bối cảnh đó, việc đưa pháp luật đến với người dân vùng cao, biên giới không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà đã trở thành “chìa khóa” quan trọng để giữ vững an ninh trật tự từ cơ sở.

Mấy hôm nghỉ lễ, tôi lướt mạng xem năm nay “tình hình thế nào”, câu chuyện “bên này, bên kia” đã có gì khác trước, khi mà đất nước đã qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Chiến thắng 30/4/1975. Và thật buồn khi những giọng điệu ngược lối, trái đường vẫn tái diễn, những chiêu trò như “tưởng niệm ngày quốc hận”, “hội luận tháng tư đen” tiếp tục được các hội nhóm chống phá ở hải ngoại xoáy lại với các hình thức, tính chất, mức độ khác nhau.

Thời gian qua, Công an các đơn vị, địa phương đã làm tốt công tác phòng ngừa, đấu tranh với  tội phạm, vi phạm pháp luật liên quan đến người dưới 18 tuổi. Trong đó, phòng ngừa, đấu tranh nhóm thanh thiếu niên tụ tập, sử dụng vũ khí, hung khí nguy hiểm giải quyết mâu thuẫn, gây rối trật tự công cộng.

Nhiều người chọn phương án trở lại TP Hồ Chí Minh trước lễ 1 ngày để tránh kẹt xe nên tối 2/5 dòng phương tiện từ các tỉnh đổ dồn về 2 cửa ngõ phía Đông và phía Tây. Một lượng lớn phương tiện được giải tỏa trong đêm, tuy nhiên đến chiều cuối kỳ nghỉ lễ (3/5) giao thông tại các cửa ngõ TP Hồ Chí Minh tiếp tục tăng nhiệt…

Từ nhiều năm nay, Cảnh sát giao thông (CSGT) Công an các tỉnh, thành miền Trung cùng Công an và chính quyền các xã, phường phối hợp ngành đường sắt nỗ lực triển khai nhiều biện pháp tăng cường đảm bảo an toàn giao thông (ATGT) đường sắt trên tuyến. Không chỉ đẩy mạnh tuần tra kiểm soát, tăng cường xử lý vi phạm, lực lượng chức năng còn tập trung xóa bỏ lối đi tự mở, xây dựng hầm chui, thiết lập rào chắn hàng trăm đoạn – tuyến gần khu dân cư, xây dựng các mô hình tuyên truyền… Thế nhưng, tình hình trật tự ATGT đường sắt tại một số địa phương vẫn... "nóng".

Trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đồng bào Công giáo Việt Nam với tinh thần “Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc”, “tốt đời, đẹp đạo”, “kính Chúa, yêu nước”, đã và đang có nhiều đóng góp tích cực trong phát triển kinh tế - xã hội, giữ gìn an ninh, trật tự (ANTT). Đồng hành cùng những đóng góp ấy là dấu ấn bền bỉ, sâu sắc của lực lượng An ninh nội địa Công an nhân dân (CAND). 

Trong khoảnh khắc khó khăn, gian nan của cuộc sống đời thường, những chiến sĩ Công an tỉnh Sơn La lại lặng lẽ trở thành điểm tựa bình yên cho Nhân dân.

Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 4 tăng 0,84% so với tháng trước chủ yếu do giá gas trong nước tăng theo giá nhiên liệu thế giới, giá dịch vụ ăn uống ngoài gia đình và vật liệu xây dựng tăng do chi phí nguyên liệu đầu vào, vận chuyển tăng.

Trong dịp nghỉ lễ Giỗ tổ Hùng Vương và 30/4, 1/5 (từ 25/4 – 3/5, bao gồm cả 2 ngày làm việc xen kẽ), Hà Nội đón khoảng 1,35 triệu lượt khách, trong đó, có trên 248 nghìn lượt khách du lịch quốc tế (bao gồm khoảng trên 175 nghìn lượt khách du lịch quốc tế có lưu trú). Khách du lịch nội địa đạt trên 1,1 triệu lượt. Tổng thu từ khách du lịch ước đạt trên 5 nghìn tỷ đồng.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文