NSƯT Ánh Tuyết: Nhạc kịch là mảnh đất màu mỡ gieo những hạt giống đẹp

18:21 07/06/2025

NSƯT Ánh Tuyết vừa cho ra mắt vở nhạc kịch “Không gia đình” - một món quà xinh đẹp, ý nghĩa cho thiếu nhi. Chị dành tình yêu và niềm đam mê của mình cho nhạc kịch thiếu nhi, bởi với chị đó là mảnh đất màu mỡ để gieo những hạt giống đẹp đẽ.

“Chính những đứa trẻ đã chọn tôi”

- Chúc mừng NSƯT Ánh Tuyết và tác phẩm mới, vở nhạc kịch “Không gia đình” vừa ra mắt khán giả Thủ đô nhân dịp 1/6. Điều thú vị ở “Không gia đình” không chỉ là hành trình xúc động và đầy yêu thương của cậu bé Remi mà còn là sự sáng tạo, mang tinh thần Việt hóa của ê-kíp sáng tạo. Chị có chia sẻ gì về điều này?

+ Tôi ấp ủ chuyển soạn tác phẩm kinh điển này từ khá lâu và đã cùng ê-kíp của mình hoàn thành tác phẩm ý nghĩa này. Trong một vở nhạc kịch, bên cạnh nội dung câu chuyện thì âm nhạc là điều quyết định sự thành công của tác phẩm. Với nhạc kịch “Không gia đình”, tôi đã lựa chọn âm nhạc cổ điển và các ca khúc kinh điển trên thế giới để tạo không gian âm nhạc cho vở. Nhạc sĩ Vũ Huyền Trung đã khoác những chiếc áo mới cho các tác phẩm âm nhạc cổ điển của Mozart, Vivaldi hay các ca khúc của Abba, Lara Fabian bằng các bản hòa âm phối khí gần gũi với khán giả. Để âm nhạc thính phòng đến gần hơn với người nghe, đặc biệt là với khán giả trẻ em, ê-kíp đã viết lời Việt cho các Aria, các ca khúc kinh điển bằng ngôn ngữ gần gũi, giản dị, dễ nghe, dễ thuộc. Với nhạc kịch “Không gia đình”, tôi muốn khán giả nhí của mình đến gần hơn với âm nhạc cổ điển.

- Với “Không gia đình”, Nhà hát Tuổi trẻ một lần nữa khẳng định thế mạnh của các nghệ sĩ trẻ là họ có thể hát, nhảy, trình diễn trên sân khấu một cách thuần thục, hấp dẫn. Điều này trước đây vẫn là một hạn chế của các nghệ sĩ. Chị có chia sẻ gì về sự nỗ lực này của các bạn trẻ?

+ Thực ra, Nhà hát Tuổi trẻ đã có những vở diễn mang hơi hướng nhạc kịch từ những năm 80-90 của thế kỷ trước, ví dụ như vở “Love story”. Thế hệ chúng tôi cũng bắt đầu bén duyên với nhạc kịch từ hơn chục năm nay thông qua hợp tác với Nhà hát Shiki, một nhà hát Broadway hàng đầu Nhật Bản. Gần đây là dự án hợp tác với Nhà hát Sangsang Maru của Hàn Quốc qua các vở diễn “Những đứa con yêu tinh”, “Zorba, chú mèo thám tử”.

Nhớ lại những ngày đầu, điều khiến chúng tôi lo lắng nhất là tìm kiếm diễn viên dành cho nhạc kịch. Vì một nghệ sĩ nhạc kịch cần hội tụ đủ 3 yếu tố thanh nhạc, diễn xuất, nhảy múa, và ê-kíp sáng tạo cũng cần hiểu rõ cả 3 lĩnh vực chuyên môn trên. Trải qua những năm tháng dò dẫm đầy khó khăn, thử thách, những nghệ sĩ Nhà hát Tuổi trẻ chúng tôi đã nuôi đam mê một cách bền bỉ, kiên trì khổ luyện, không ngừng tìm kiếm cơ hội học hỏi, sáng tạo. Và rồi, chúng tôi trưởng thành dần theo năm tháng qua các vở diễn. Với nhạc kịch “Không gia đình”, các nghệ sĩ trẻ đầy tài năng của nhà hát đã khẳng định được vị thế trong lĩnh vực này.

- Chị đã khẳng định mình với những tác phẩm được đông đảo khán giả yêu mến trong thời gian qua. Vì sao chị có một niềm say mê với nhạc kịch thiếu nhi như vậy?

+ Tôi vẫn thường nói đùa rằng: Tôi không chọn nhạc kịch thiếu nhi, mà chính những đứa trẻ đã chọn tôi. Trong suốt quá trình làm nghề, tôi nhận ra rằng trẻ em là đối tượng khán giả vừa thuần khiết vừa khó tính nhất. Các em không dễ dãi với sân khấu - nếu không hay, không chạm được trái tim các em thì ánh mắt của các em sẽ phản chiếu điều đó rất rõ ràng. Nhưng, nếu mình làm được thì những ánh mắt say mê, những tiếng vỗ tay đầy chân thành của trẻ nhỏ là phần thưởng vô giá. Tôi đam mê nhạc kịch thiếu nhi bởi vì đó là mảnh đất màu mỡ để gieo những hạt giống đẹp đẽ về trí tưởng tượng, lòng nhân ái, sự tử tế và cả năng lực sáng tạo trong tâm hồn trẻ nhỏ.

Nhạc kịch Việt cần một hệ sinh thái để phát triển

- Theo chị, những năm gần đây nhạc kịch trở thành một loại hình khá nổi ở Việt Nam, từ tác phẩm cho người lớn đến thiếu nhi. Nhưng, nếu để đi đường dài và có một nền nhạc kịch chuyên nghiệp hơn, theo chị, chúng ta cần bổ khuyết những điều gì?

“Không gia đình” kể câu chuyện xúc động về tình yêu thương và giá trị của gia đình.

+ Tôi rất vui khi những năm gần đây, nhạc kịch dần trở thành một loại hình nghệ thuật được khán giả Việt Nam đón nhận tích cực hơn - từ “Những người khốn khổ” đến những tác phẩm Việt hóa như “Giấc mơ Chí Phèo”, rồi các vở nhạc kịch thiếu nhi như “Trại hoa vàng”, “Bầy chim thiên nga”... Tuy nhiên, để đi đường dài và có một nền nhạc kịch chuyên nghiệp thực sự, tôi nghĩ chúng ta cần bổ khuyết một vài yếu tố quan trọng:

Thứ nhất, là nguồn nhân lực được đào tạo bài bản. Ở Việt Nam, diễn viên sân khấu thường được đào tạo theo hướng đơn ngành: hoặc là diễn xuất, hoặc là thanh nhạc, hoặc là múa. Trong khi nhạc kịch đòi hỏi nghệ sĩ phải kết hợp cả ba: hát - diễn - nhảy một cách nhuần nhuyễn và có chiều sâu nội tâm. Nếu không có các chương trình đào tạo chuyên biệt hoặc liên ngành thì rất khó hình thành được một thế hệ diễn viên nhạc kịch chuyên nghiệp. Chúng ta cần những chương trình đào tạo mang tính quốc tế hóa - hợp tác với các học viện nghệ thuật quốc tế, mời chuyên gia nước ngoài, tổ chức các khóa học chuyên sâu về nhạc kịch phương Tây, Broadway hoặc musical châu Á như Hàn Quốc.

Thứ hai, là đội ngũ sáng tạo và hậu đài. Nhạc kịch không thể thành công nếu thiếu người viết kịch bản có tư duy sân khấu hiện đại, nhạc sĩ sáng tác phù hợp, biên đạo múa, thiết kế ánh sáng, âm thanh, phục trang, đạo cụ... Tất cả phải là một bản hòa âm tổng thể. Đáng tiếc là hiện nay, hệ sinh thái hỗ trợ này ở Việt Nam vẫn còn manh mún, thiếu liên kết.

Thứ ba, là chính sách hỗ trợ phát triển nghệ thuật nhạc kịch. Nếu coi nhạc kịch là một ngành công nghiệp sáng tạo thì chúng ta cần có cơ chế đầu tư, đặt hàng, hỗ trợ sản xuất - như cách các nước phát triển đã làm. Nhạc kịch không thể sống bằng vé bán lẻ, mà phải có chiến lược phát triển dài hơi từ Nhà nước, các quỹ văn hóa hoặc doanh nghiệp tài trợ. Cuối cùng, tôi nghĩ điều chúng ta cần nhất là sự kiên nhẫn. Khán giả không thể được “huấn luyện” trong một sớm một chiều để yêu nhạc kịch, nhưng nếu chúng ta làm nghề bằng đam mê, sự chuyên nghiệp và cái tâm thì một ngày nào đó, khán giả Việt Nam sẽ xem nhạc kịch như một phần tất yếu của đời sống tinh thần - như điện ảnh, truyền hình hay bóng đá vậy.

- Đặc biệt, với sân khấu thiếu nhi, chúng ta cần làm gì để phát triển và đưa nhạc kịch đến gần các em hơn?

+ Sân khấu thiếu nhi đối với tôi không phải là một nhánh phụ, mà là trái tim cốt lõi trong hành trình làm nghề. Tôi tin rằng, nếu ta kể cho các em những câu chuyện đẹp, các em sẽ lớn lên với tâm hồn đẹp. Nếu ta dạy các em về cảm xúc qua sân khấu, các em sẽ biết cảm thông. Nếu ta để các em thấy mình được tôn trọng như một khán giả thực thụ, các em sẽ biết tôn trọng nghệ thuật suốt đời.

Tôi nghĩ, để các em yêu thích nhạc kịch, cũng phải bắt đầu từ giáo dục nghệ thuật cho học sinh phổ thông. Nếu các em được tiếp xúc với sân khấu, âm nhạc, diễn xuất từ nhỏ thì khi vào các trường chuyên nghiệp sẽ không còn bị động hay phải “đào tạo lại từ đầu”. Chính “khán giả nhỏ” hôm nay sẽ là “nghệ sĩ lớn” ngày mai.

- Chị từng chia sẻ: "Nhạc kịch giống như một ngọn núi cao mà trên đỉnh là mặt trời rực rỡ với muôn vàn sắc màu lấp lánh, nhưng muốn chạm tay vào đó, bạn phải có đủ kỹ năng và sự rèn luyện cao độ để chinh phục ngọn núi". Sau một hành trình dài theo đuổi và dấn thân với nhạc kịch, chị có nghĩ mình đã chạm tay vào đó?

+ Tôi vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên mình ví nhạc kịch như một ngọn núi - không phải để nói cho đẹp, mà để mô tả đúng những gì mình đang trải qua. Nhạc kịch là một loại hình nghệ thuật tổng hợp đòi hỏi sự khổ luyện cao độ, tính kỷ luật khắt khe và quan trọng nhất: niềm tin không bao giờ tắt. Sau một chặng đường dài dấn thân - từ những buổi tập chỉ có vài khán giả, đến những suất diễn kín rạp, từ “Trại hoa vàng” đầu tay đầy lo lắng, đến “Không gia đình”, “Giấc mơ của Bờm” được công nhận và yêu thương. Tôi không dám nói mình đã chạm được tay vào “mặt trời rực rỡ”, nhưng tôi tin rằng mình đã leo được đến một khoảng cao rất đẹp, nơi có ánh sáng, gió và những bàn tay đồng hành.

Có lẽ, điều làm tôi xúc động nhất không phải là vở diễn thành công, mà là khi tôi thấy những diễn viên nhí từng run rẩy trên sân khấu giờ đã trưởng thành, tự tin hát - diễn - sống bằng đam mê... Hay, khi một em bé khán giả chạy lên hậu trường ôm tôi và nói: “Cô ơi, con muốn làm người kể chuyện như cô!”. Với tôi, chạm vào trái tim người khác bằng nghệ thuật - đó đã là chạm tới đỉnh cao rồi. Dù ngọn núi ấy còn tiếp tục cao hơn, hiểm trở hơn, tôi vẫn sẽ bước tiếp - vì tôi biết: mỗi bước đi trên hành trình ấy đều rực rỡ như ánh mặt trời mà tôi mơ ước từ ngày đầu.

- Cảm ơn cuộc trò chuyện thú vị của chị!

Mỹ Trân (thực hiện)

Chiều tối nay (1/5), khi dòng người đổ về trung tâm TP Đà Nẵng hòa mình vào không khí lễ hội, Công viên bờ Đông cầu Rồng lại “nóng” lên bởi nhịp hợp luyện khẩn trương cho Gala “Tổ quốc bình yên”.

Trưa ngày 1/5, một người phụ nữ đeo khẩu trang, bước vào một tiệm vàng trên địa bàn xã Đức Thọ (Hà Tĩnh) giả vờ hỏi mua vàng, sau đó bất ngờ giật nhiều trang sức rồi bỏ chạy ra ngoài, lên xe máy một người đàn ông đứng đợi sẵn để tẩu thoát.

Cách đây hơn nửa thế kỷ, giữa những ngày đánh Mỹ sôi sục, một bài thơ đặc biệt đã ra đời trong lửa đạn tại Khu 4 năm 1969. Tác giả của những dòng thơ ấy không ai khác chính là bác sĩ trẻ 23 tuổi, sau này trở thành Phó giáo sư, Viện sĩ Tôn Thất Bách lừng danh.

Đến 17h ngày 1/5, Bệnh viện Đa khoa khu vực Hướng Hóa (tỉnh Quảng Trị) cho biết đã tiếp nhận 64 bệnh nhân nhập viện nghi do ngộ độc thực phẩm, tăng 18 trường hợp so với buổi sáng cùng ngày. Các bệnh nhân đang được điều trị tại Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và Chống độc và Khoa Truyền nhiễm.

Tại các xã vùng cao, vùng sâu, biên giới của Cao Bằng, lực lượng Công an vẫn miệt mài “xuyên lễ” để cấp căn cước công dân, định danh điện tử cho người dân. Những điểm làm thủ tục lưu động luôn sáng đèn, ưu tiên phục vụ học sinh và người dân ở xa, góp phần đẩy nhanh tiến độ số hóa, đảm bảo quyền lợi thiết thực cho người dân ngay trong kỳ nghỉ.

Chỉ trong tháng 4/2026, hai vụ ngộ độc thực phẩm xảy ra liên tiếp tại các trường tiểu học ở TP Hồ Chí Minh với tổng cộng 312 học sinh mắc, gióng lên hồi chuông cảnh báo về an toàn thực phẩm (ATTP) trong trường học. Khi bữa ăn bán trú – nơi phụ huynh gửi gắm niềm tin, lại trở thành nỗi lo thường trực, đã đến lúc cần những giải pháp mạnh mẽ, căn cơ hơn.

Trong những ngày nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương, 30/4 và 1/5, trong khi người dân cả nước tận hưởng kỳ nghỉ bên gia đình, lực lượng Công an các xã, phường tại TP Hồ Chí Minh và nhiều địa phương vẫn duy trì 100% quân số trực chiến. Với tinh thần “Làm hết việc chứ không hết giờ”, các chiến sĩ Công an cơ sở đã miệt mài tiếp nhận hồ sơ cấp Căn cước và định danh điện tử (VNeID) mức độ 2, nhằm tạo điều kiện tốt nhất cho học sinh bước vào các kỳ thi quan trọng năm 2026.

“Chúng tôi không nhìn thấy một nhóm sinh hoạt tôn giáo thông thường, mà là cả một quy trình được thiết kế sẵn, có kịch bản, có phân vai, kiểm soát chặt chẽ theo từng bước…” - một điều tra viên trực tiếp tham gia làm rõ vụ việc tại Quảng Trị mở đầu như vậy, rồi chậm rãi lần lại cách thức nhóm này tiếp cận, khai thác thông tin và từng bước dẫn dắt, chi phối người tham gia.

Trong dòng chảy chuyển đổi số mạnh mẽ, có một mặt trận không... tiếng súng nhưng hết sức  quyết liệt. Ở đó, từng hệ thống thông tin, từng dòng dữ liệu trở thành mục tiêu tấn công của tội phạm. Và họ - tập thể cán bộ, chiến sĩ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (gọi tắt là An ninh mạng) Công an TP Đà Nẵng ngày đêm giữ vững “lá chắn số”, bảo vệ an toàn hệ thống chính quyền điện tử, góp phần tạo nền tảng vững chắc để thành phố bứt phá trên hành trình xây dựng đô thị thông minh, hiện đại.

Chiều 1/5, Văn phòng Cơ quan CSĐT Công an TP Đà Nẵng cho biết vừa tống đạt quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành lệnh tạm giam đối với Lương Thành Lập (SN 2000, trú phường Liên Chiểu) để tiếp tục điều tra, xử lý về hành vi trộm cắp tài sản.

Với mục tiêu đẩy nhanh tiến độ cấp căn cước và định danh điện tử mức độ 2 để sớm đem lại tiện ích cho nhân dân, trong những ngày nghỉ lễ, Công an tỉnh Nghệ An huy động tối đa lực lượng, phương tiện nhằm tiếp nhận và xử lý hồ sơ để cấp căn cước và định danh điện tử đối cho nhân dân, nhất là trẻ em...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文