Vẻ đẹp của cô đơn

10:21 08/12/2023

Đó là cảm giác tuyệt vời nhất trong một ngày, khi mà những chiếc cửa cuốn khô dầu kia đã được đóng sập, tiếng chào hỏi thưa dần, chợ bắt đầu vãn người... Những hôm cuối năm đang gieo vào đầy tôi mặc cả.

Chiếc kiot buồn tênh im lìm sau tất bật, nó đang nghĩ gì, có còn vội vàng, còn vương vấn những câu mặc cả... hay bây giờ lặng lẽ khi mọi xô bồ đã theo bóng mặt trời buông màn phía biển, âm thầm tận hiến mà lãi về chỉ duy nhất là đầy oặp nỗi đau. Nỗi đau ấy bao la vô tận không đếm được, nó đã cào cấu lên thân thể từng chiếc cánh cửa kia bằng những vết xước, để lộ ra trăm ngàn lỗ thủng của sự bào mòn, lộ ra những rãnh cày thời gian và tay người lạnh lùng vốn dĩ.

Vài cái mắc áo co ro treo trong rét mướt buông nỗi lo sau chiếc gương phản chiếu hình chữ nhật, nó vừa vặn đủ soi mình và nhìn mùa đông trôi... Những đôi giầy mới mẻ, sang trọng và diêm dúa, dường như cũng đã kịp chọn cho mình mẫu hình thời thượng nhất để xỏ vừa chân người.

Những manocanh trong một shop quần áo.

Trước mắt tôi nào túi bóng, hộp xốp, những phom giầy đang nằm la liệt bị bỏ rơi dưới nền chợ chờ người gom rác đến. Chúng đã từng là những phụ kiện nâng niu đôi giày trước khi được người chọn theo gót người về một nơi mới mẻ nào đó.

Thật là buồn cười khi một kẻ đi buôn như tôi lại yêu cái khoảng lặng này đến vậy, yêu cái tĩnh của buổi chợ đã tàn, yêu cái đống rác thải lố nhố dưới sàn chợ. Yêu những khoảnh khắc  như chính tôi mê mải bộn bề lao xao ngã giá, mặc cả. Của tấp nập vội vàng, đâu đây mùi khét đốt vía vẫn hăng lên lẫn trong tiếng lầm rầm như những câu thần chú mà người bán kẻ mua cho rằng sẽ mầu nhiệm... bỗng dưng thấy mình hoàn toàn xa lạ, đơn độc, riêng lẻ và trôi trong mông mênh, vô định...

Chiếc váy xinh đẹp kia đang như mỉm cười với tôi, bởi nó tự tin khi mình được đứng giữa đương thời của sự thẩm mỹ,... để rồi hớn hở gá lên từng thân phận ra đi, nhường chỗ cho chiếc quần jeans, chiếc sơ mi lỗi mốt nằm lại.

Chắc nó cũng như tôi chợt thấy buồn tênh bởi đã từng có biết bao nhiêu đôi tay nâng lên đặt xuống, khen chê, ướm thử. Ngọt ngào có, cay đắng có, thăng hoa có, buồn tủi có... Thế rồi chúng vẫn mắc kẹt trong mớ hỗn độn đời mình, bạc phận treo trên chiếc mắc nhựa dưới bóng đèn trắng toát ở lại cùng tôi, cùng thời gian.

Ngày mai chiếc jeans, chiếc sơ mi lỗi mốt kia sẽ đi về đâu? sẽ hẩm hiu thành một đám giẻ lau trong cửa hàng sửa xe nào đó, hay may mắn hơn nằm ru mình dưới bóng tối vỉa hè chờ những manh đời khốn khổ đến mua rẻ về mặc tạm. Và biết đâu trong hành trình tăm tối đời mình số phận chúng sẽ thay đổi nếu được bàn tay người tái sinh bằng một khuôn hình khác.

Bỗng thấy lòng hoang vắng chùng xuống như một kẻ lỗ vốn về không, tôi cứ loay hoay với mình như vậy cho đến khi chiếc cửa cuốn cuối cùng được kẻ đi buôn sập xuống.

Thành phố đã lên đèn, vẫn thấy bóng người đàn bà gầy gò khốn khổ kia đang bê rổ hoa quả vào chợ để gạ lỗ vốn từng người mua ủng hộ cho mình nốt vài cân cam, cân ổi... rồi kịp bắt chuyến xe cuối cùng về nhà.

Cái bóng ấy cứ lầm lũi khuất dần khuất dần sau những kiot màu vàng đã cũ lô nhô.

...

Cơn gió cuối ngày lồng lộng như muốn thổi tung cơ thể tôi lên nóc tấm pờ rô đã cũ, né thế nào cũng không được đành hiên ngang hứng trọn. Những tưởng mình mạnh mẽ chấp gì những nhỏ nhặt huống hồ vài ba thứ nổi nông vụn vặt. Ấy vậy mà tôi như ngã trước một cơn gió nồm mùa đông, ngã trước những khoảnh khắc góc khuất buổi chợ lúc này.

Thế rồi bất động trước mình, trước sự hun hút của thành phố, trước cờ và hoa đang bắt đầu rộn ràng trong vạn xô bồ giữa dòng người đang ngược xuôi đi về một nơi nào đó... Bỗng thấy yêu cảm giác này tê dại, yêu nó một cách khủng khiếp.

Có vẻ như khoảng lặng và cô đơn luôn có phép nhiệm màu như vậy, nó đẹp đẽ quá, nó khiến tôi được là chính mình quay trong phố phường lộng lẫy. Bỗng một ánh mắt đứa bé đánh giầy ngồi cạnh tôi lúc này mênh mang buồn đến không tài nào tả nổi, nỗi buồn ấy chứa đựng đầy mơ ước nó đẹp đẽ đến nhường nào. Tôi như đi hoang vào đôi mắt mắt ấy, uống trọn khát khao của niềm hạnh phúc xa vời ấy... và có lẽ mọi hạnh phúc đều được bật mầm từ những điều khốn khổ và buồn đau chăng?

... Rồi như yếu mềm cứ chực cười chực khóc, sông mắt ầng ậc như vậy và thành phố cứ thế trôi.

Lê Nhi

Ngày 14/1, Khu Di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch đã cùng Đại sứ quán Liên bang Nga tại Việt Nam tổ chức chuỗi hoạt động chính trị – văn hóa đặc biệt hướng tới Đại hội XIV của Đảng và kỷ niệm 76 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Liên bang Nga (1950 – 2026).

Vụ việc một học sinh 17 tuổi tử vong chỉ sau 2 ngày nhập học tại Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh đã khiến dư luận bàng hoàng, đau xót những ngày qua; đồng thời, là hồi chuông cảnh báo nghiêm khắc về những lỗ hổng trong quản lý các trung tâm mang danh giáo dục kĩ năng sống, cai nghiện tự phát, hỗ trợ tâm lý..., đang tồn tại và hoạt động một cách mập mờ, thiếu kiểm soát tại nhiều địa phương.

Ngày 13/1, tại Hà Nội, thừa ủy quyền của Chủ tịch nước Lương Cường, đồng chí Lê Hoài Trung, Bí thư Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao đã trao Huân chương Hữu nghị tặng Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Hợp chúng quốc Hoa Kỳ tại Việt Nam Marc Evans Knapper.

Minneapolis, thành phố từng chấn động bởi cái chết của George Floyd năm 2020, lại trở thành tâm điểm chia rẽ nước Mỹ khi một phụ nữ 37 tuổi bị đặc vụ chống nhập cư bắn chết. Vụ việc khơi dậy ký ức đau thương, đặt ra những câu hỏi gay gắt về pháp lý và mối quan hệ giữa cơ quan thực thi pháp luật liên bang với địa phương.

Ngày 14/1, Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (gọi tắt là Phòng An ninh mạng) Công an tỉnh Cà Mau cho biết vừa tổ chức trao giấy khen của Giám đốc Công an tỉnh tặng 2 cán bộ ngân hàng có thành tích ngăn chặn một vụ lừa đảo 1,1 tỷ đồng, bằng thủ đoạn giả danh cán bộ Công an.

Báo CAND có đăng bài “Hoãn thi hành án vụ tranh chấp hợp đồng chuyển nhượng tại TP Hồ Chí Minh: Những dấu hiệu bất thường cần được làm rõ”. Để rộng đường dư luận, phóng viên Báo CAND đã có những trao đổi với cơ quan tiến hành tố tụng, trong đó có Toà án nhân dân Khu vực 16 - TP Hồ Chí Minh (TAND Khu vực 16) về vụ việc.

Đội tuyển U23 Việt Nam đã giành vé vào tứ kết giải U23 châu Á 2026 một cách ấn tượng. Đội bóng của huấn luyện viên Kim Sang Sik đã cho thấy sự tự tin khi đối đầu với các đối thủ lớn.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文