"Đại chiến" nhạc số và album CD

10:35 28/11/2016
Vừa qua, cuộc họp báo công bố Zing Music Space diễn ra tại TP. Hồ Chí Minh “bùng nổ” với những ý kiến trái chiều xoay quanh câu hỏi giữa thời đại nhạc số, như thế nào được gọi là âm nhạc đích thực.


Lâu nay, cụm từ “âm nhạc đích thực” thường được dùng để nói về thứ âm nhạc chuyên môn, mang giá trị nghệ thuật cao.

Ngược lại với tính hàn lâm này được mặc định là âm nhạc đại chúng, nghĩa là âm nhạc hướng đến mọi lứa tuổi, đến thị hiếu của đại chúng, mang tính giải trí cao. 

Bảng xếp hạng ca khúc trên trang nghe nhạc trực tuyến của Zing.

Cùng với sự bùng nổ của các thiết bị nghe nhìn mới và sự phát triển của các trang nghe nhạc trực tuyến, nhạc số lên ngôi, thống lĩnh gu thưởng thức âm nhạc của số đông công chúng ở nước ta trong thời gian qua. Âm nhạc đại chúng được  đẩy lên một cách “nhạy” hơn.

Lướt qua bảng xếp hạng ca khúc ở các trang nghe nhạc trực tuyến hàng đầu ở nước ta hiện nay như Zing, Nhaccuatui, Keeng…, chúng ta dễ dàng nhận ra có một sự yếm thế của những ca khúc được xem là “đánh đố” với tai nghe đại chúng.

Thay vào đó là sự “nở rộ” của một loạt ca khúc theo mùa vụ có số tuổi thọ trung bình là 1 tháng, thậm chí 1 tuần.

Bài hát mới “gối” nhau ra đời liên tục, làm cho thị trường nhạc số sôi động vô cùng. Có những trường hợp ca khúc khi ra đời tại thời điểm đó “sốt xình xịch” thì chỉ sau đó 1 tuần, khán giả quên luôn và tìm đến ca khúc mới.

Thay vì để thưởng thức, để đắm chìm, âm nhạc thời nhạc số được sinh ra với mục đích giải trí là chính. Một lứa “nghệ sỹ một mùa” cũng theo đó mà hình thành. Họ sáng tác, biểu diễn chủ yếu vì đáp ứng thị hiếu của công chúng.

(Tất nhiên cũng nhờ nhạc số lên ngôi với phương thức đẩy bài lên một cách thoải mái, một số gương mặt âm nhạc underground ấn tượng cũng được công chúng điểm mặt chỉ tên. Tuy nhiên, con số này không nhiều).

Trong lúc đó, thị trường abum CD ngày càng lép vế và có xu hướng thoái trào dần. Điểm danh từ đầu năm đến nay, số lượng nghệ sỹ ra CD không nhiều, chủ yếu xuất phát vì đam mê, vì thích, vì “chơi”.

Câu chuyện kinh tế hoàn toàn không được tính đến trong chuyện ra album vì không cần tính cũng biết là… lỗ chỏng vó.

Kể cả những nghệ sỹ đã được định danh trong dòng chảy âm nhạc Việt Nam như ca sỹ Tùng Dương, nhạc sỹ Đỗ Bảo, ca sỹ Hà Trần, ca sỹ Mỹ Linh, Lê Cát Trọng Lý… cũng chẳng khả quan hơn.

Nhạc sỹ Nguyễn Hải Phong: Sự hài hòa là giá trị của âm nhạc giai đoạn này

Thị trường nhạc số vẫn đang đi lên. Trong khi đó, thị trường album CD tuyển tập đang thoái trào dần. Thực trạng này không chỉ diễn ra ở Việt Nam, thế giới cũng thế. Tuy nhiên, việc thoái trào CD ở thế giới sẽ chậm hơn so với nước ta. 

Họ vẫn còn nhiều cửa hàng băng đĩa xịn như ngày nào. Các cửa hàng ấy vẫn còn bán được nhiều. Fan vẫn còn nhiều. Những người sưu tập đĩa vẫn còn trung thành. Song, so với trước đây, số lượng các cửa hàng này đang giảm dần và có xu hướng dẹp bỏ dần, nhường chỗ cho âm nhạc qua USB, internet, facebook… Nói chung là digital. Điều này là quy luật tất yếu. Bây giờ âm nhạc trực tuyến là xu hướng.

Theo đà đó, càng ngày, âm nhạc nước ta càng “phẳng” so với thế giới nhiều hơn. Bây giờ nghe nhạc Việt khá là gần với nhạc quốc tế. Đối với một số nhóm khán giả thì điều đó là tốt. Bản thân tôi cũng thích những điều mới mẻ, hiện đại. Nhưng có thể sẽ có một nhóm khán giả khác thích cái gì đó, không thích hoài niệm. Và đúng là cái gì cũng có 2 mặt của nó. Khi âm nhạc ngày một hiện đại lên, văn minh hơn, “phẳng” hơn thì cũng chính cái “phẳng” đó kéo theo việc mất dần bản sắc.

Riêng bản thân mình, tôi cố gắng cho ra những sáng tác đủ hiện đại nhưng luôn cho người ta thấy đâu đó là âm hưởng của Việt Nam. Tôi vẫn dùng quy luật ngũ cung trong âm nhạc để tôn lên vẻ đẹp của âm nhạc nước ta. Tôi nghĩ, không sớm thì muộn, những nghệ sỹ sẽ lựa chọn hòa nhập cùng dòng chảy âm nhạc thế giới nhưng tùy vào tư duy, nhận thức và mỹ cảm của mỗi người mà con đường đi của từng người sẽ khác nhau. Xu hướng âm nhạc về cơ bản là đang “phẳng” dần, càng ngày càng giống nhau dần. Nghệ sỹ nào đủ khả năng vừa để hội nhập, lại vừa giữ được bản sắc thì người đó sẽ thành công. Hài hòa – chính là giá trị của âm nhạc giai đoạn này.

Giữa thời buổi khán giả chỉ thích nghe nhạc miễn phí thì việc nghệ sỹ nào đó ra album, hay ra một concept truyền thống bao gồm album và show vô hình trung bị xem là chơi trội và chẳng khác gì “đem thóc đãi gà rừng”. Không ít trường hợp album được công bố ít phút đã bị đẩy lên mạng toàn bộ.

Đang có một khoảng cách về gu thưởng thức của công chúng ở nước ta hiện nay. Nhạc số thì “hấp dẫn” đám đông hơn. Trong khi đó, nhiều người đang ngày càng “ngại” mở một CD.

Cuộc chiến giữa nhạc số và album CD vốn là một cuộc chiến không cân sức khi mà “lượt view” áp đảo đang thuộc về nhạc @. Đó là kết quả nhìn thấy ngay.

Chữ “đại chiến” trong tựa bài viết này đang muốn xoáy đến cuộc chiến về ý thức hệ, về gu nhạc. Rõ ràng, chúng ta đang có một độ vênh rất lớn giữa hai quan điểm. Âm nhạc đại chúng và âm nhạc hàn lâm là hai con đường song song, chẳng liên quan đến nhau.

Nhạc sỹ Nguyễn Cường: Nghệ thuật không có đời sống thì chỉ là thứ tư liệu

Người ta cứ tranh cãi với nhau về nhạc đại chúng và nhạc hàn lâm. Nhưng như thế nào là đại chúng? Như thế nào là nghệ thuật đích thực? Tôi nghĩ, bây giờ không còn ranh giới giữa âm nhạc bác học và âm nhạc đại chúng nữa. Các bạn chỉ cần lắng nghe, lắng nghe, lắng nghe… Rồi bản năng sẽ làm nốt phần còn lại. Chúng ta cũng chẳng thể nào phân biệt âm nhạc đại chúng và âm nhạc hàn lâm khi nó đã phát triển tới mức độ không còn ranh giới nữa rồi.

Hơn nữa, tôi thấy, nghệ thuật, âm nhạc mà không có đời sống thì sao gọi là âm nhạc được? Nó chỉ là thứ tư liệu mà thôi. Nghệ thuật phải hòa vào đời sống, để đời sống khen, đời sống chê. Kể cả thứ nghệ thuật bị chê còn hơn thứ nghệ thuật đóng kín trong hộp. Tôi nghĩ, chúng ta không nên nghĩ rằng như thế này mới là ghê gớm, mới là nghệ thuật. Trước khi mở lời coi thường và gọi đó không phải là thứ nghệ thuật đích thực, anh hãy thử viết ra một bài hát khiến công chúng thích đi. Đừng tưởng làm âm nhạc đại chúng mà dễ. Không dễ đâu. Bản thân tôi cũng thấy khó. Lịch sử âm nhạc có nhiều giai đoạn khác nhau. Mỗi giai đoạn sẽ có một thế hệ thưởng thức của mình. Thế hệ nào sẽ tương ứng với âm nhạc đó. Tôi cho rằng, cái thú vị của âm nhạc ở chỗ nó tạo ra nhiều sự lựa chọn.

Thế nào là nghệ thuật đích thực? Nếu khái niệm “đích thực” mà chúng ta đang mặc định không “chạm” được vào công chúng thì “đích thực” đó có phải là nghệ thuật đúng nghĩa không?

Âm nhạc đại chúng lôi kéo được số đông về phía mình nhưng giá trị nghệ thuật không có nhiều, số lượng ca khúc nhiều hơn cả lá mùa hè, sau mỗi mùa “rụng” luôn thì đó có phải là âm nhạc, là nghệ thuật đích thực hay không? 

Người viết bài này đồng ý quan điểm của nhạc sỹ Nguyễn Hải Phong khi anh cho rằng ở thời buổi này, chúng ta đang cần một sự hài hòa: “Xu hướng âm nhạc về cơ bản là đang “phẳng” dần, càng ngày càng giống nhau dần. Nghệ sỹ nào đủ khả năng vừa để hội nhập, lại vừa giữ được bản sắc thì người đó sẽ thành công. Hài hòa – chính là giá trị của âm nhạc giai đoạn này”.

Ca sỹ Nguyễn Đình Thanh Tâm: Âm nhạc đôi khi cần chỉn chu, đôi lúc lại cần đơn giản

Thật khó để dựa vào những căn cứ học thuật hay quy chuẩn văn hóa nào để phân định rạch ròi giữa "âm nhạc đích thực" và "âm nhạc đại chúng". Có những bài hát vô cùng phổ biến trong công chúng vẫn mang nhiều giá trị nghệ thuật đó thôi. Thêm nữa, cũng không phải bài hát nào ít "dụng công nghệ thuật" là mặc định nó là dễ dãi và mùa vụ đâu. Âm nhạc đôi khi cần chỉn chu, đôi lúc lại cần đơn giản. Theo quan điểm cá nhân, Tâm chỉ có thể nhận diện âm nhạc và rác âm nhạc - những bài hát được nhiều "kẻ đốt đền" cố tình dùng làm cần câu cơm tạm bợ dựa trên những giá trị trần tục tạm thời.

Mỗi sản phẩm âm nhạc ra đời đều có sứ mệnh và đối tượng phục vụ riêng của nó. Chỉ cần phục vụ đúng đối tượng, âm nhạc đã là nghệ thuật rồi.

Có người sẽ thưởng thức âm nhạc bằng sự cảm thụ lý tính lẫn cảm tính, lại có người chỉ cần bài hát chạm đúng vào tâm trạng của mình lúc đó là đủ. Suy cho cùng, không ai có quyền phán xét về sở thích và nhu cầu thưởng thức riêng của người khác. Dựa trên tính cách và nền tảng giáo dục , mà người ta để âm nhạc tự nhiên chảy vào mình theo một cách rất riêng. Chỉ khi nào âm nhạc bị cố tình đối xử theo cách không tử tế, để rồi bị biến thành "rác âm nhạc" như đề cập ở trên, thì mới đáng bị lên án!

Đậu Dung

Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khai mạc tại Thủ đô Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc đã trả lời phỏng vấn Báo Hànộimới về những thành tựu nổi bật của Hà Nội trong nhiệm kỳ qua, đồng thời khẳng định trách nhiệm chính trị tiên phong của Thủ đô trong việc quán triệt và cụ thể hóa tầm nhìn, định hướng chiến lược của Trung ương.

Qua những đánh giá và chia sẻ của các đại sứ, đại diện ngoại giao tại Hà Nội, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ được nhìn nhận như một sự kiện chính trị quan trọng, mà còn phản ánh rõ cách Việt Nam hoạch định và thúc đẩy phát triển dài hạn một cách nhất quán, đồng thời thể hiện tinh thần đoàn kết, thống nhất -nền tảng cho một giai đoạn phát triển mới của đất nước.

Hàng loạt quyết sách liên quan đến thị trường bất động sản từ Chính phủ và Quốc hội chuẩn bị được triển khai trong năm 2026 cho thấy một tư duy điều hành mới: Quyết liệt tháo gỡ nhưng cũng nghiêm khắc quản lý. Dù cần thời gian để các chính sách thẩm thấu, nhưng những "điểm mở" này đang được kỳ vọng tạo nên một nền tảng vững chắc cho thị trường bất động sản. Những thay đổi này không chỉ nhằm tháo gỡ khó khăn cho dự án mà còn hướng tới mục tiêu cốt lõi: Xây dựng một thị trường minh bạch, công bằng và bền vững.

Trước thềm Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam, báo chí quốc tế đang dành sự quan tâm đặc biệt tới các nội dung đại hội, với những nhận định tích cực về triển vọng và tương lai phát triển của Việt Nam.

Hướng tới Đại hội XIV, lãnh đạo và đảng viên lực lượng CAND bày tỏ niềm tin sâu sắc, đồng thời gửi gắm nhiều kỳ vọng vào những chủ trương, quyết sách đúng đắn, kịp thời, có tầm chiến lược, tạo động lực mạnh mẽ cho công cuộc đổi mới, hội nhập và phát triển bền vững của đất nước trong kỷ nguyên mới.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, đánh dấu thời điểm đất nước bước vào kỷ nguyên mới - kỷ nguyên vươn mình của dân tộc. Hướng tới sự kiện trọng đại này, các cán bộ lực lượng tham gia bảo vệ ANTT ở cơ sở đã bày tỏ niềm tin, gửi gắm kỳ vọng đến Đại hội.

Có những thời khắc lịch sử không chỉ được ghi dấu bằng mốc thời gian, mà còn được khắc sâu bằng tinh thần, ý chí và khát vọng dân tộc. Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng là thời khắc như vậy.

Trong chương trình “Mãi mãi niềm tin theo Đảng” vào tối 16/1 – chương trình chính luận nghệ thuật chào mừng kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng, hướng tới Đại hội XIV của Đảng, ca sĩ Anh Tú tạo nhiều bất ngờ khi giới thiệu đến công chúng ca khúc mang tên “Thưa Đảng” do chính anh sáng tác.

Trước thềm trận bán kết Vòng chung kết U23 châu Á, cái tên U23 Trung Quốc mang đến nhiều suy ngẫm lẫn tò mò. Không hào nhoáng, không áp đảo về mặt thế trận, đội bóng trẻ đến từ Đông Á lại lặng lẽ tiến sâu bằng một con đường khác biệt: phòng ngự đến tận cùng và chắt chiu từng khoảnh khắc sinh tồn. Đó không phải là lối chơi hấp dẫn, nhưng lại là một bài toán thực sự hóc búa cho bất kỳ đối thủ nào, trong đó có U23 Việt Nam.

Giữa trùng khơi, trong nhịp sóng vỗ nơi đảo tiền tiêu của Tổ quốc, hơn 1.900 người dân cùng các lực lượng vũ trang trên đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đang hân hoan, tin tưởng hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại của dân tộc mà còn mang theo bao mong muốn, kỳ vọng về một cuộc chuyển mình lịch sử cho Tổ quốc trong kỷ nguyên vươn mình.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文