Vũ Như Thành, chân dung người bí hiểm

21:01 29/12/2011

Anh là cầu thủ bí ẩn nhất của nền bóng đá Việt Nam đương đại. Bí ẩn không chỉ vì anh luôn từ chối mọi cuộc tiếp xúc báo chí, và luôn tránh né mọi cuộc hội họp đông người, mà còn vì những câu chuyện về anh, những mảng màu trong bức tranh đời của anh luôn hiện lên mông lung, chới với giữa những bến bờ phản cực: sáng và tối, trắng và đen, tròn và méo...

Thế nên việc phác thảo chân dung anh – bức chân dung một người bí hiểm là một trong những việc mà tôi thấy khó khăn nhất kể từ ngày cầm bút….

Cảm giác lâng lâng say trên chuyến bay định mệnh

Đã 5 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ đến từng chi tiết cái lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất ngồi uống café với anh ở một quán nhỏ trên đường Điện Biên Phủ - Hà Nội. Hôm ấy, anh đến bằng xe Spacy trắng, mặc một chiếc áo khoác dựng cổ, đội một  cái mũ lưỡi trai cụp sâu xuống trán như thể muốn tất cả mọi người xung quanh không sao nhận ra mình. Nhưng nhìn dáng đi của anh – lững thững chân vòng kiềng, một dáng đi có vẻ gì đấy như là bất cần, như là phớt lơ tất cả thì mọi người đều có thể dễ dàng nhận ra một Vũ Như Thành – đích thị một Vũ Như Thành, không lẫn đi đâu được.

Hôm ấy chúng tôi ngồi rất lâu, và nói rất nhiều câu chuyện, nhưng đã dừng lại thật lâu ở một vấn đề: Cảm giác của anh trên chuyến bay từ xứ Muscat (Oman) về Nội Bài (Hà Nội) sau chiến thắng lịch sử của U.23 Việt Nam trước ĐTQG Hàn Quốc tại vòng loại cúp châu Á năm 2003. Anh bảo rằng hồi ấy có nằm mơ cũng không dám nghĩ đội bóng của mình lại có thể quật ngã một đối thủ đang là đương kim đệ tứ anh hào của bóng đá thế giới.

Và anh bảo khi trận đấu kết thúc rồi, nhắm mắt lại anh vẫn không tin là Văn Quyến đã ghi bàn và U.23 Việt Nam vậy là đã thắng 1-0. Cái cảm giác không dám nghĩ, không dám tin ấy tất yếu dẫn anh tới một cảm giác thứ 3: Cả tinh thần lần thể chất  đều như lâng lâng say trong suốt chuyến bay dài Oman – Hà Nội.

Viết tới những dòng này, tôi dừng lại, bật lại đoạn băng ghi âm cũ và nghe rõ mồn một cái giọng nói nhát gừng của anh: “Mình không nghĩ là lại có nhiều người hâm mộ tới sân bay đón tụi mình như thế. Lúc ấy cảm giác lâng lâng say dâng cao – và cảm giác ấy có lẽ không sao mình quên được”. Nghe anh nói thế, tôi hỏi: “Có bao giờ Thành nghĩ chính cơn say ấy lại là nguồn cơn của bi kịch sau này hay không?”. Bi kịch nào thế? Hẳn mọi người vẫn chưa quên, trở về từ Hàn Quốc, U.23 Việt Nam đã đá JVC Cup, và đã thua CLB Perak (Malaysia) một cách đầy bất thường ở bán kết.

Sau đó thì anh – Vũ Như Thành đã bị chỉ điểm là một trong những nhân vật “bất thường của trận đấu”, và đã bị VFF cách ly khỏi đời sống bóng đá tới 5 năm. Cá nhân tôi đã nghĩ, nếu không có cái trận đấu được đưa lên mây với Hàn Quốc, nếu không có cái cảm giác “lâng lâng say” dễ làm người ta đánh mất đi trạng thái cân bằng tâm lý thì Vũ Như Thành có lẽ đã không “dính” và “dính” nặng ở JVC Cup sau này (?). Hiểu được dòng suy nghĩ phía sau những câu hỏi tôi đặt ra, Vũ Như Thành nhát gừng lên tiếng: “Mình cũng chẳng rõ nữa. Nhưng cuộc đời mà, nói chung, chẳng ai có thể nói hay, và có thể biết trước điều gì”.

Những nỗi niềm giữa hai màu sáng tối

Anh nói đúng: cuộc đời chẳng ai có thể biết trước điều gì. Ai có thể biết trước rằng anh – một trung vệ trẻ tài năng của Thể Công khi ấy, một trong những nhân vật chủ đạo của cái đội hình chiến thắng lịch sử trước ĐTQG Hàn Quốc đùng một cái lại mất tất cả và mất sạch sành sanh?

Hồi ấy, sau khi bị VFF “treo” tới 5 năm và bị Thể Công “đày” đi nhổ cỏ ở khu trường bắn Miếu Môn, trong lòng anh đã ngồn ngộn những suy nghĩ bất thường. Một phần anh nghĩ sẽ kiện VFF tới cùng, thậm chí là kiện lên CAS (tòa án thể thao quốc tế) vì cái án thiếu bằng chứng, lại mang nặng tính “tốt thí” mà người ta giáng lên đầu mình. Phần khác, anh lại nghĩ đến chuyện bỏ bóng đá, làm lại cuộc đời bằng một con đường khác. Mà không chỉ dừng lại ở việc “nghĩ”, anh thực tế đã ở nhà bán hàng giúp bố mẹ, đã đi học lái xe, học kinh doanh, rồi học nhiều thứ khác…. 

Thế nhưng giữa tột cùng của sự chán nản thì một tin vui bất ngờ lại đến với anh: cái án 5 năm được rút xuống thành 2,5 năm, và thế là anh lại sáng bừng khả năng quay lại. Thực tế thì sau đó anh đã quay lại, nhưng không phải trong màu áo Thể Công, mà là trong màu áo Bình Dương – nơi có “bố” Hải (HLV Lê Thụy Hải), người mà anh coi như người cha tinh thần của mình. Chính “bố” Hải và chính cái không khí mới ở mảnh đất phương Nam đã phục sinh đôi chân anh. Và thế là ở trên sân, sau hơn 2 năm mất hút, người hâm mộ bắt đầu được nhìn lại một Vũ Như Thành tinh ranh trong mỗi pha cắt bóng, và láu lỉnh, sáng tạo trong mỗi pha phát động tấn công.

Sự trở lại hoàn hảo tới mức anh đã bất ngờ được gọi vào ĐTQG, và người gọi anh lại chính là HLV Alfred Riedl – người mà ngày trước đã từng thẳng tay loại anh và không thèm quay lại nhìn khi anh cúi chào từ biệt. Cá nhân tôi vẫn nhớ cái buổi sáng 24/9/2006 ấy, khi anh lần đầu tiên trở lại sân tập Nhổn và gặp lại “cố nhân” Riedl. Hôm ấy trông anh rụt rè, ngượng nghịu trong chiếc áo số 7, dù cho trước đó, ông Riedl đã nói rẩt rõ với các phóng viên báo chí: “Tôi đã bắt tay Như Thành, và đã bỏ qua chuyện ngày xưa”. Phải tới Capitap Cup, rồi AFF Cup thì cái tâm trạng ngượng nghịu của một “tội đồ trở lại”  mới hoàn toàn mất đi. Và rồi 1 năm sau đó, khi cùng ĐTVN của HLV Calisto vô địch AFF Cup 2008  thì - anh Vũ Như Thành đã chính thức ghi danh mình trong lòng ĐT.

Tính đến lúc đó phải nói là bức tranh đời của anh đã được làm lại và được tô vẽ với những sắc màu không thể xán lạn hơn. Ở cấp độ CLB, anh chuyển từ Bình Dương về Ninh Bình với một cái giá chuyển nhượng kỷ lục, nhiều người thèm muốn. Ở cấp độ ĐTQG, anh là “đứa con cưng” của HLV Calisto, là một nhân vật không thể thiếu trong hệ thống phòng ngự của ĐT. Còn ở ngoài đời, anh có một cô người yêu chân dài, xinh đẹp – một cô gái có thể làm thiêu trụi mọi ánh mắt của không chỉ những kẻ si tình. Cuộc đời một cầu thủ còn gì rực rỡ hơn thế nữa?

Ấy thế nhưng lại một lần nữa, trên chính cái đỉnh cao chói lọi của tiền bạc và danh tiếng, anh lại bất ngờ tạo ra những điều tiếng không hay. Đầu tiên là những điều tiếng về việc anh đã chơi không cố gắng trong trận Việt Nam thua Philippines 0-2 tại AFF Cup 2010 trên sân Mỹ Đình. Điều tiếng ấy lớn đến mức 24 giờ sau trận đấu, ông Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ đã gọi anh lên phòng riêng để “tâm sự chú cháu” rất nhiều điều. Trong lần tâm sự ấy, anh đã khóc – những giọt nước mắt hiếm hoi của một người đàn ông trải đời như anh. Và tất nhiên, cùng với những giọt nước mắt là một lời cam kết: “Chú đừng nghi ngờ cháu. Cháu đã chơi hết sức mình rồi”.

Nghe anh nói thế, ông Chủ tịch gật đầu, nhưng trong một lần tâm sự với tôi, ông Chủ tịch cũng không ngại chia sẻ rằng: “Thú thật, mình đã nhìn thấy rất nhiều các cầu thủ khóc lóc rồi…”. Không hiểu ẩn ý của ông Chủ tịch sau câu trả lời là gì, nhưng có một sự thật là năm nay, khi ĐTQG tập trung cho vòng loại World Cup 2014 thì Vũ Như Thành đã không có tên, cho dù về chuyên môn, ai cũng hiểu anh là trung vệ số 1 Việt Nam bây giờ. 

Mất suất trên ĐT, anh đồng thời cũng  “mất tích” luôn ở đội bóng chủ quản Ninh Bình. Sự mất tích khiến cho chính ông GĐĐH Ninh Bình đã phải đặt ra câu hỏi: “Có phải Như Thành cá độ bóng đá quốc tế nhiều quá, nợ nần nhiều quá, nên phải trốn nợ hay không?”.  Sau một thời gian “mất tích” đủ dài thì rốt cuộc anh cũng đã xuất hiện, thừa nhận quả đúng là mình có chơi độ các trận bóng đá quốc tế, nhưng tuyệt nhiên không phải mất tích vì… trốn nợ.

Sự thật có thể đúng như anh nói, nhưng lại cũng có một sự thật khác: Sau tất cả những gì đã diễn ra, giờ thì Ninh Bình “ngại” anh, rất nhiều đội bóng khác cũng “ngại” anh, và không loại trừ khả năng một cầu thủ vừa nổi tiếng vừa tai tiếng như anh rồi sẽ phải đứng giữa… ngã ba đường…

Đã một lần có tất cả, nhưng mất tất cả, rồi lại có tất cả, và bây giờ lại mất tất cả - cuộc đời anh cứ như một chiếc xe lênh đênh trên những con đường đèo, lúc rồ ga vút lên đỉnh, lúc tuột phanh lao xuống dốc một cách thất thường như thế đấy!

Niềm tin cuối cùng của cuộc đời cầu thủ

Ở giữa con dốc cuộc đời, anh quyết định gọi điện cho HLV trưởng CLB Hà Nội Nguyễn Thành Vinh – một người thầy cũ của mình ở ĐT U.23 QG ngày trước. Anh bảo, sau quá nhiều thăng trầm của cuộc sống, giờ anh đã biết mình phải làm gì. Và anh bảo ở cái tuổi ngoài 30 không còn trẻ trung gì nữa, giờ anh đã tính tới chuyện lấy vợ, và sống một cuộc sống ổn định ở ngay chính mảnh đất Hà Nội này – nơi anh đã từng vấp ngã.

Ông Vinh gật đầu, nhưng đã cẩn thận đề nghị anh viết một bản cam kết phải chơi bóng  thật sự hết mình, trong sạch ở đội bóng của ông. Những ngày này, khi đã hội quân với đội bóng mới, khi đang sống một “cuộc sống mới” – giản dị, thầm lặng hơn, nhưng cũng ý nghĩa, tích cực hơn thì anh đang cố gắng làm tất cả để chứng tỏ rằng mình thực sự đã thay đổi rồi. Ông Vinh nhận xét: “Sau này chưa biết thế nào, chứ kể từ khi về đội, Như Thành tập luyện, sinh hoạt cực kỳ nền nếp…”. Rồi ông nói thêm: “Tôi tin là mình sẽ cảm hóa được Như Thành!”.

Đừng để cho niềm tin cuối cùng – cái sắc màu hy vọng cuối cùng trong bức tranh đời của một cầu thủ lại một lần nữa bị chà đạp bởi đôi chân và những hành trình bí ẩn của chính mình, Như Thành nhé!

Như Thành rồi sẽ trở thành “bản sao” của HLV Lê Thụy Hải?

Biết rằng mình đã bước sang đoạn cuối của cuộc đời cầu thủ, Vũ Như Thành đã tham gia những lớp học làm HLV với mong muốn trở thành một HLV bóng đá sau này. Với một cuộc đời cầu thủ lên dốc xuống ghềnh, với việc trải qua gần như tất cả những cảm giác mãnh liệt khác nhau của một cầu thủ đá bóng ở Việt Nam: từ tột cùng vinh hoa đến tận cùng cay đắng, Vũ Như Thành hứa hẹn sẽ trở thành một HLV “hiểu” cầu thủ và có nhiều chiêu, nhiều cách “trị” cầu thủ giống HLV lão làng Lê Thụy Hải – người cũng đã rất gần gũi với Vũ Như Thành.

Ở Việt Nam xưa nay, vấn đề “lý lịch của những ông thầy” từng bị nhìn nhận như một lực cản trong công tác huấn luyện, tuy nhiên những gì đã và đang diễn ra với những ông thầy 7X như Lê Huỳnh Đức, Nguyễn Hữu Thắng lại cho thấy đó không hẳn là một rào cản khó vượt qua.

Phan Đăng

Liên quan đến vụ đưa gần 300 tấn thịt lợn nhiễm dịch tả châu Phi vào một số công ty cung cấp thực phẩm, vào bếp ăn công nghiệp và một số trường tiểu học và mầm non ở Hà Nội và Bắc Ninh, Đội 7, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an TP Hà Nội đã làm rõ hành vi tiếp tay, bảo kê, lợi dụng chức vụ đặc biệt nghiêm trọng của một số cán bộ kiểm dịch; đồng thời, thu giữ được cuốn sổ tay ghi chép việc ăn chia của các đối tượng.

Với vỏ bọc hào nhoáng là những doanh nghiệp lớn, tưởng chừng hoạt động hợp pháp nhưng thực chất các đối tượng tội phạm hình sự cộm cán đã âm thầm cài cắm, thao túng và thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật tinh vi, nguy hiểm. Việc nhận diện đúng, bóc tách trúng và triệt phá tận gốc tội phạm hình sự núp bóng doanh nghiệp trở thành một trong những thách thức cam go đối với lực lượng Công an.

Thông tin từ Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH Công an tỉnh Khánh Hòa trưa nay (1/4) cho biết, cán bộ, chiến sĩ đơn vị này đã dập tắt đám cháy xe khách giường nằm đang dừng trên đường nội bộ tại Tổ hợp khách sạn và căn hộ cao cấp Mường Thanh Khánh Hòa ở 04 Trần Phú, phường Nha Trang.

Sáng 1/4, ông Hồ Phương, Giám đốc Trung tâm Quản lý và Điều hành giao thông công cộng thành phố Hà Nội cho biết, từ hôm nay thông qua hình thức đấu thầu, Hà Nội đã đưa vào vận hành 10 tuyến xe buýt điện với tổng số 288 phương tiện, đánh dấu bước tiến quan trọng trong lộ trình phát triển giao thông công cộng xanh.

Sau hai ngày TAND TP Hà Nội xét xử sơ thẩm vụ án xảy ra ở Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (cũ), Công ty Hoàng Dân và các đơn vị liên quan, sáng1/4, đại diện Viện kiểm sát thực hành quyền công tố tại phiên tòa đã nêu quan điểm giải quyết vụ án và đề nghị mức án đối với các bị cáo.

Bộ Giáo dục và Đào tạo (GDĐT) vừa công bố dự thảo Nghị định quy định về miễn phí sách giáo khoa (SGK) giáo dục phổ thông và lộ trình miễn học phí, giáo trình môn học Giáo dục quốc phòng và an ninh (GDQPAN) tại cơ sở giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp trên Cổng thông tin điện tử của Bộ để lấy ý kiến góp ý theo quy định.

Sáng 1/4, TAND TP Hồ Chí Minh mở phiên tòa xét xử vụ án lừa đảo chiếm đoạt tài sản vi phạm vi phạm quy định về hoạt động ngân hàng gây thiệt hại nghiêm trọng cho một ngân hàng do bà Hứa Thị Phấn (đã chết) và các đồng phạm thực hiện.

Dự báo ranh mặn 4‰ ảnh hưởng sâu nhất trên các cửa sông Cửu Long xuất hiện vào các kỳ triều cường, từ ngày 1 đến ngày 4/4 và từ ngày 15 đến ngày 18/4. Các tỉnh, thành Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đã chủ động triển khai nhiều giải pháp nhằm đảm bảo nguồn nước phục vụ sinh hoạt và sản xuất.

4 năm trước, cầu mây Việt Nam có lần đầu tiên giành huy chương vàng (HCV) ASIAD sau 17 năm chờ đợi. Và với những gì đã thể thiện, đây nhiều khả năng tiếp tục là môn thể thao mang về thành tích ấn tượng cho thể thao nước nhà ở kỳ Á vận hội diễn ra tại Nhật Bản vào tháng 9 tới.

Làm việc tự do (freelance) đang trở thành lựa chọn ngày càng phổ biến của người trẻ, như một cách thoát khỏi những khuôn khổ công việc truyền thống. Tuy nhiên, khi không còn hệ thống đứng phía sau, “tự do” cũng đồng nghĩa với việc mọi áp lực từ thu nhập đến sự ổn định đều dồn về phía cá nhân.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文