Bản lĩnh người quản giáo xứ Nghệ

00:43 22/08/2015
Sinh năm 1962, quê xã Thanh Hoà, huyện Thanh Chương, Nghệ An, Thiếu tá Trần Công Tĩnh học Trường Hạ sỹ quan Cảnh sát 6 (ở Quán Triều, Bắc Thái, nay là Trung cấp CSND VI), năm 1979 tốt nghiệp ra trường thì được phân công về Trại giam số 6 và công tác ở đó cho đến nay đã 36 năm.

Đến Trại giam số 6 – Bộ Công an công tác, tôi bị ấn tượng bởi khuôn viên đẹp hao hao công viên hoặc một khu nghỉ dưỡng nào đó, hơn là nơi giam giữ phạm nhân. Mỗi một phân trại có màu sắc riêng, nếu phân trại số 1 ở khu trung tâm với kiến trúc hiện đại, biệt thự giữa hồ nước trong vắt, cây cầu uốn cong, có tượng đài, tiểu cảnh... thì phân trại số 3 lại hài hoà với những hàng cây xanh mướt, nhiều bức tượng hình thù phong phú, sinh động. Ít ai biết rằng, để phân trại số 3 có được cơ sở vật chất như ngày hôm nay, những quản giáo “lão làng” như Thiếu tá Trần Công Tĩnh đã phải đổ mồ hôi, góp công góp sức gây dựng từ những ngày đầu tiên...

Sinh năm 1962, quê xã Thanh Hoà, huyện Thanh Chương, Nghệ An, Thiếu tá Trần Công Tĩnh học Trường Hạ sỹ quan Cảnh sát 6 (ở Quán Triều, Bắc Thái, nay là Trung cấp CSND VI), năm 1979 tốt nghiệp ra trường thì được phân công về Trại giam số 6 và công tác ở đó cho đến nay đã 36 năm. Năm 1997, anh được đơn vị điều động lên phân trại số 3 công tác – nơi được mệnh danh là vùng sơn cước, xa xôi hẻo lánh. 

“Lúc đó ở đây hoang vu lắm, đường sá lầy lội, cách trung tâm trại 7km nhưng xe cộ không đi lại được vì chưa có đường và toàn bùn lầy, chỉ có thể cuốc bộ. Đó là chưa kể thú rừng còn kéo bầy về sinh sống, điện lưới chưa có, chúng tôi chỉ sinh hoạt bằng đèn dầu…” - anh kể. 

Thiếu tá Trần Công Tĩnh hướng dẫn phạm nhân Trại giam số 6 lao động, học nghề.

Thế rồi dưới sự dẫn dắt của Ban Giám thị, anh cùng đồng đội “vỡ hoang” mảnh đất phân trại số 3, bắt tay vào trồng rừng, phủ xanh đất trống, đồi núi trọc theo dự án 327 của Nhà nước, chăn nuôi gia súc, gia cầm… Đến nay, mảnh đất hoang vu ngày nào cơ bản được đầu tư các hạng mục công trình quy mô với hàng trăm cán bộ, chiến sỹ và giam giữ hàng nghìn phạm nhân nhưng Thiếu tá Trần Công Tĩnh vẫn không thể quên những giây phút của buổi ban đầu sơ khai ấy…

Quá trình công tác ở trại, anh được phân công nhiều nhiệm vụ khác nhau, từ trung đội trưởng cảnh sát bảo vệ, cán bộ giáo dục, cán bộ trực trại, cán bộ quản giáo… nhưng thời gian làm quản giáo quản lý, giáo dục cải tạo đội phạm nhân nhiều hơn cả. Công việc của một quản giáo lúc nào cũng phức tạp, số phạm nhân có nhiều tiền án, tiền sự, phạm nhân có mức án cao, mắc bệnh xã hội… thường bất cần bởi không có cơ hội để giảm án, đặc xá, họ không tuân thủ mệnh lệnh cán bộ, khước từ cải tạo, chống đối quyết liệt… Tuy nhiên số phạm nhân ấy khi gặp quản giáo Tĩnh thường “mất điện”, dù ban đầu có hung hăng đến đâu. 

“Cán bộ quản giáo tác phong đứng đắn, lịch sự, tuỳ từng loại đối tượng mà cứng rắn, dứt khoát hay mềm dẻo, quan trọng là đi sâu tâm lý của phạm nhân để có đối sách hợp lý. Trong đó mình phải lấy giáo dục làm gốc, bởi như Bác Hồ đã từng dạy, “hiền dữ đâu phải là tính sẵn, phần nhiều do giáo dục mà nên”…” – Thiếu tá Trần Công Tĩnh lý giải. 

Có thể, thấm nhuần tư tưởng của Người và có cách vận dụng hợp lý nên đội phạm nhân do anh phụ trách đạt rất nhiều thành tích về cải tạo trong các kỳ tổng kết phong trào thi đua chấp hành án phạt tù, được Ban Giám thị biểu dương, khen thưởng. Đặc biệt, mỗi tháng đội phải hoàn thành chỉ tiêu khâu 1.000 quả bóng nhưng thực tế họ luôn khâu được trên dưới 1.500 quả, vượt chỉ tiêu 50%... 

Anh còn nhớ phạm nhân tên M.A. quê Hà Nội, bị kết án 17 năm do phạm tội về ma tuý lúc mới đến phân trại số 3 luôn có tư tưởng chống đối, không chấp hành nội quy. Kiên trì tìm gặp riêng phạm nhân này, từ từ thuyết phục, không phải là chuyện “ngày một ngày hai”, không giáo điều, lý thuyết suông, anh tâm sự thẳng những vấn đề thực tế trong cuộc sống. Dần dần M.A, hiểu ra, chấp nhận cải tạo, chấp hành nội quy lao động, học nghề. 

Ngày mãn hạn tù về với gia đình, phạm nhân này đã ôm anh khóc và nói rằng: “Nhờ cán bộ cứng rắn, động viên, uốn nắn nên tôi mới có ngày hôm nay, còn nếu không có khi giờ này tôi đang ở trong trại, hoặc thậm chí là phạm tội mới…”.

Năm 2000, Thiếu tá Tĩnh nộp đơn xin phép Ban Giám thị đi học đại học hệ tại chức tại Trại giam Thanh Phong (Thanh Hoá) để nâng cao trình độ và được đồng ý, thế nhưng không lâu sau anh đành bỏ dở. 

“Vợ tôi sinh cháu thứ hai bị bệnh não bẩm sinh, càng lớn thì bệnh càng nặng. Trong khi vợ không nghề nghiệp, con càng lớn càng quấy khóc, tôi phải trở về đơn vị công tác để bên cạnh giúp đỡ, hỗ trợ vợ nuôi dạy con cái. Khổ nỗi khi con bệnh, vợ tôi cũng đổ bệnh, phải đưa đi bệnh viện cấp cứu, nhiều lần tưởng chừng như không qua khỏi…”- mắt anh rơm rớm kể về quãng thời gian bao gian khổ bủa vây. 

Hiện giờ cũng vậy, vợ ốm đau không đi chợ được, anh như người mẹ thứ hai, vừa đi chợ nấu ăn, vừa lo sinh hoạt cho vợ cho con. Con ăn ngủ thất thường, anh cũng “đổi lịch” theo cháu, lúc nào con thức thì anh cũng thức, con chưa ngủ bố chưa ngủ bởi mẹ đâu có đủ sức bế ẵm, ru con ngủ…

Thiếu tá Tĩnh cho rằng, cán bộ quản giáo là người tiếp xúc thường xuyên với phạm nhân, trong đó có nhiều phạm nhân dùng thủ đoạn tinh vi để mua chuộc, gài bẫy cán bộ, thậm chí là “ra điều kiện”, đút lót... Trong hoàn cảnh ấy, chỉ cần một chút bất cẩn “tặc lưỡi”, người quản giáo sẽ dễ bị sơ sẩy, hoặc ít ra là mất đi sự nể trọng ở phạm nhân. 

“Tôi từng gặp phạm nhân như vậy, nhưng tôi cũng thể hiện quan điểm rõ ràng với họ rằng, tôi không lấy điếu thuốc, gói quà làm thước đo cải tạo của các anh và cũng không lấy vận mệnh chính trị của mình để đánh đổi tiền bạc của phạm nhân” - anh nói. 

Vợ và con trai bệnh tật hiểm nghèo nhưng bù lại người con gái đầu của anh học rất giỏi, tốt nghiệp Học viện CSND về công tác ở Công an huyện Thanh Chương, tiếp bước người cha cống hiến cho ngành. Đó là nguồn động viên lớn lao cho gia đình, đồng thời là động lực để anh phấn đấu, vượt mọi gian khó…

Quỳnh Vinh

Trong ngày 20/2 (mùng 4 Tết Bính Ngọ), người dân từ các tỉnh đã dần quay trở lại Thủ đô sớm song tình hình giao thông tại Hà Nội và các cửa ngõ được ghi nhận là khá thuận lợi và thông suốt, không xảy ra ùn tắc nghiêm trọng kéo dài như những năm trước.

Khi sắc xuân bắt đầu lan tỏa trên từng con phố, cũng là lúc nền kinh tế Việt Nam khép lại một năm với nhiều dấu ấn đáng nhớ. Năm 2025 trôi qua trong bối cảnh thế giới đầy biến động, nhưng cũng là năm Việt Nam ghi tên mình đậm nét hơn trên bản đồ thương mại toàn cầu, bằng những con số xuất khẩu (XK) kỷ lục và sự trưởng thành rõ rệt của thương hiệu “Made in Vietnam”.

Ngày 20/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch Chùa Hương 2026 thông báo hoàn trả tiền đã đặt mua vé thắng cảnh từ 00h ngày 20 đến 24h ngày 22/2 qua các hình thức trực tiếp và trực tuyến. Ban tổ chức cũng thực hiện miễn phí gửi xe ô tô các loại tại các bến xe do Ban tổ chức quản lý.

Sau khi ăn trứng cá rồng - một loại cá cảnh, 13 người ở Thanh Hóa nhập viện với triệu chứng đau bụng, nôn, tiêu chảy nghi ngộ độc. Bộ Y tế yêu cầu khẩn trương điều tra làm rõ.

Sau ba ngày đầu năm, thị trường hàng hóa cả nước trong ngày Mùng 4 Tết Bính Ngọ 2026 đã dần hoạt động trở lại. Nguồn cung được tăng cường, hệ thống phân phối mở cửa đồng loạt, sức mua ở mức vừa phải nên giá cả nhìn chung ổn định, không có biến động bất thường.

Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, người dân khắp cả nước nô nức rủ nhau đi lễ. Trong các điểm đến tâm linh trên địa bàn Thủ đô Hà Nội, Phủ Tây Hồ luôn là một trong những nơi thu hút rất đông đảo người dân về dâng hương, làm lễ đầu năm.

Khoảng 4h sáng ngày 20/2, sau 3 giờ tích cực tìm kiếm, Công an xã Tây Yên Tử và Tổ bảo vệ Công ty Dịch vụ Tây Yên Tử đã nhanh chóng tìm kiếm, đưa 4 du khách bị lạc trong rừng khi tham quan Khu du lịch tâm linh – sinh thái Tây Yên Tử, thuộc xã Tây Yên Tử, tỉnh Bắc Ninh về nơi an toàn.

Khi những cành đào trước ngõ vừa hé nụ, khói hương trầm ngày Tết còn vương trong sương sớm, thì ở nhiều trụ sở Công an trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, một ca trực mới đã bắt đầu. Không pháo hoa, không tiếng chúc Tết rộn ràng, thay vào đó là ánh đèn phòng làm việc xuyên Tết, là tiếng bàn phím gõ nhịp đều đều, là những dòng dữ liệu dân cư được cập nhật chính xác đến từng chi tiết. Với lực lượng Công an Thanh Hóa, Tết không chỉ là thời khắc sum vầy, mà còn là “thời gian vàng” để tăng tốc, hoàn thiện mục tiêu chuyển đổi số, bảo đảm quyền lợi thiết thực nhất cho nhân dân.

Ngoại hình “chuẩn người mẫu”, bộ vest đen lịch sự, cặp kính đen cùng phong cách đầy… lãng tử khi xuất hiện cùng dàn xe chuyên dụng của lực lượng Cảnh vệ CAND khiến Trung uý Phùng Thế Văn trở thành hiện tượng đặc biệt được quan tâm trong dịp đại lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (A80). Nhưng có lẽ, đến thời điểm hiện tại, vẫn ít người biết tường tận về người lính đặc nhiệm trẻ vẫn được cộng đồng mạng, nhất là người trẻ ví von là “soái ca Cảnh vệ” A80 này.

Chỉ trong 6 ngày (từ ngày 27 Tết đến mùng 3 Tết), qua công tác tuần tra, kiểm soát; lực lượng chức năng đã phát hiện, lập biên bản 717 trường hợp vi phạm, tạm giữ 261 phương tiện. Các trường hợp phần lớn vi phạm liên quan đến các lỗi: nồng độ cồn, tốc độ, chở hàng quá khổ, quá tải và các lỗi tiềm ẩn nguy cơ cao gây TNGT.

Những ngày Tết cổ truyền hầu như ai cũng mong được trở về bên gia đình, quây quần trong hơi ấm sum vầy nhưng với người chiến sĩ mang sắc phục Công an nhân dân ở xã Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hoá lại là thời điểm gác lại niềm riêng để bảo đảm an ninh trật tự (ANTT). Với họ, mùa xuân chỉ thật sự trọn vẹn khi từng con ngõ bình yên, từng mái nhà an vui; khi không còn những tiếng thở dài, lo âu trong khoảnh khắc giao mùa…

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文