Con cóc có là… cậu ông giời!

07:20 16/05/2020
Tại sao một con vật nhỏ bé xấu xí, sần sùi đúng nghĩa “cóc cáy” thường sống nơi xó bếp ẩm thấp hay nơi tối tăm hôi hám hoặc bụi cây gốc dứa ngoài vườn... lại được kính trọng là “cậu ông giời”? Đấy là trong thần thoại, truyền thuyết nửa hư nửa thực. Nhưng cả trong nghệ thuật hội họa sang trọng, hàn lâm (tranh Đông Hồ) cũng có một hình tượng chú bé xinh xắn, dĩnh ngộ ôm con cóc tía?

Trong tín ngưỡng thì con cóc còn được coi là biểu tượng của sự giàu có, vương giả khi nhiều gia đình, nhất là những hiệu buôn có tượng con cóc thật to ngậm đồng tiền và gọi một cách kính trọng là “Thiềm thừ”. Lại có người còn kính cẩn thắp hương trước tượng cóc! Hình tượng cóc còn có trên nắp thạp đồng Đào Thịnh, trống đồng Đông Sơn, trên những bức chạm gỗ ở những ngôi chùa cổ...

Còn trong đời sống tâm linh, nhiều nơi có tục “yểm” một con cóc còn sống xuống mộ người mới chết. Ông thầy cúng này bảo để cóc đưa linh hồn người chết lên với... giời, vì “cóc là cậu ông giời”. “Giời” mà không nhận hoặc rẻ rúng “hồn”, cóc sẽ cắn một phát là “giời” chết tươi!

Ông thầy cúng kia bảo có cóc thì “ma cũ” sợ không dám bắt nạt “ma mới”. Vì “giời” còn phải sợ cóc cơ mà!... Chả biết ông nào đúng nhưng người nhà cứ phải tìm bằng được một con cóc, dù sợ hãi hoặc khó tìm. Biết được điều ấy thầy cúng dặn trước đừng nói với ai là tìm bắt cóc còn đã nói ra mồm thì rất khó tìm. Quả đúng thế thật!

Tranh “Nhân Nghĩa”.

Nhưng ngay ở thành phố văn minh hôm nay người ta vẫn nghe thấy tiếng rao bán cóc. Có nhiều người mua về làm “ruốc” cho trẻ con ăn. Cũng chẳng phiền toái gì vì người bán làm luôn tại nhà. Quả thực, không biết có phải vì được ăn “ruốc” cóc hay không mà có đứa vốn đang sài đẹn mà phổng phao hẳn lên...

Thì ra con cóc không chỉ là một mã văn hóa mà còn là món ăn bổ. Nhưng trước hết nó là bạn của nhà nông, gần gũi với nông dân, ăn sâu bọ hại cây trồng giúp nông dân. Lam lũ như nông dân. Trẻ con nhà quê thời trước đều thấy đang cơn mưa rào như trút nước thì những chú cóc, đủ cỡ to có nhỏ có, có cả những con cóc cụ lặc lè nhảy ra vồ mối để ăn. Hiền lành, lương thiện như nông dân.

Chẳng bao giờ thấy cóc bắt nạt con nào, cứ nhẫn nhịn một mình lang thang. Con vật khác chẳng sợ nhưng cũng có gì đấy tỏ ra kính trọng cóc, dù đó là chú gà trống oai vệ, là chú chó tinh ranh... Chưa đủ dữ liệu để khái quát cóc là biểu tượng cho người nông dân nhưng rõ ràng đây là con vật khá đặc biệt trong đời sống thôn quê thuở xưa.

Lại có thành ngữ “Gan cóc tía” chỉ sự gan góc, lì lợm, dám đương đầu với thế lực lớn hơn. Thành ngữ này là sự minh họa cho một truyện ngụ ngôn cùng tên. Truyện rằng có chú cóc tía nọ rất ghét cọp hay bắt nạt kẻ khác bèn nghĩ kế trị cọp. Một hôm gặp cọp, cóc bảo “Tao là cậu ông giời. Mi phải nghe tao nếu không tao bảo giời quật chết".

Cọp hồ nghi đòi thử tài chạy nhanh. Khi bắt đầu chạy cóc ngoạm chặt vào đuôi cọp, đến đích cọp vẫy đuôi thì cóc đã ở trước mặt. Cọp kinh ngạc bỏ chạy. Gặp khỉ, cọp kể sự tình. Khỉ bảo cột khỉ lên lưng cọp cùng đến chỗ cóc. Thấy thế cóc bèn quát lên sao mang mồi đến chậm đến nỗi phải vừa ăn thịt một con cọp khác. Nói xong cóc rẩu miệng vẫn còn một túm lông cọp. Kinh sợ tột độ, cọp bỏ chạy thục mạng đến nỗi khỉ chết nhăn răng trên lưng. Từ đấy cọp và khỉ rất sợ cóc...

Tại sao con cóc phong thủy (thiềm thừ) lại chỉ có ba chân. Truyện “Sự tích con thiềm thừ” khá thú vị: Có con cóc tu luyện ngàn năm đã thành tinh, phép thuật cao cường thường quấy nhiễu, làm hại dân lành. Triều đình sai binh hùng tướng mạnh diệt trừ tinh cóc nhưng bị nó hoá phép làm trời nghiêng đất lở, cây đổ rừng cháy, âm binh từ dưới đất kéo lên đông như kiến. Tinh cóc còn kéo quân về tận kinh đô uy hiếp triều đình. Vua vội lập đàn khẩn cầu Ngọc Hoàng cứu giúp.

Ngọc Hoàng sai tiên ông Lưu Hải xuống trần hàng phục yêu quái. Tiên ông tung sợi dây ngũ sắc trói chặt bốn chân tinh cóc. Nó giẫy giụa nên bị sợi dây thít chặt đến nỗi một chân bị đứt lìa. Tinh cóc đành cúi đầu xin hàng rồi trở thành đệ tử của tiên ông thành tâm sám hối chuộc tội. Từ đó nó làm nhiệm vụ giải trừ hung khí, biến nguy thành an, cứu giúp dân lành.

Dần dần cóc trở thành biểu tượng Lưỡng Nghi, lưng cõng chòm sao Bắc Đẩu, miệng ngậm đồng tiền, hai bên mình có hai xâu tiền, chân đạp trên lớp tiền hoặc bao tiền với ý nghĩa mang lại tài lộc, bình an, may mắn cho gia chủ. Dân gian gọi là “thiềm thừ” và đặt tại ban thờ Thần Tài, Thổ Địa, để cầu mong tài lộc.

Vì lấy vợ rất tốn kém và quá khó khăn nên học trò nghèo ngày xưa rất thích đọc truyện cổ tích “Lấy vợ cóc”. Cũng không loại trừ truyện này do chính các chàng viết ra hoặc nhuận sắc thêm cho ly kỳ. Truyện kể chàng học trò gặp cóc vốn là con gái vợ chồng phú ông rồi mê mà lấy cóc làm vợ. Đám học trò chế giễu bằng cách tổ chức cuộc thi mỗi trò phải để vợ dọn mâm cỗ cho thầy chấm. Chỉ trong chớp mắt, cóc mời các cô tiên làm hộ với bao món sơn hào hải vị thơm phưng phức.

Minh họa truyện cổ tích “Cóc kiện trời”.

Thua cuộc, đám trò bàn nghĩ ra kế thi may quần áo cho thầy. Cóc bèn biến thành một con ruồi bay theo chồng bám vào cổ áo thầy để lấy số đo... Cuối cùng là thi vợ đẹp. Lúc này cóc phải hiện nguyên hình là cô tiên... Đám học trò chỉ còn biết nuốt nước bọt mà thầm ghen tỵ với người bạn nghèo!

Môtip người đội lốt vật hay lấy vợ là con vật vốn rất phổ biến trong cổ tích châu Á. Vì đơn giản đó là những con vật gần gũi, thân thuộc nên dân gian mượn chúng làm hình tượng văn chương để gửi gắm khát vọng của mình về tình thương loài vật, nhắn nhủ ở hiền gặp lành, con người phải biết thương yêu, tôn trọng, trân trọng các chúng sinh.

Hơn nữa con vật còn dự báo thời tiết cho người nông dân như ếch, nhái, cóc nghiến răng hay kêu ran là sắp mưa... Mà làm ruộng, nhất là lúa nước rất cần nước nên các con vật ấy trở thành vật linh để rồi bước vào thế giới tín ngưỡng của con người thành một chủ đề riêng: tín ngưỡng thờ động vật. Ngày nay “phê bình sinh thái” (xuất xứ từ phương Tây đã và đang “nhập cảng” vào Việt Nam) kêu gọi con người quay trở về với thiên nhiên thân thuộc với muôn loài... Thực ra thì những điều ấy đã có trong tín ngưỡng cổ xưa này!

Tất nhiên phải kể đến câu chuyện “Cóc kiện trời” ai cũng biết. Con cóc ở đây có đầy đủ phẩm chất cần thiết của một “trang nam nhi” làm cuộc “cách mạng”: khả năng tập hợp lực lượng (cọp, cua, gấu, sói...); có ý chí (lên tận giời); có tấm lòng nhân hậu thủy chung (thương người vì không có mưa để làm ăn); có năng lực chỉ huy (tổ chức dàn quân đâu ra đấy); dũng cảm (dám chống lại “giời”); thông minh (tìm ra điểm yếu của đối phương)... Đúng như một thành ngữ người Việt “Oai như cóc”! Đến đây ta hiểu thêm vì sao trong tranh Đông Hồ bức tranh đứa trẻ ôm cóc lại được tên là “Nhân Nghĩa”. Đó là lời cầu chúc, là khát vọng, là ước mơ mong sao đứa trẻ có được những phẩm chất như... cóc! 

Nhìn ra các nước thì tùy vào điều kiện canh tác, sản xuất mà mỗi nơi loại nhân vật này là con cóc, là con ếch hoặc nhái như Miến-điện (Myanmar) có truyện “Nàng Nhái”. Pháp và Thổ Nhĩ Kỳ, Phần Lan, Ác-mê-nia… thì chung mô tip nhân vật Hoàng tử hoặc công tử con nhà giàu lấy vợ nhái. Đức có truyện “Hoàng tử lấy cóc”. Nước Nga có truyện “Công chúa ếch” nổi tiếng với nhân vật Hoàng tử cưới ếch làm vợ... Hầu hết các truyện đều có cốt giống nhau với các tình huống gặp gỡ, thử thách và cuối cùng sống hạnh phúc, giàu sang, phú quý.

Có hai nhóm ý nghĩa rất đáng lưu ý là chi tiết “đội lốt” và trở thành người vợ đẹp. Tại sao phải đội lốt con vật xấu xí, nhỏ bé, đáng thương như ếch, nhái, cóc... mà không phải các con vật đẹp đẽ khác. Trước hết đây là nguyên tắc kết cấu rất phổ biến của cổ tích là phân cực đối lập. Nhân vật cũng thường được xây dựng như vậy: cực tốt (Thạch Sanh, cô Tấm...), cực ác (Lý Thông, Cám); cực hiền lành tử tế (người em), cực tham lam (người anh – truyện “Cây khế”).

Trong loại hình nhân vật “đội lốt” này thì trước cực xấu, hèn hạ sau cực đẹp, vương giả. Đây còn là một quan niệm mỹ học: Không phải cứ xấu là đáng khinh, đáng chê, mà có khi đấy là ngọc là ngà... Thứ nữa là rất đề cao vai trò của hôn nhân, chỉ qua hôn nhân cóc nhái mới trở thành người đích thực, đúng nghĩa. Hôn nhân như cái cửa bằng vàng để nhân vật mở ra bước vào cuộc sống hạnh phúc mới! Cố nhiên, đấy là quan niệm của cổ tích!

Nguyễn Thanh Tú

Trong chương trình “Mãi mãi niềm tin theo Đảng” vào tối 16/1 – chương trình chính luận nghệ thuật chào mừng kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng, hướng tới Đại hội XIV của Đảng, ca sĩ Anh Tú tạo nhiều bất ngờ khi giới thiệu đến công chúng ca khúc mang tên “Thưa Đảng” do chính anh sáng tác.

Trước thềm trận bán kết Vòng chung kết U23 châu Á, cái tên U23 Trung Quốc mang đến nhiều suy ngẫm lẫn tò mò. Không hào nhoáng, không áp đảo về mặt thế trận, đội bóng trẻ đến từ Đông Á lại lặng lẽ tiến sâu bằng một con đường khác biệt: phòng ngự đến tận cùng và chắt chiu từng khoảnh khắc sinh tồn. Đó không phải là lối chơi hấp dẫn, nhưng lại là một bài toán thực sự hóc búa cho bất kỳ đối thủ nào, trong đó có U23 Việt Nam.

Giữa trùng khơi, trong nhịp sóng vỗ nơi đảo tiền tiêu của Tổ quốc, hơn 1.900 người dân cùng các lực lượng vũ trang trên đặc khu Thổ Châu (tỉnh An Giang) đang hân hoan, tin tưởng hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Đây không chỉ là sự kiện chính trị trọng đại của dân tộc mà còn mang theo bao mong muốn, kỳ vọng về một cuộc chuyển mình lịch sử cho Tổ quốc trong kỷ nguyên vươn mình.

Thực hiện cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm, bảo đảm an ninh, trật tự Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, Công an tỉnh Điện Biên vừa bắt 1 đối tượng, tang vật thu giữ 10 bánh ma túy.

Trong bối cảnh địa chính trị toàn cầu có những chuyển dịch phức tạp, Greenland giờ không chỉ là một hòn đảo tự trị băng giá xa xôi của Đan Mạch. Tổng thống Donald Trump gần đây thường xuyên khẳng định, Mỹ phải kiểm soát Greenland để chống lại mối đe dọa từ các đối thủ ở khu vực Bắc Cực. Đặc biệt, với sự xuất hiện của hệ thống Vòm Vàng và hệ thống vũ khí hiện đại, nhu cầu kiểm soát Greenland trở nên đặc biệt cấp thiết.

Trong không khí Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, đồng chí Nguyễn Hồng Thái, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh đã trả lời phỏng vấn các cơ quan báo chí trung ương và địa phương về tầm nhìn, mục tiêu và những định hướng lớn nhằm xây dựng Bắc Ninh phát triển nhanh, bền vững, hiện đại, giàu bản sắc; phấn đấu trở thành thành phố trực thuộc Trung ương trước năm 2030.

Những ngày gần đây, dư luận cả nước đặc biệt quan tâm đến thông tin báo chí phản ánh việc xuất hiện một ngôi nhà rường bằng gỗ dựng ngay trước cổng vào bửu thành của Lăng Hoàng thái hậu Từ Dụ, đồng thời một cổng gỗ dạng tam quan cũng được dựng ở khu vực phía ngoài Lăng vua Thiệu Trị. Cả hai công trình đều do Trung tâm Bảo tồn Di tích cố đô Huế cho xây dựng, với lý do “phục vụ hương khói, nghi lễ” và được thực hiện từ nguồn xã hội hóa.

Với 88 ca ghép gan cho bệnh nhi, Bệnh viện Nhi Trung ương hiện là đơn vị có số ca ghép gan nhi nhiều nhất tại Việt Nam, trong đó có những ca đòi hỏi kỹ thuật khó. Sau mỗi ca ghép thành công là một tương lai được viết lại, một cuộc đời được hồi sinh từ lòng nhân ái của người hiến và gia đình, cùng sự tận tâm, nỗ lực của các y bác sĩ. Ca ghép thứ 88 được thực hiện cuối năm 2025 là dấu mốc quan trọng đánh dấu lần đầu tiên Bệnh viện Nhi Trung ương thực hiện thành công ca ghép gan từ người hiến chết não cho bệnh nhi 3 tuổi bị teo đường mật bẩm sinh.

Ngày 18/1, Ban Quản lý dự án Chương trình phát triển các đô thị loại II (thuộc Sở Tài chính TP Huế) cho biết, đã ban hành quyết định xử phạt Công ty Cổ phần 479 Hòa Bình với tổng số tiền hơn 1,5 tỷ đồng do vi phạm tiến độ hợp đồng tại gói thầu số 28 nâng cấp, mở rộng cầu Vỹ Dạ và xây dựng tuyến đường 100m nối khu đô thị A-B thuộc khu đô thị An Vân Dương.

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文