Truyền kỳ - hoang đường… nhưng rất thật!

09:34 13/05/2022

Được lưu giữ trong dân gian, mang quan niệm và sức sống thô mộc mà khoẻ khoắn của người lao động rồi được các nhà Nho chép lại theo một quan niệm mới, nên đi vào văn bản thành văn các truyện truyền kỳ vừa là sản phẩm của mỹ học dân gian lành mạnh vừa có quan niệm khắt khe của mỹ học Nho gia. Do vậy, muốn làm sáng tỏ những giá trị mới mẻ, chúng cần được soi xét dưới ánh sáng của cả hai nguồn mỹ học này.

“Truyền kỳ mạn lục” có 20 truyện được Nguyễn Dữ ghi chép rộng rãi (mạn lục) những truyện lạ lưu truyền (truyền kỳ) để trở thành một “thiên cổ kỳ bút” của văn học trung đại Việt Nam. Tập truyện có trước “Liêu Trai chí dị” của Bồ Tùng Linh (1640-1715) hàng trăm năm. Dưới cái nhìn văn học so sánh và lý thuyết tiếp biến văn hoá hiện đại, nếu đào sâu chắc sẽ cho những luận giải thú vị về ảnh hưởng văn học giữa hai nước láng giềng đồng văn đồng chủng.

Tập truyện là tiếng cười hướng vào tầng lớp trên với đám vua quan, thần thánh, trí thức Nho học, lái buôn... Mượn cái kỳ lạ, hoang đường, kỳ ảo để cười nhằm mục đích giáo huấn, so với trước đó là việc ít có, cái độc đáo ở đây là hầu như các đối tượng đều bị “lộn trái” để người đọc nhìn rõ mà cảnh giác, lên án, tố cáo, rồi tránh xa.

“Chuyện người nghĩa phụ ở Khoái Châu” phê phán nhân vật Trọng Quỳ là học trò con nhà giầu nhưng quen nết “chơi bời lêu lổng”, vợ là Nhị Khanh hiền thục can gián nhưng cũng chỉ đỡ phần nào. Anh ta kết thân với người lái buôn tên là Đỗ Tam. Trọng Quỳ thích Đỗ có tiền nhiều. Đỗ thì ham Quỳ có vợ đẹp. “Những khi uống rượu với nhau rồi đánh bạc, Đỗ thường lấy lợi ra dử”. Cuối cùng vợ đẹp về tay Đỗ Tam còn Trọng Quỳ thì tay trắng.

Tiếng cười hướng đến ba đối tượng, một là thói “chơi bời phóng lãng”, những kẻ như vậy thì dù có học, có vợ đẹp, có cha mẹ giàu, sớm muộn cũng là kẻ tay trắng mà thôi. Trong khi đó cái tính “căn cốt” của con người phải là “tiết kiệm” và “giữ lễ”. Hai là lên án kẻ có tiền như lái buôn Đỗ Tam đểu cáng, gian giảo lừa gạt bạn để cướp vợ bạn. Ba là mỉa mai cái “kỷ cương” vô nhân đạo là người đàn bà nên cứ phải tuân thủ cái “tam tòng”, dù có tài năng, nhan sắc nhưng cũng chỉ là nô lệ, là “vật bảo đảm” cho thằng đàn ông, dù chẳng xứng đàn ông. Nhị Khanh là người phải như thế.

Lời bình cuối truyện, dù cố kìm nén nhưng cũng bật ra những tiếng rủa: “Than ôi, người con gái có ba đạo theo, theo chồng là một. Nàng Nhị Khanh chết, có quả là đã theo chồng không? Thưa rằng không… Trọng Quỳ thật là tuồng chó lợn. Muốn tề được nhà, phải trước tự sửa mình lấy chính, khiến cho không thẹn với vợ con, ấy là không thẹn với trời đất”. Lời rủa đau mà đúng như lưỡi dao cắt đi cái ung nhọt để cơ thể xã hội được khỏe mạnh. Tả cái xấu để tránh cái xấu không chỉ đóng góp về mặt nghệ thuật, cao hơn là đóng góp về giáo dục đạo lý!

Truyền thống văn học Việt Nam không coi trọng tình yêu nam nữ, nên ít có tình yêu đẹp được miêu tả. Đối tượng chính trong truyện tiếu lâm dân gian là chuyện trai gái, những bộ phận sinh dục, những hành vi tục tĩu… Ngay mối tình Kim Kiều của cụ Nguyễn Du đẹp thế mà vẫn có nhà Nho gọi đó là chuyện “tà dâm”, Kiều là “con đĩ”… Người ta nhìn chuyện tình yêu mang tính tiêu cực là “hoang dâm”, “tà dâm”, “dâm dục”, “đĩ thoã”… Có nguyên nhân chính là mỹ học Nho giáo chi phối sâu sắc đời sống văn hoá. Mà Nho giáo ghét chuyện yêu đương nên lái chuyện đó theo hướng lệch lạc, không đúng với bản chất thiêng liêng. “Truyền kỳ mạn lục” là một trường hợp lấy chuyện “tà dâm” để giáo dục, do vậy chúng bị “lộn trái” để “làm gương”.

“Chuyện kỳ ngộ ở trại Tây” kể chàng học trò Hà Nhân rủ rê hai ả nữ về nhà trọ rồi cợt nhả. Hai ả thẹn thò mà rằng: “Chúng em việc xuân chưa trải, nhụy thắm còn phong, chỉ e tình hoa run rẩy, tơ liễu điên cuồng, oán lục thẹn hồng, làm giảm thú phong lưu đi mất”. Thế nhưng đêm ấy họ vẫn “tắt đèn đi nằm. Tựa ngọc kề vàng, gối vừa xô đã khoát song hoa đào nghiêng ngả”. Mâu thuẫn giữa lời nói và hành động của hai nàng cho thấy họ quá dễ dãi. Còn Hà Nhân từ đó “tuy mượn tiếng du học, nhưng bút nghiên chí nản, son phấn tình nồng”. Cuối cùng ý mỉa mai mới bật ra, hai ả đó là hồn hoa đã thành tinh.

Lời bình tăng cường thêm màu sắc giáo huấn: “thanh lòng không bằng ít dục, dục nếu yên lặng thì lòng rỗng mà điều thiện sẽ vào, khí bằng phẳng mà cái lý sẽ thắng, tà quỷ còn đến quấy nhiễu làm sao được. Chàng họ Hà lòng trẻ có nhiều vật dục, cho nên loài kia mới thừa cơ quyến rũ”. Bài học ở đây là khuyên người ta phải giảm bớt “vật dục” đi, nếu không muốn bị “quyến rũ” bởi loài yêu ma!

Một cảnh Diêm Vương xử án trong "Truyền kỳ mạn lục".

“Chuyện nghiệp oan của Đào Thị” kể chuyện “tằng tịu” giữa nàng Hàn Than xinh đẹp, có tài mà lại lẳng lơ với “sư bác Vô Kỷ”: “Cõi dục đã gần, máy thiền dễ chạm, bèn cùng Vô Kỷ tư thông. Hai người đã yêu nhau, mê đắm say sưa, chẳng khác nào con bướm gặp xuân, trận mưa cửu hạn, chẳng còn để ý gì đến kinh kệ nữa. Hai người ham mê nhau quá, chỉ cốt cái thú vui sướng trước mắt”.

Kể ra, nếu Vô Kỷ không là nhà sư thì mối tình ấy chẳng có tội tình gì, đằng này Vô Kỷ là “sư bác” thì thật đáng cười. Nhưng như Lời bình kết tội thì nặng quá: “Gã Vô Kỷ kia, là một kẻ gian dâm, buông thói tà dục, chẳng những dối người lại còn dối Phật của hắn thờ nữa. Giá đem xử vào cái tội như vua Nguỵ giết bọn Sa môn ngày xưa thì hắn cũng không oan chút nào”. Tức phải bắt Vô Kỷ tội chết như vua Nguỵ ngày xưa nghe lời Thôi Hạo giết hết nhà sư (Sa môn) và đốt kinh huỷ tượng, vì một lần Thôi Hạo đến Trường An, vào một chùa nọ phát hiện có binh khí và đàn bà con gái bị giấu trong hầm kín.

Ám ảnh nhất là “Chuyện cây gạo” kể về kẻ “đa dục” Trình Trung Ngộ, một lái buôn giàu có ân ái mặn nồng với Nhị Khanh - một hồn ma. Trung Ngộ thấy chỗ quàn quan tài người chết lại cho đấy là “lâu đài lộng lẫy, có hương hoa ngạt ngào”. Cuối cùng Trung Ngộ chết, mà chết thảm thương, chết rồi hồn còn bị “sáu, bảy trăm lính đầu trâu” (tức quân binh âm phủ) gông trói dẫn đi trị tội. Thế là kẻ nào “đa dục”, “đa dâm” không những dễ mù quáng mà còn sẽ dễ bị chết, chết đến hai, ba lần.

Lời bình nhận xét “cái giống ma quỷ, tuy từ xưa không phải cái nạn đáng lo”, mà lo hơn là “những kẻ thất phu đa dục”. Ở đây là sự thống nhất của cả dân gian và nhà Nho, dân gian vốn ghét kẻ buôn “Thật thà cũng thể lái trâu”, Nho giáo cũng kỳ thị buôn bán vì coi “Nhất sĩ, nhì nông” nên nhân vật Trung Ngộ bị đả kích đau đớn. Ý nghĩa bật ra: với kẻ buôn đa dâm, đa dục lại có tiền thường mù quáng (không phân biệt nổi ma với người) nên phải chịu hậu quả lớn nhất. Dĩ nhiên truyện này không chỉ dành cho kẻ buôn mà tính phổ quát của nó hướng rộng rãi hơn, về tất cả…

Tiếng cười còn lộn trái sự giả dối núp dưới cái danh đáng trọng. “Chuyện cái chùa hoang ở huyện Đông Triều” châm biếm sâu sắc cái giả dối của những nơi, những kẻ mượn danh nhà Phật để làm nhiều điều dối trá. Bối cảnh câu chuyện ở “đời nhà Trần có những người cắt tóc làm tăng làm ni, nhiều gần bằng nửa số dân thường”. Gần chùa lại xảy ra nạn trộm cắp rất lạ. Đây là cảnh tượng kỳ quái lạ lùng về đám trộm ấy: “thò tay khoắng xuống một cái ao rồi bất cứ vớ được cá lớn cá nhỏ, đều bỏ vào mồm nhai nuốt hết”.

Với cách kể khá hiện đại để cho lời đối thoại của nhân vật lột trần bản chất thật, cái “mặt nạ” bị giật phăng ra làm trơ ra bộ mặt đáng kinh tởm: “Một người cười mà nói: - Chúng mình thật to đầu mà dại, bấy nay bị người đời chúng nó lừa dối; ai lại đem cái oản, một vài lẻ gạo để lấp cái bụng nặng nghìn cây mà đi giữ của cho chúng nó bao giờ. Nếu không có những buổi như buổi hôm nay mà cứ trường chay mãi như trước thì thật là một đời sống uổng”.

Sự thật được lật tẩy: những kẻ trộm đó chính là những pho tượng Phật! Lời bình của người kể chuyện vạch rõ ra cái giả dối đáng ghét: “Cái thuyết nhà Phật thật vô ích mà có hại. Nghe lời nói năng thì từ bi, quảng đại, ứng báo thì bắt gió mơ hồ. Nay xem cái dư nghiệt ở trong một ngôi chùa nát mà còn gớm ghê như thế, huống ngày thường… còn tai hại đến đâu”.

Như vậy, truyền kỳ khoác cái áo hoang đường kỳ ảo để hướng con người đến lẽ phải, đến cái chân, thiện mỹ. Thế chẳng phải là rất thật sao!

Nguyễn Thanh Tú

Ngày 19/4, Công an tỉnh Lào Cai cho biết đã làm rõ thông tin một nam sinh học lớp 6, Trường Phổ thông dân tộc bán trú THCS xã Mỏ Vàng mất tích cách đây 9 ngày. Căn cứ vào các tài liệu thu thập được, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Lào Cai đã ra quyết định tạm giữ hình sự Phùng Văn San (SN 1990, trú tại xã Mỏ Vàng, tỉnh Lào Cai) về hành vi "Cố ý gây thương tích dẫn đến chết người".

Ngày 19/4, các con đường tại khu kinh tế Yizhuang (phía nam thủ đô Bắc Kinh, Trung Quốc) đã chật kín khán giả đổ về theo dõi một cuộc đua vô tiền khoáng hậu. Tại đây, những vận động viên bằng xương bằng thịt đã có cuộc cạnh tranh trực tiếp – dù ở các làn đường riêng biệt để đảm bảo an toàn – với những đối thủ chạy bằng pin và mã code.

Hơn 130 tấn thịt lợn ôi thiu chuẩn bị “đội lốt” thực phẩm chế biến tại Hải Phòng; hàng trăm tấn giá đỗ “tắm” hóa chất cấm len lỏi chợ dân sinh ở Quảng Ninh… Những vụ việc liên tiếp bị phát hiện tại Hải Phòng, Quảng Ninh không chỉ gióng lên hồi chuông cảnh báo, mà còn đặt ra yêu cầu cấp bách: Phải siết chặt quản lý, xử lý đến cùng các hành vi trục lợi trên sức khỏe cộng đồng.

Cử tri các phường Vĩnh Tuy, Giảng Võ, Láng, Hoàn Kiếm, Cửa Nam vừa có kiến nghị UBND TP Hà Nội nghiên cứu triển khai các biện pháp quản lý hạn chế xe cá nhân vào một số khu vực trung tâm, điều chỉnh giờ làm, giờ học, tăng cường ứng dụng công nghệ trong quản lý, điều tiết giao thông.

Sau hơn 9 tháng vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, nhiều xã trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa vẫn đang đối mặt với bài toán thiếu cán bộ, công chức chuyên môn, nhất là tại khu vực miền núi. Không chỉ thiếu về số lượng, nhiều địa phương còn thiếu nghiêm trọng những vị trí đòi hỏi chuyên môn sâu như địa chính, xây dựng, tài chính, công nghệ thông tin, nông lâm nghiệp, giáo dục… khiến không ít công việc phục vụ người dân bị chậm trễ.

Việc lần đầu tiên Hà Nội cho phép học sinh đăng ký cả 3 nguyện vọng vào lớp 10 công lập ở bất cứ trường THPT nào mà không theo khu vực tuyển sinh đã tăng cơ hội lựa chọn cho học sinh. Tuy nhiên, điều này cũng đã được cảnh báo trước về một số trường sẽ có số lượng đăng ký tăng mạnh dẫn đến tỷ lệ “chọi” cao hơn, cạnh tranh khốc liệt hơn.

Sau thời gian dài thi công, cầu Vạn Xuân bắc qua sông Kẻ Vạn kết nối 2 phường Kim Long và Phú Xuân (TP Huế) hiện đã hoàn thành nhưng vẫn chưa thể đi lại được. Nguyên nhân là do tuyến đường dẫn lên cầu này chưa thi công vì vướng giải phóng mặt bằng khi một số hộ dân chưa bàn giao đất cho dự án.

Trong bối cảnh hàng loạt dự án hạ tầng, đặc biệt là giao thông tại Lâm Đồng đang bước vào giai đoạn “nước rút”, tình trạng khan hiếm vật liệu xây dựng, giá cả leo thang cùng những vướng mắc kéo dài trong công tác giải phóng mặt bằng đang trở thành “nút thắt” lớn. Những khó khăn này không chỉ đe dọa tiến độ thi công mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến mục tiêu giải ngân vốn đầu tư công của địa phương.

Trong đợt đôn đốc, giám sát việc thực hiện nguồn cung và dự trữ lưu thông xăng dầu từ ngày 11–31/3/2026, Cục Quản lý và Phát triển thị trường trong nước đã làm việc với 26 thương nhân đầu mối, qua đó phát hiện, tiến hành xác minh và xử phạt 3 đơn vị không duy trì mức dự trữ tối thiểu theo quy định, mỗi doanh nghiệp bị phạt 130 triệu đồng.

Trong quá trình tuần tra, lực lượng Công an TP Huế cũng phát hiện 3 nhóm với 16 đối tượng có biểu hiện livestream cổ vũ đua xe trái phép. Ngoài ra, một nhóm 3 đối tượng có các hành vi vi phạm nghiêm trọng như: chở quá số người, không đội mũ bảo hiểm, đi vào đường một chiều, lạng lách, đánh võng và cố tình tông vào rào chắn của lực lượng chức năng đang làm nhiệm vụ...

©2004. Bản quyền thuộc về Báo Công An Nhân Dân.
®Không sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công An Nhân Dân.
English | 中文